chuyển quân .

chuyển quân .

Chủ Nhật, 30 tháng 12, 2012

* HƯỜM H..Ừ..Ơ..M.....

           
    CHUYỆN PHIẾM .
       

       Trong tất cả muôn loài sống trên hành tinh này , từ loài người , cây cối cho đến các loài động vật khác , không thứ gì thoát qua giai đoạn mà giở giở ương ương , hay nói cách khác là hườm ..hườm  v.v. Trong cuộc đời của muôn loài được chia ra làm 3 thời kỳ , cụ thể như sau .

      Giai đoạn một ; sinh ra và trưởng thành , thời điểm này là thời điểm huy hoàng nhất , vì tất cả những gì sung mãn , đẹp đẽ đều nằm trong giai đoạn này , những trái cây , hoa lá và cả con người cũng vậy . trái cây từ lúc sinh ra và lớn lên cao điểm của nó to căng tràn dầy sức sống , mũm mĩm xinh đẹp cho dù có cay như ớt , hay chua như xoài  , dắng như khổ qua , nhưng nhìn vẫn thấy thích . 

    
        Những bông hoa cũng vậy , từ những nụ non để  trở thành những bông hoa đẹp cho đời chiêm ngưỡng , dẹp nhất có lẽ là lúc những bông hoa ấy đã  khoe hết sắc thắm của mình , tuỳ loại xanh đỏ tím vàng trắng , rực rỡ hương thơm như  hoa huệ , hoa lài hay thoang thoảng quí phái lộng lẫy  như hồ điệp , catlada .

         Con người cũng không khác là bao , nhất là các cô gái khi bước  vào tuổi mà người ta gọi là dậy thì , thì đến hoa cũng phải thua  và nhường chỗ cho các nàng , tôi không biết ca tụng vẻ đẹp của các cô gái ấy ra sao nữa  , tôi chỉ nhớ mang máng đâu đó , hình như trong truyện Kiều có câu '' hoa ghen thua thắm , liễu hờn kém xanh '' không biết có đúng  không , mong các bạn thông cảm cho nếu sai nhé.......................


        Giai đoạn hai ; đây là thời điếm  mà tất cả cùng  chung số phận  .Hoa đả bắt đầu héo úa , một vài cánh như còn thương tiếc cố níu kéo vẻ đẹp của mình  nhưng rồi cũng phải lìa cành .


       Trái cây đang từ mảu xanh chuyển sang ngả màu vàng ngà mà người đời kẻ thì gọi là hưởm hườm , người thí gọi là ương ương , nói chung cũng là sắp rơi rụng.....

      
      Riêng con người thì quả là bi đát khi vào  giai đoạn này  , lý do là hoa trái thì người ta không cần chờ rơi rụng mà giải quyết trước khi chúng rụng rơi , nhưng con người thì không được mà phại tự rơi rụng , khi thấy tóc đã  bạc màu , hay gọi là muối tiêu gì đó , đồng nghĩa với đang chuẩn bị rụng rơi , con người lúc này cũng muốn thoát ra khỏi cảnh héo tàn đó , nhưng cũng không làm gì được cũng bất lực chờ........rụng , khác chăng là suy nghĩ không muốn rụng mà thôi . Bằng mọi giá , con người muốn thoát ra , nhưng từ cổ chí kim , chưa hề có một trường hợp ngoại lệ .
    
    Tôi cũng vậy , tôi vẫn còn  ham sống sợ chết , tôi muốn làm lại từ đầu khi mà những thành quả của tôi sau  60 năm tan thành mây khói , tôi uất ức cho số phận hẩm hiu của mình  ,  nhưng muốn làm lại từ đầu , tôi phải có thời gian , trong khi quỹ thời gian của tôi không còn nữa , tôi có xem một bài viết          ''EM ĐI VAY THỜI GIAN ''tôi mừng quá , theo dõi xem có vay được  không để tôi bắt chước , nhưng tôi thất vọng vì chẳng ai cho vay mà nếu có cho vay cũng không biết lấy gì để thế chấp  .
    Uổng quá , phải chi vay được , tôi cũng chẳng dám vay nhiều đâu , chừng 20 năm thôi , không biết có ai giúp tôi được không nhỉ , cám ơn trước đó 
  
     Giai đoạn ba ;  Rụng rơi ..........  Giờ đây , tôi muốn xanh trở lại , tôi không dám ''xanh như giai đoạn một ''tôi chỉ muốn đừng để tôi ''hườm hườm hay ương ương '' vì tôi chưa muốn RỤNG .
    
      GIANG HOA KHÔNG GIAN ''yellow ''




* VIẾT CHO ĐAN THUỲ MỘT THỜI DỂ YÊU VÀ MỘT THỜ ĐỂ CHẾT '' 30 ''.

 CHIẾN TRANH và TÌNH YÊU .
 (45 NGÀY ĐÊM TRÊN ĐẤT HẠ LÀO/LAM SƠN 719)

     Em yêu .
           Trời sáng rõ, đoàn quân xa chở anh di chuyển trong đêm qua đã quay đầu trở về phía Nam . Đơn vị  đang nằm trên quốc lộ 1 cách sông Bến Hải khoảng 60 km .Anh đang đứng trên đât  quận Cam Lộ  hay Hải Lăng gì đó lâu ngày quá anh đã quên mất rồi , bên trái quốc lộ 1 ,là  phía Tây , rừng núi trùng trùng điệp điệp một màu xanh thẫm của rừng già , núi cao vời vợi  anh nhìn mà phát khiếp,  vì anh  hình dung ra , nay mai nếu đổ anh vào trong những ngọn núi ấy thì không biết những gì đang chờ đợi anh và bạn bè đây...............Đổ vào phía Tây ,  núi non hùng vỹ của dẫy trường sơn cũng chết  . Đổ ra hướng Bắc là Hà Nội cũng chết  , anh chẳng có lựa chọn nào khác , đành phó mặc cho số phận ......
            
            Vì còn trong mùng của mấy ngày tết , nên dư âm vẫn còn , không khí tết nhất vẫn rộn rã , ồn ào , mặc dù đây là khu vực được gọi là địa đầu giới tuyến  , khu vực phân chia giữa hai miền Nam Bắc Sau hiệp định  *Gioneove năm 1954  . Một vài thằng bạn dân Huế  , đã lâu không được  về thăm gia đình , nay lợi dụng ra đến đây tính chuồn về  thăm  gia đình nhưng không đi được ,  vì sẽ bị Quân Cảnh xét bắt  không cho đi , nên đành  nhắn tin qua những chuyến xe đò để  người thân ra thăm , trong đó có Thành , bạn anh 
     
        Trong khi chờ đợi lệnh mới , anh và bạn bè lang thang đi tìm quán cafe uống cho đỡ buồn và bớt lạnh , một vài thằng kêu bia ra uống , cái lạnh ở đây lạnh đến nỗi uống bia không cần bỏ đá , lạnh đến nỗi rót bia ra ly không có tí bọt bia nào cả , như trà đá vậy .
     Các o gái Huế thấy lính nhảy dù trong Sài Gòn ra vùng đất khô cằn sỏi đá này , ít nhiều đã dành cho bọn anh những tình cảm đặc biệt , có điều các o nói như chim vậy chẳng hiểu gì cả , may mà có Thành ......thông dịch .

        Em yêu , anh vẫn thường nghe cái giá rét khắc nghiệt của miền Trung miền Bắc , nhưng chưa bao giờ được thấy , nay anh mới được hưởng cái rét này , quả là khắc nghiệt thật , có bao nhiêu quần áo mang theo hành quân mặc hết vào người mà vẫn thấy rét run lên , hèn gì trong cuộc hành quân này anh thấy trang bị thêm một số áo lạnh , vì mặc hết quần áo mang theo , nên thằng nào thằng nấy to như Mỹ vậy , anh nghĩ nếu ăn mặc như vầy lỡ bị thương thì cũng hơi phiền .............

        
     Hôm nay là mùng 7 tết , nghĩa là anh , bạn bè ăn tết ở Cam Lộ 3 ngày rồi , vẫn chưa biết mục tiêu là đâu , và không hề di chuyển qua khu vực nào khác . Một điều hơi lạ ..............(còn tiếp ).

          GIANG HOA KHÔNG GIAN ''yellow ''.



           

           

Thứ Bảy, 29 tháng 12, 2012

* VIẾT CHO ĐAN THUỲ MỘT THỜI ĐỂ YÊU & MỘT THỜI ĐỂ CHẾT .'' 29 ''

 CHIẾN TRANH & TÌNH YÊU .
(45 ngày đêm trên đất HẠ LÀO / Lam Sơn 719 )


     Sau những ngày đơn vị ứng chiến , hôm nay mùng 4 tết năm 1971 . Đoàn quân xa 25 chiếc GMC rầm rộ tiến vào hậu cứ tiểu đoàn , tiếng còi tập họp ré lên từng hồi rộn rã , lớp lớp người từ các sam túa ra sân cờ ba lô súng đạn của ai đứng vào vị trí đó . Sau khi hàng ngũ chỉnh tề , không khí làm việc căng thẳng , quân số cùng các trang bị  tham chiến đã dược báo cáo lên  cấp cao nhất của tiểu đoàn .
      
      Lệnh hành quân bây giờ được công bố , mục tiêu vẫn giữ bí mật , dại khái chỉ cho biết đây là cuộc hành lớn , trong trường hợp bị thương nhẹ ,  sẽ điều trị tại Việt Nam , bị thương vừa sẽ dược đưa ra ham đội 7 của Mỹ diều trị và bị thương nặng sẽ diều trị tại Haiwayi (hai oai) . Thế thôi , ngoài ra không được biết thêm một chi tiết nào nữa .
        
      Nghe lệnh hành quân xong , tôi thầm mong cho bị thương từ vừa cho đền nặng dể được ra hạm dội 7 hay Hai oai xem nó như thế nào . Lệnh di chuyển bắt đầu , mỗi đại đội 5 xe gmc , mỗi xe  chở 1 trung đội trên 30 người nhắm sân bay Tân Sơn Nhất thẳng tiến  , đoàn xe chầm chậm đi ra sân bay , gió đêm phi trường lành lạnh lùa qua cổ áo trận , ánh đèn điện hắt ra từ những hang ga không đủ soi sáng mặt phi đạo . Tôi lo lắng tự hỏi ; Đi tới đâu mà vào đêm hôm như vậy , lại di bằng c130 nữa Bình thường , nếu di gần thì đi ban ngày chứ việc gì phải đi đêm hôm thế này , hỏi để mà hỏi , chứ có ai nói cho mình biết đâu .
       
        Chiếc c130 gầm rú lao vào khoảng không cất cánh bay lên bầu trời tối den như mực , trong lòng máy bay , 120 người lính nhảy dù tất cả căng thẳng , không nói gì với nhau , một số mệt mỏi thiếp đi trong giấc ngủ chập chờn .............

     Sau khoảng 2 giờ bay , máy bay đáp xuống một sân bay tối như đêm 30 , chúng tôi rời máy bay để lên xe tiếp tục cuộc hành trình , cảm giác đầu tiên của tôi là run lên vì gió lạnh ,cái lạnh mà bao cuộc hành quân tôi chưa bao giờ gặp , tôi hoàn toàn không biết dây là đâu, mờ mờ xa thấp thoáng những ngọn núi ẩn hiện trong màn đêm dày đặc. Tôi hỏi thăm anh em lái xe thì dược biết là xe đang di chuyển ra hướng Đông Hà , Quảng Trị .Giáp với cầu Hiền Lương , điều này làm tôi càng lo thêm rằng cuộc hành quân ra Bắc là có thật .


             Đoàn xe dừng lại , tất cả xuống xe và đóng quân ven đường chờ lệnh .Cái rét có vẻ như càng ngày càng rét đậm hơn Trời sáng dần ................................................( còn tiếp ).





                        GIANG HOA KHÔNG GIAN .''yellow''





Thứ Tư, 26 tháng 12, 2012

* BẾN TRE QUÊ EM.

  VIẾT CHO DUY THAN@ ''tappi''
           DELLTA TOW .


                 Bến   Tre    em   ở    nơi    nào ? .
   Anh   đây  Thạnh   Phú  dạt  dào  biển    xanh .
           Trông trời nhìn  nước mênh mông .
   Xa    xa    những     đợt    sóng    xô    vô     bờ  .
           Anh   đây    nào   dám  hững   hờ .
   Bởi    em    đẹp   quá     dáng   dừa    Bến   Tre  .
            Bạn     ơi      nếu    có     đi      xe  .
   Qua    phà  Rạch    Miểu  đến   phà  Hàm    Luông .
            Lên   bờ   Mỏ   Cày   , Cổ   Chiên  .
  Thạnh   Phú    trực  chỉ     biển     trời     quê    tôi .
            Mênh mông  nước  biển  mây  trời .
   Có   khi    nào    bạn    hững     hờ     được   không .
          Hương  thơm  gió   biển thoảng  qua .
  Anh    đây   chợt   tưởng   hương    mùi    da    em  .



               GIANG HOA KHÔNG GIAN ''yellow ''








Thứ Ba, 25 tháng 12, 2012

* ĐI LỄ ĐÊM / 24/12/2012 .

   
     CHUYỆN PHIẾM .

          Vinh danh Thiên Chúa trên các tầng trời .
          Bình an dưới thế cho người thiện tâm .

          Đêm nay tôi đi lễ  tại nhà thờ Tân Việt , quận Tân Bình , TP.HCM , một nhà thờ xa lạ , thật ra ngôi nhà thờ này chẳng xa lạ gì dối với tôi , bởi vì trước năm 1975 , ngôi nhà thờ này nằm rất gần với hậu cứ của tiểu đoàn tôi .Ý tôi nói xa lạ ở đây là trong rừng người tham dự thánh lễ đêm nay , đông như vậy nhưng tôi không hề tìm thấy một người thân quen .....
        Tôi cố gắng giữ cho tâm hồn yên tĩnh ,  để khỏi chia trí trong khi tham dự thánh lễ này , nhưng không tài nào cầm lòng được , bởi những vui buồn của ngày lễ này năm xưa cứ nhảy múa trong tâm trí tôi.

       Em Yêu . Ngày xưa , lúc còn khó khăn , gia đình mình tám miệng ăn , thế mà sau khi xem lễ đêm về , cả nhà quây quần bên bàn ăn , chẳng sơn hào hải vị chi cả , đơn giản chỉ có nồi cary gà  vài ổ bánh mì , ít chả giò nóng dòn với bún , vậy thôi . Thế nhưng ăn uống nói dzóc , dành nhau mà ăn , cái không khí ồn ào cười dzỡn của  cha mẹ , anh chị em , sao mà ấm lòng thế .Chưa hết ,đây cũng là cơ hội để mấy chị em gái khoe cùng bạn bè trang lứa   những quần áo mới Việt kiều gửi về  , thật là ấm lòng , hạnh phúc trong cái khí trời lạnh rét của đêm Giáng Sinh .

    Ngày nay , em có tiền , có nhiều nữa là khác , nhưng em có mua được cái không khí ấm lòng của những ngày khó khăn đó không em  , em có mua dược cái hang đá mà chỉ có anh làm vào dịp lẽ Noel không , anh đi lại nhiều nên những mẫu mã  hang đá những đèn dóm anh trang trí lúc bấy giờ , luôn là mẫu mã mới khiến nhiều người dành nhau chụp ảnh trước hang đá nhà mình .        Đấy , ngáy đó khó khăn thì vui như vậy ,bây giờ con cái khôn lớn , đứa thành công khấm khá , đứa khó khăn , đứa ở tận phương trời xa xôi nào đó để kiếm cơm áo , muốn gom chúng lại với nhau vào những dịp lễ tết quả là một vấn đề khó khăn.......
     Trước lễ , anh có về nhà , không khí căn nhà buồn vắng lặng , không có gì là biểu hiện chuẩn bị cho ngày lễ trọng đại  này , những ngày này anh luôn hăng hái làm đẹp cho nhà mình , bởi nhà mình ngay cổng nhà thờ , hơn nữa anh cũng tham gia công tác trong nhà xứ , bản thân anh là con chiên ngoan đạo , sao giờ ra nông nỗi này ?

    Tiếng Cha chủ sự giảng ;anh em hãy thương yêu nhau , xoá bỏ hận thù , để thanh thản đón mừng Chúa đến.........Anh nghe mà ngẹn ngào , xót xa  vì điều này anh không làm được .........
 Ca đoàn hát bài ALLUIA.....và kết thúc lễ bằng EMANUEL...
  Cộng đồng hát bài thánh ca quen thuộc và ra về ;
      
        Đêm đông lạnh lẽo Chúa sinh ra đời 
        Chúa  sinh ra đời nằm trong hang đá nơi máng lừa ........
 Tôi lầm lũi hoà vào dòng người xa lạ , ra về trong cái không khí se lạnh của mùa đông Sài Gòn , của  lễ đêm  Noel  giá lạnh , tôi rùng mình khi một cơn gió thoảng qua , rảo bước trên con đường xa lạ mà thân quen ..........đường HOÀNG HOA THÁM .


      GIANG HOA KHÔNG GIAN '' yellow ''

Thứ Hai, 24 tháng 12, 2012

* GÀ TRỐNG .

       CHUYỆN PHIẾM .

     Từ ngày tôi vào thế giới này , tuy chỉ đưa vào kinh doanh mới có khoảng 3 tháng thôi , ấy thế mà nhãn mác của tôi thay đổi liên tục , thay đổi nhiều hơn cả thời chiến tranh , trong truyền tin tên tôi được mã hoá dể không bị lộ tung tích mình .
    Nhưng ngày xưa , tên tôi sử dụng trong liên lạc được mật mã bằng những từ đẹp đẽ nghe dễ thương như ;Giang Thanh , Giáng Thu hay bằng những con số 203 , 249 v.v.chứ dâu  có như bây giờ , Hai  Lúa , Cùi Bắp , Gà Trống và rồi trong tương lai tôi sẽ không biết còn những tên mác nào nữa dây .

      Thật tình tôi cũng thấy  vui vui  mỗi khi ai đó đặt cho tôi một cái thương hiệu ngồ ngộ , và tôi muốn ''phát huy '' cái dổi mới ấy , nhưng đâu phải cái tên nào cũng phát huy được đâu .
   Từ Giang Hoa Không Gian thành Giảng Hoà Không Giận .
   Từ Giang Hoa Không  Gian thành Giàn Hoa Không Gian .
  Đúng  là cái tên gây khó dễ cho tôi.........................................

    Hai lúa thì tôi đồng ý rồi , bởi tôi dzốt quá về vi tính , ai đời  ,  thời buổi người ta lên sao hoả ở tới nơi rồi mà máy tính không biết sử dụng , bạn bè anh em người ta chỉ cho mà làm , ấy vậy mà chỉ trước quên sau, chẳng hai lúa là gì .................................

   Cùi bắp ? Tôi nghe là lạ nên tôi thích cái tên này , mỗi khi nhắc dến tôi chỉ cười một mình , không biết tôi cười như vậy người đặt tên cho tôi có giật mình không nhỉ ? Tôi thích cũng dúng thôi , Bởi bản thân cái bắp nếu đừng ăn , chỉ dể xem tôi , có lẽ nó đẹp lắm , màu vàng ánh của hoàng hậu , hạt đều như hàm răng của những cô gái cười khi khoe  ra làm tăng thêm duyên dáng cho nụ cười ..........Nhưng  , khi đã ngoạm vào một hai miếng thì hỡi ơi ....trông nham nhở phát khiếp , và khi ăn hết những hạt bắp rồi  còn lại cùi không thì ..........quăng di là phải rồi .

     Hôm nay tôi lại có thêm tên mới ; GÀ TRỐNG ? ôi trời ơi , tôi tuổi CON TRÂU to lớn thế vậy mà không hiểu nghĩ sao lại gọi tôi là Gà Trống , tôi đang từ sáu bẩy trăm ký giờ chỉ còn to lằm là 4 ký , oan quá.....Nhưng thật tình mà nói nhé , tôi cũng thích cái tên này , bởi vì những con gà trống , con nào cũng có những bộ lông sặc sỡ rất đẹp , một con gà trống đẹp bộ lông của nó có thể 6,7 mầu , xanh dỏ vàng tím đen trắng và rất là nhiều mầu . Tôi nhìn những con gà Nhật Bản , Tuy là gà , nhưng dáng đi rất là bệ vệ , mầu trắng mượt của bộ lông , cặp chân mầu vàng  cái mào đỏ rực rỡ cặp mắt đen lấp lánh ,  ì ạch bước đi từng bước ......ôi đẹp quá .
      Tôi thích cài tên Gà Trống này , nếu biết được ai đó đã dặt tên này cho tôi , tôi sẽ tặng cho người ấy một .........cái hôn để cám ơn ( coi chừng bị quăng lựu đạn sập nhà chạy không kịp ).
    
    Nhưng tôi lại ghét cái con gà trống có một cái tội , là .....cái gì cũng phải từ từ , đàng này , mỗi lần thấy Gà Mái là nó dzí chạy bán mạng , chưa hết nó cón tàn nhẫn vùi dập dời hoa ..Gà Mái .Thân to như vậy mà nỡ nào nó leo lên lưng con gà mái..............
Thôi tôi không dám tả nữa kẻo bị ném đá.

      Hi...Hi....Tôi không tàn nhẫn như Gà Trống đâu người đặt tên cho tôi nhé . Dẫu người đặt tên cho tôi nghĩ gì , thì tôi cũng cám ơn .Này , nói nhỏ , đừng đễ tôi thấy người , kẻo tôi tưởng người là Gà Mái thì không biết diều gì sẽ xẩy ra .

      Thông Báo Từ GHKG ;Đang Tìm Người Đặt Tên ''Gà Trống'' ai  không biết xin chỉ dùm  , Hậu tạ thích đáng.
             Ai biết , im luôn , la lên....... bị xử ráng chịu .


                   GIANG HOA KHÔNG GIAN ''yellow ''

* TÀ ÁO ĐÊM NOEL .

      
      NOEL 24 /12 /2012 .
      CHUYỆN PHIẾM .
       Tiền đồn biên giới heo hút trong màn tối .
      Vài đóm hoả châu le lói soi cuối trời  .
      Trầm  trầm chuông ngân nghe đây buồn tênh,
      Ánh sao hiền lấp lánh , báo tin lành Chúa sinh ...........
Kỷ niệm năm ấy trong phút giây chợt đến .
Tà áo mầu xanh tha thướt đi lễ đêm .
Nàng quỳ ben me đôi mắt nhung huyền xanh .
Chắp tay nguyện kinh thánh, thầm mơ tôi ước se mộng lành ......
     Tôi đã được yêu e mình còn xa cách lối  .
     Đạo đời ngăn đôi lứa đôi nơi , nhưng mà tôi tin có Chúa trời .
    Tôi đi ,di vì chiến cuộc quê hương .
    Áo  học sinh nhuốm bụi đường, nhớ hoài người tôi đã thương......
Từ miền khu chiến trông ánh sao mà nhớ .
Tà áo màu xanh năm ấy em vẫn chờ .
Một mùa NOEL hai đứa nghe niềm vui .
Hát chung một ca khúc , đêm đông lạnh lẽo Chúa sinh ra đời........

    Tôi di vì chiến cuộc quê hương , dúng  như vậy  ,bởi vì tôi không biết gì giữa hai hệ tư tưởng của miền nam và miền bắc , tôi sống ở miền nam , tôi phải có nhiệm vụ bảo vệ miền nam , đơn giản chỉ có thế thôi . Giữa anh và tôi , chúng ta chẳng có hận thù gì cả , thề nhưng hễ gặp nhau là bắn giết , tại sao vậy ? Ai đẩy đưa anh và tôi vào rừng sâu núi cao dể chúng ta tàn sát lẫn nhau ?
    
  Cuộc chiến đã kết thúc gần 40 năm qua , thế nhưng dư âm của   nó qua các bài ca vẫn như còn đâu đây ,hoả châu (trái sáng ) vẫn luôn là những dấu ấn của một số bài hát mà các nhạc sĩ khai thác .
   Bỗng dưng năm nay , tôi lại nhớ nhiều về những ngày lễ Giáng Sinh của những năm chiến đấu gian khổ ...............................

  Lậy Chúa , xin cho quê hương con và toàn thế giới dược sống trong cảnh thanh bình , loài người biết thương yêu nhau , để họ không sử dụng những thứ vũ khí giết người man rợ tranh  giành một điều gì đó......Bởi vì con dã từng là người trong cuộc .........


          GIANG HOA KHÔNG GIAN ''yellow ''

Chủ Nhật, 23 tháng 12, 2012

* NGỰA HOANG .

  DELLTA TOW  .

        Có một ông bà kia  khá giầu có , ông bà có một trang trại  và nuôi khoảng 30 con ngựa ,vì nhà khá giả nên ngựa ông nuôi dược chăm sóc kỹ lưỡng , cho nên con nào trông cũng khoẻ mạnh và dẹp hơn hẳn những con ngựa khác trong vùng .
     
 Cỏ khô và mật đường là thực phẩm dành cho ngựa , ông trữ không bao giờ thiếu , cho dù là mùa mưa bão .Nuôi ngựa , ngoài cỏ khô , cỏ tươi , muốn cho ngựa có bộ lông mượt mà bóng đẹp , người ta phải cho uống thệm cám hay mật mía đường .
    Dàn  ngựa của ông bà quả là đẹp thật , vì dược chăm sóc kỹ lưỡng ăn uống đầy đủ , tắm rửa thường xuyên nên con nào con nấy to cao vạm vỡ , mầu nào ra mầu nấy trông rất là bắt mắt , những con màu trắng trông hiền lành nhu mì nổi bật trong đàn , bên cạnh những con màu cánh dán hay màu đen to cao như  ngựa chiến vậy . Mà có lẽ ông mua giống ngựa chiến thật nên nó mới to cao như vậy ............
      
  Ông bà cụ dột ngột qua đời , vì không con cháu nên dàn ngựa trở nên vô chủ , những  ngày đầu chúng vẫn sinh hoạt bình thường bởi thức ăn của chúng không thiếu , nhưng rồi cũng hết , lúc này chúng phá chuồng trại để ra ngoài kiếm ăn .
     Chúng lang thang trên cánh đồng cỏ ngày này qua ngày khác .
Thỉnh thoảng chúng quay về trang trại nhưng không có gì dể ăn nện chúng lại đi .Gần trang trại có một cô gái , vì biết là dàn ngựa vô chủ nên cô bắt dược một con dem về nhà nuôi , cô cũng chăm sóc tốt cho nó nên có vẻ nó bằng lòng với cuộc sống mới mà cô chủ tạo cho nó . Mỗi lần cô cho nó ăn nó hí vang trời như tỏ vẻ mừng rỡ và mỗi lần như vậy , nó lại dược cô chủ vuốt ve cái bờm ngựa của nó , Cô dặt tên cho nó là Hồng Hoang.............
         Thấy dể nuôi nên cô gái thu gom lại dược 5 , 7 con và làm thành một trang trại nhỏ .......Từ ngày có thêm mấy con ngựa nữa  Hồng Hoang mất di sự chăm sóc của cô chủ , bậy giờ nó hí vang mỗi khi thấy cô mang mật dường cho nó uống  , nhưng cô chủ chỉ bỏ sô nước mật dường xuống cho nó uống và bỏ đi , không vuốt ve như lúc ban dầu nữa .Nó buồn bã bỏ ăn mấy ngày ...........
    
       Thế rồi một ngày nọ , nó bứt dây phá chuồng và bỏ đi ,nó lại lang thang trên cánh đống  cỏ gần đấy , thỉnh thoảng nó quay về trại của cô chủ dứng ngoài nhìn vào như tiếc thương điều gì đó , rồi lững thững bỏ đi .Có lần cô chủ bắt gặp nó đứng ngoài nhìn vào những con ngựa  trong trại của mình cô chạy ra định dẫn nó
 vào , nhưng thấy cô nó chạy đi.......
     Sau này người ta không còn thầy nó xuất hiện ở cánh dồng cỏ này nữa , không ai biết nó còn sống hay chết và lang thang ở đâu.


                        GIANG HOA KHÔNG GIAN ''yellow ''

* CAMBODIA VISIT.



 THƠ .


 TÔI ĐI THĂM CAMBODIA .


Tôi đi Cam bo dia .
Từ  Mộc Bài xuất phát .
Đến thủ đô Nôm Pênh .
Một sáu không (160) cây số .
           Người Cam đen trui trũi .
           Bò trắng nhách trắng nhơ .
           Xác xơ cây thốt nốt .
           Ngột ngạt nắng dường xa .
 Tôi đến Cam Bo dia .
 Nhằm vào ngày tang lễ .
 Quốc vương No Ro Dom .
 Dòng dõi Xi Ha Nook .
         Ôi cung điện hoành tráng .
         Lộng lẫy dèn và hoa .
         Một màu vàng rực rỡ .
         Đúng là nhà của Vua .

Tôi đến ''Cửa Thiên Đàng ''.
 Núi cao trời lộng gió .
Bát ngát một màu xanh .
Xa xa là biển bạc .
        NaGa Word sòng bạc .
        Đẹp quá đẹp bạn ơi .
        Nhưng xin chớ có ngồi .
        Bởi tiền bay theo gió .
Ba ngày qua vất vả .
Vui buồn ngập hồn tôi .
Nay phải chào từ giã .
Nhớ quá ;Nôm Pênh ơi..........



     GIANG HOA KHÔNG GIAN ''yellow ''

 ** Kỷ niệm một chuyến đi du lịch ngày 20,23/12/2012 .
     do CT.MPC tổ chức .

Thứ Tư, 19 tháng 12, 2012

* MÙA NOEL CŨ .


        NOEL  . 18 / 12 2012 .

    Chiến tranh đã đi qua gần 40 năm , nhưng những kỷ niệm của một thời chinh chiến ,  như vẫn còn phảng phất đâu đây quanh cuộc đời tôi , cứ mỗi lần vào những dịp lễ  tết , là những kỷ niệm ấy lại hiện về như mới hôm nào , xa xăm mà gần gũi ..........Để nhớ để thương cho những cuộc tình dã đi qua đời tôi .
       Trai thời loạn , cuộc sống của tôi quả đúng là như thế , rày đây mai dó , sồng chết không biết lúc nào , bạn bè mới chia nhau ca cà phê đó , uống chưa kịp nuốt đã trợn mắt buông xuôi , điếu thuốc hút dở dang chợt tắt , vì không còn người hít những hơi  thuốc cuối cùng . Xương máu , xác thân của  tôi và dồng đội rải rác vương vãi khắp 4 vùng chiến thuật ....
    
         Mùa Giáng Sinh xưa , anh hẹn anh sẽ về  .
         Ngày đó Noel , đêm hội sao trần thế .
         Anh có nhớ không anh , em mặc mầu áo xanh lam  .
        Xanh như liễu Dà Lạt , một mùa đông Giáng Sinh .
               Ngồi chờ rê vi ông , anh kể tích xưa rằng .
               Vào một đêm giá lạnh , trời rợp hào quang thiên thần .
               Và nơi hang Be lem , Thiên Chúa sinh nơi máng cỏ là            
               Con Chúa Trời.......
  Đúng , Anh có hẹn ngày lễ Noel  về để đi lễ nửa dêm với em , nhưng vì đơn vị anh đang đụng nặng quá nên anh không được vế phép như dự tính .Và em đành đi lễ dêm một mình ........
       
        Ngày tháng , trôi đi qua mau , mùa sao sáng năm nào              
         Giờ  cũng  Noel , một mình em thẫn thờ , quỳ bên hang đá 
         nguyện cầu , người chân mây gió được sống bình yên .
         Mầu áo năm xưa , xanh màu thông Đà Lạt .
          Dành đến năm sau , em cùng anh dạo phố  .
          Để nhớ Giáng Sinh xưa , Kỷ niệm ngày Chúa ra đời .
          Cho em sống lại , một màu xanh ái ân..................
  

   Ước vọng thật là tầm thường , nhưng tôi dã không thực hiện được , bởi nhiệm vụ của tôi lúc này dang còn dang dở .
    Trong cuộc chiến này , không biết đả có bao nhiêu đôi tình nhân trẻ , rất trẻ đã phải chia tay , đã đổ vỡ ...
     Ôi hoà bình ơi , chiến tranh ơi .....thật là nghiệt ngã .



    GIANG HOA KHÔNG GIAN .  '' yellow ''

Thứ Ba, 18 tháng 12, 2012

* TƯỞNG NHỚ ĐẾN MẸ VỢ .

   NOEL BUỒN .
** Tôi viết bài này để tưởng nhớ đến mẹ vợ của tôi , bà đã mất vào NOEL 2010 .

    Mợ ,quay qua quay lại Mợ dã mất 2 năm nay rồi , lẹ quá phải không Mợ  ? thật lòng mà nói , lúc sanh thời con rất hận mợ , lý do là mợ dã can thiệp và đã tự quyết dịnh quá nhiều vào công việc của gia đình con . Trong dó có những can thiệp của mợ làm cho con nghèo hoài  không khá nổi , con thắc mắc không hiểu tại sao những công việc , những ý dịnh của con luôn bị vợ con chống đối , mặc dù trước đó dã dồng ý với con rồi . Về sau con biết là do mợ mà ra cả , cho nên con hận Mợ .
     Tuy nhiên , sau này những ngày mợ ốm đau , con thấy Mợ cũng chẳng còn ở lại với con được bao lâu nữa , nên con không còn hận Mợ nữa , dồng thời cũng chính Mợ những ngày cuối dời Mợ dã nói ra cho con nghe ,  những lời mà con cảm thấy mát ruột , những lời mà Mợ  dã nói ra ,  như  những lời tự thú hay như muốn xin lỗi con , cho nên con không còn oán hận mợ gì nữa .Mợ nói ; phải chi hồi đó dừng cản ông Giang , thì bây giờ nhà đất ông ấy bao la ........Hèn  gì , vì Mợ cản ngăn như thế nào dó cho nên vợ con  ban dầu ,  dồng ý với kế hoạch mua bán nhà đất với con ,  nhưng không hiểu sau dó  không   nghe theo kế hoạch của con nữa ........Bây giờ thì con dã hiểu , nhưng cơ hội không còn nữa . 
  Những ngày cuối cùng của dời Mợ , trong cơn hấp hối con chăm sóc mợ hơn cả mẹ ruột của con nữa , qua màn hình vi tính , những anh em ở nước ngoài bây giờ họ mới thấy con là tốt , họ nói chưa thấy con rể nào chăm sóc cho mẹ vợ như chú Giang , anh Giang , con không biết họ nói thật lòng hay là nói dể lấy lòng con , cho dù thế nào , con không quan tâm , con chỉ biết dây là việc con cần làm cho Mợ , thế thôi.......
       Chưa hết , cũng chính Mợ nói qua diện thoại  với anh em ở nước ngoài rằng ; thằng Giang nó hát hay lắm , bởi vì con hát cho mợ nghe bài hát trong mùa Giáng Sinh mà Mợ ưa thích ......Vài ngày sau , anh em ở nước ngoài về đầy dủ ,  họ yêu cầu con hát lại cho họ  và Mợ cùng nghe nữa , nghe xong bài hát này ít giờ sau thì Mợ ra đi........Giờ đây , con chỉ còn một mình , tưởng nhớ dến Mợ , con hát  ra dây có lẽ chỉ có con nghe mà thôi .
            Dương trần đã vang lên bài thánh ca .
           Mùa dông năm ấy Chúa sinh vì ta .
           Năm ấy không xa bây giờ .
           Vào một mùa Giáng Sinh xưa .
           Nửa dêm di lễ anh đưa .
               Nay  mùa Giáng Sinh đã về Chua ơi .
               Lòng con như thấy thiếu đi niềm vui .
              Đi lễ năm xưa bên người .
              Giờ một hình bòng riêng tôi .
               Quỳ bên hang dá lẻ loi .
         Nguyện xin Thiên Chúa xót thương .
         Thương nhà Việt Nam chinh chiến thê lương .
        Lòng còn sao mãi vấn vương .
        Ngày đêm trông ngóng người yêu vắng xa .
             Bao mùa Giáng Sinh vẫ một mối tình  .
            Cầu xin Thiên Chúa chứng cho lòng con  .
            Ban xuống cho con phước lành   .
            Hoà  bình hay chiến chinh .
             Tình yêu mãi thắm màu xanh...........
     Mợ ơi , giờ này Mợ không còn nghe con hát nữa , nhưng con viết ra đây để tưởng nhớ đến Mợ mỗi khi Mùa Giáng Sinh về .
   Xin Mợ cầu cho con và gia dình con luôn dược bình an Mợ nhé. Ngày giỗ Mợ năm nay chắc con không vế dược , trong hoàn cảnh này , mong mợ tha lỗi cho con nhé .


            GIANG HOA KHÔNG GIAN, '' yellow ''
                                                    18/12/2012.

     

Thứ Hai, 17 tháng 12, 2012

* CHỜ EM .......VIẾT CHO AI ?

       THƠ.
   
Hôm nay tôi uống cà phê .
Đường Luỹ Bán Bích vẫn như hôm nào .
Thế nhưng chẳng hiểu tại sao .
Cà phê thì đắng , con đường thí thưa .

Riêng em , em dã biết thừa .
Không em tôi sẽ chẳng vừa lòng đâu .
Em để tôi ngồi u sầu  .
Một mình quán vắng em vừa lòng sao .

Em ơi lỡ  'có khi nào' .
Quay lưng nhớ gởi lời chào cho anh .
Ti Nô trái mận còn xanh .
Thương anh chờ dợi  , mận dành rụng rơi.



  GIANG HOA KHÔNG GIAN  'yellow '

* VIẾT CHO ĐAN THUỲ MỘT THỜI ĐỂ YÊU & MỘT THỜI ĐỂ CHẾT '' 28''


             CHIẾN TRANH  VÀ TÌNH YÊU .


              VỀ ĐƠN VỊ .
(Bài này được viết lại bởi bài đầu vô ý dã bị xoá đi )


       Em yêu ,cuối  cùng thì khoá học cũng kết thúc tốt dẹp , hôm nay tất cả khoá sinh tập trung tại sân cờ Trung Tâm Huấn Luyện Quốc Gia Vạn Kiếp để dự lễ mãn khoá học này.
     Cầm tấm bằng trong tay cùng với tờ ''sự vụ lệnh '' anh lên xe dể về trình diện dơn  vị , bao nhiêu ý nghĩ cùng với những dự tính dang miên man nhảy múa trong đầu anh , anh sẽ làm gì với 4 ngày phép mà đơn vị sẽ thưởng cho anh sau khi học xong khoá học này .......
     Tiếng của anh lơ xe la lên làm anh giật mình cắt mất những dòng suy ngĩ dó ;
         -Anh ơi ,tới cổng tiểu đoàn 2 dù rồi nè .
Anh trả tiền xe và đi như chạy về phía cỗng tiểu doàn , vào dến bên trong cổng , anh như bước di không muốn nổi , bởi trước mặt anh , tại sân cờ tiểu đoàn , balo súng đạn của cả đơn vị dang xếp ngay hàng thẳng lối trong tư thế sẵn sàng lên dường tham gia chiến đấu cho một mặt trận nào đó , anh kêu lên khe khẽ ;
 Trời ơi ! xui xẻo  sao tôi lại về đúng lúc như vậy nè trời , tình hình như vầy thì làm sao mà tôi được đi phép đây .Bao nhiêu dự tính , bao nhiêu kế hoạch cho 4 ngày phép tan theo mây khói .
   
  Nghĩ thì như vậy , nhưng anh  vẫn phải bước vào văn phòng để trình diện đại đội trưởng của anh , dĩ nhiên anh không dược nghe gì về vấn dề nghỉ phép của anh cả .
    Em yêu ,  nhanh chóng dược trang bị dầy dủ ,  những  phương tiện giet người  quen thuộc của một người lính tác chiến , súng đạn , lựu dạn , khói mầu khoi  cay v.v...tất  cả đều  nặng nề khô cứng lạnh buốt của sắt thép .Anh về lại tiểu đội 1 trung đội 1 tổ khinh binh quen thuộc của anh , đâu dó một vài gương mặt quen thuộc không còn gặp nữa , có lẽ họ dã ra di sau 4 tháng anh xa cách , không sống chung với họ .Chiếc địa bàn thân quen mà anh vẫn sủ dụng deo lủng lẳng ở cổ trong mỗi lúc quân hành ,  bây giờ  lại về cố chủ .
     
   Một ngày , rồi 2 ngày , ba ngày đơn vị cứ trong tình trạng ứng chiến qua di .Bây giờ là thời điểm gần tết  của năm 1971 .Đâu đó râm ran bàn tán là sẽ có một cuộc tấn công thẳng ra miền Bắc , bởi ông Kỳ tuyên bố muốn chiến thắng chỉ có một cách duy nhất là , đánh thẳng vào Hà Nội , và ông sẽ sử dụng Sư Doàn Nhảy Dù  là nỗ lực chính dễ làm việc đó .Lính Nhảy Dù sẽ là những người lính đầu tiên dặt chân vào thủ dô Hà Nội ,tròi ơi ,anh nghe dồn doán mà hãi hùng quá em ạ . Và anh nghĩ cũng có thể lắm , bởi chưa bao giờ mà anh thay  quân số tham dự hành quân đông dủ và dược trang bị nhiều  như lần này...... 
      Anh thầm cầu xin cho điều đó đừng xẩy ra , bởi Sài gòn còn chưa ổn định nổi thì làm sao dám đánh ra miền băc .
     Hôm nay , dơn vị tổ chức cho anh em ăn tết , ăn uống và thưởng thức văn nghệ ,  có một số ca sĩ dược mời dến để trình diễn giúp vui cho anh em trước khi lên dường hành quân .
   
  Giọng ca sĩ Duy Khánh vang lên từ sân khấu lan ra suốt chiều rộng của sân cờ tiểu đoàn;
        Giờ này anh ở đâu....không quân vỗ cánh đại bàng .
        Giờ này anh ở đâu.....Dục Mỹ hay Lam Sơn .
        Giờ này anh ở đâu.....trại Hoàng Hoa , tung gió cánh hoa dù 
        Anh ở đâu ớ......ơ .......ờ........anh ở đâu ,........
      

  GIANG HOA KHÔNG GIAN ,''yellow ''  

Chủ Nhật, 16 tháng 12, 2012

* LÁ THƯ TRẦN THẾ .

   NOEL 2012 .


Lậy Chua con  là lính trận ngoài biên .
Vì xa thành phố xa quá nên quên .
Đêm nay Ngôi Hai trời xuống  .
Ánh sao lung linh muôn mầu .
Con tưởng hoả châu soi tuyến đầu ........
   
   Phải , đã bao năm nay kể từ khi đất nước thanh bình , tôi không còn phải đón mừng Chúa đến trong cảnh tang thương của chiến tranh nữa .
   Ngày ấy  cứ vào những dịp lễ lớn ,  chúng tôi thường hay bị tấn công ,cho nên Noel hay Tết chúng tôi   đón mừng Chúa dến 
bằng những trái  hoả châu , thay cho những ngôi sao làm dèn trang trí cho  hang đá , nơi mà Chúa JESU sinh ra trong máng cỏ .Trái hoả châu bừng sáng treo lơ lửng trên trời cao như pháo bông , cùng với những tiếng ầm vang của  dạn pháo dể dón giao thừa , dể chúc mừng năm mới .Những nỗi buồn da diết của sự nhớ thương người yêu , vợ con , cha mẹ anh em của những người lính trẻ , thời ấy  ai có hay và hiểu cho không..........
        Em yêu , bây giờ chiến tranh đã đi qua , đêm đêm em không còn nghe những tiếng nổ của đại bác từ xa vọng về , để mà lo lắng cầu xin bình an cho anh nữa ;
Lậy Chúa con là thiếu phụ miền quê .
Chồng con vì nước nên đã ra đi.
Bao năm qua chưa thoả chí .
Hết Thu qua Đông sang Hè .
Con đợi tàn Xuân vẫn chưa về........
        Ngày dó thì như vậy , còn bây giờ thì sao em ??   
 Lậy Chúa con còn lứa tuổi học sinh .
Vì Cha là Lính con thiết tha xin .
An vui cho người đầu tuyến .
Trẻ thơ yên tâm sách đèn .
Để mẹ hiền con hết ưu phiền ......
      Con thương yêu , lúc dất nước mình còn chiến tranh , con quá bé nhỏ , Ba ngày dêm thương nhớ con , những ngày hành quân nơi rừng sâu núi cao , nhớ con ,Ba không biết làm sao dể  
gần bên con dược , chỉ có cách duy nhất , đó là lấy ảnh của con ra mà xem .
    Bây giờ con khôn lớn , con có hiểu dược lòng yêu thương của ba dành cho con lúc bấy giờ không ? Con có hình dung dược  cái cảnh mà Ba ngồi ở ven rừng , hay đỉnh núi cao nào đó của dậy Trường Sơn lấy ảnh của con ra mà xem không ?
     Chắc là không rồi , Bởi vì con bây giờ không là dứa con bé bỏng của Ba nửa , con khôn ngoan con , con giầu có , làm gì có chuyện dó phải không con ?Ổng bịa ra thôi , hay nếu có cũng chỉ là thêu dệt  mà thôi . Dúng không con ?
  Lậy chúa , xin hãy giúp con , dể con dược bình an trong lúc tâm hồn và thể xác con tan tác .......của một dất nước thanh bình này..


    GIANG HOA KHÔNG GIAN .''yellow '' 


Thứ Bảy, 15 tháng 12, 2012

*.NỖI NHỚ


    THƠ .

Hôm nay về Đồng Tháp .
Tiện dường ghé Cần Thơ .
Mang trong lòng '' nỗi nhớ'' .
Chảy dạt dào Tiền Giang .

                 ***
Qua cây cầu Mỹ Thuận .
Thấp thoáng thấy Cần Thơ .
Là cây cầu lịch sử .
Cầu dẹp quê hương em .

                ***
Ôi Cần Thơ hai chữ .
Mới lạ đã là quen .
Xa em rồi bỗng nhớ .
Ôi hai chữ Cần Thơ .


GIANG HOA KHÔNG GIAN ''yellow ''

* VIẾT CHO DUY THAN @ ''tappi'' ***

DELTA  TOW .
EM VÀ TÔI .

Em bên dường VÌ DÂN .
Tôi dường HOÀNG HOA THÁM .
Khoảng cách chẳng là bao .
Nhưng sao mà khó gặp .

         ***
Bởi giữa em và tơi .
Là một không gian ảo .
Dã nhiều người hỏi tôi .
Ôi cái tên khó gọi .

        ***
Là GIANG HOA KHÔNG GIAN .
Hay GIẢNG HOÀ KHÔNG GIẬN .
Là   GIÀN HOA KHÔNG GIAN ?
Ôi cái tên của tôi .

       ***
Dúng là nhiều rắc rối .
Tôi tên thật là Giang .
Là dòng sông vất vả .
Miệt mài chảy ngược xuôi .
Hoà vào lòng biển lớn

        ***
HOA KHÔNG GIAN biệt hiệu .
Của một thời trẻ trung .
Oai  hùng thời chinh chiến .
Kiêu hãnh dầy gian lao .

        ***
Nay tuổi dã xế chiều .
Tôi giã từ vũ khí .
Chập chững tập làm thơ .
Qua cái không gian ảo .

           ***
Chia sẻ cuộc dời tôi .
Vui buồn và cay dắng .
Của một kiếp làm người .
Cuối dời còn dông bão..........

GIANGHOAKHONGGIAN '' yellow ''

Thứ Sáu, 14 tháng 12, 2012

* VIẾT CHO DUY THAN .''tappi'' **



                                     DELTA TOW  .

                             Tôi yêu em như trời yêu mây gió .
                             Bởi vì em là tất cả dời tôi .
                             Không có em trời xanh không có gió .
                             Mây là dà biết trôi dạt về đâu .

                                         Em đi đâu tôi lững lờ theo dó .
                                         Gió và mây có xa cách bao giờ .
                                         Mai này khi trời giông bão tố .
                                          Em nhạt nhoà trong cuộc sống dời tôi .

                               Anh xin em đừng bao giờ quên lãng .
                               Những tháng ngày hai dứa quen nhau .
                               Ly ca fe dù có nồng hơi dắng  .
                               Cũng ngọt ngào bởi tôi quá ..........yêu em .

                                  
                                        
                                               GIANG HOA KHÔNG GIAN, ''yellow ''
                         

* THƯƠNG QUÁ CẦN THƠ .

             THƠ .
                 TẶNG   Ai......?

         Quê em ở  Cần Thơ .
         Nên tôi chẳng hững hờ .
         Bởi tôi thương em quá  .
         Cần Thơ  hỡi Cần Thơ .
                  
                 
                      Mai này tôi ghé lại .
                   Chẳng biết em còn dây .
                    Hay sang đò bến khác .
                    Tôi lữ khách chờ em .
          

           Xin hiểu lòng tôi nhé .
           Thương yêu em vô vàn .
          Dù mai này xa cách .
          Cần Thơ hỡi Cần Thơ .


        GIANG HOA KHÔNG GIAN "YELLOW "

* ĐỜI TÔI .

         
         THƠ .

  Gần dây tôi thấy mình hư quá .
     Bia rượu nốc vào mát trời mây . 
     Lúc say có lẽ nhiều hơn tỉnh .
     Bởi sáng tôi đi nửa dêm về  .
           Ra đường tôi bảnh ghê lắm chứ .
          Nhưng khổ thân tôi túi ít tiền .
          Gặp tôi dù chỉ lần thứ nhất .
          Không biết bao người đã kết tôi .
    Kết tôi chẳng phải bia như nước .
    Cũng chẳng phải tiền tựa lá tre .
    Kết tôi có lẽ vì phong cách .
    Hoạt bát galang vốn có thừa .
            Lên voi xuống chó dời là thế . 
           Hoạn nạn sa cơ biết dá vàng .
           Vinh quang bè bạn xa gần có .
           Thất thế gia đình cũng đẩy đưa .
    Tôi muốn mình luôn say hơn tỉnh .
    Cho khỏi nhìn đời kiếp phù du .
    Tôi muốn mình luôn say hơn tỉnh .
    Dể chẳng thấy gì chung quanh tôi .
             Tôi muốn mình luôn say hơn tỉnh .
             Bởi kiếp nhân sinh quá bẽ bàng .
             Tôi muốn mình luôn say hơn tỉnh .
             Bởi khi tỉnh rồi tôi......bơ vơ .

      


              GIANG HOA KHÔNG GIAN.''YELLOW ''

Thứ Năm, 13 tháng 12, 2012

* VIẾT CHO DUY THAN @ *

   TÔI ĐIÊN ,

Em thân yêu , dáng lẽ anh  dả muốn bỏ cuộc chơi này vì anh không rành về máy tính cho lắm , ban dầu anh chỉ dịnh mua  dể nghe nhạc và xem báo thôi , nhưng ma đưa lối quỷ  dẫn dường , thằng em nó nói như vậy phí quá , dể nó tạo cho một cái blog dể anh vào đó cho vui .,khỏi di nhậu .           
      Nghe cũng có lý , thế là anh nhờ nó tạo blog cho anh .
      Những ngày dầu anh mò mẫm từng con chữ , từng dấu sắc huyền hỏi ngã .....anh tìm những thừ mà hàng ngày vẫn nằm trước mắt anh nhưng chưa bao giờ anh đụng đến nó cả .Bây giờ thì anh dã sử dụng tương dối nhuần nhuyễn , anh viết một bài gì dó không phải lò mò như trước nữa .
    Hình như nhũng ngày dầu vào dây anh hay vào blog của ; Lão Cóc Ghẻ , Có Khi Nào , Miền Tím , Anh Thư , và vài ba blog nữa , thế thôi .Tóm lại anh chỉ lay hoay trong phạm vi khoảng 15 blog trở lại , anh không muốn di xa hơn nữa , Anh vào Lão Cóc Ghẻ vì cái tên sao mà nghe ghê quá  anh tâm phục khẩu phục khi xem blog của Lão Cóc ,Đẹp .Anh vào Có Khi Nào vì thấy LOGO 
hay và dễ thương , những ngày đầu , hầu như bài nào anh mới dăng , vừa chấm hết là it phút sau có lời com của Có Khi Nào ngay........Anh vào Miền Tím vì mầu tím buồn , mầu tím muôn thuở ai cũng biết là mầu tượng trưng cho nỗi buồn , từ xưa cho tới nay .
      Anh vào blog Anh Thư , ấn tượng bởi trong logo của Anh Thư  có biểu tượng của CHÚA JESU 
Người mà anh hằng tôn thờ trong cuộc đời trần gian này , Blog Anh Thư tươi sáng , việc làm của Anh Thư trong bài viết là thánh thiện , dền nỗi dã có lần anh  gọi AnhThu bằng hai chữ MA SƠ .
    Từ ngày vào dây có lẽ anh bớt di nhậu thật , anh lơ là không còn ham muồn thích thú mỗi khi có ai dó HÚ di nhậu .Mục dích đã đạt được ; Ít ăn nhậu , nhưng cũng nảy sinh ít nhiều phức tạp đau đầu . Không ít người dã cảnh báo anh , nhưng anh không tin ......................................................
       Nếu không có thông báo của Yahoo là dóng cửa mạng này chắc anh chẳng thay dổi blog làm gì anh cứ an phận với căn nhà tranh vách đất ấy , im lặng dề tìm bình an trong tâm hồn , im lặng dể viết ra những gì ray rức bấy lâu cho một cuộc tình đổ vỡ vào những ngày cuối dời......
   Em yêu , và có lẽ cũng chính vì em mà anh lại chạy đôn chạy đáo di mua căn hộ mới này , anh vui vói căn hộ mà Tình Cây Và Đất chỉ anh làm , nhất dịnh không làm dùm ; lý do tự làm dể sau này có gì tự làm lấy khỏi nhờ ai .Xin cám ơn TCVD nhé .
            Có người thương tôi thường hỏi rằng .
           Giờ đây dừng lại bến này chăng .
           Tôi dây nào dám mong gì hơn  .
           Đến dây tôi gặp được người  .
           Thì thuyền tôi đỗ bến đây rồi ........
  Liệu có như vậy dược không , hay cũng chỉ là ảo tưởng như thế giới này ?
Hẫy giữ tâm hồn luôn được bình an như lời comm mà mình hay chúc ;
                                                                       BÍNH AN LUÔN Ở CÙNG NHÀ NÀY (EM...)

                 GIANG HOA KHÔNG GIAN .''Yellow ''
   

Thứ Hai, 10 tháng 12, 2012

* VIET CHO DAN THUỲ MỘT THỜI DỂ YÊU & MỘT THỜI ĐỂ CHẾT '' 27 ''


  CHIẾN TRANH VÀ TÌNH YÊU .


        DỊNH  HƯỚNG BẢN DỒ .


           Em yêu . Hôm nay là bài học cuối cùng của khoá học , anh và các bạn dược chia ra thành từng nhóm , mỗi nhóm 10 người cùng với 1 tấm  bản dồ và một cái dịa bàn , toạ dộ dã dược huấn luyện viên chấm sẵn , những gì dã học nay dược dem ra thực hành , làm sao dể di dến dúng mục tiêu như dã chấm trên bản dố .

     
         Vậy muốn dến dúng mục tiêu ngoài thực tế , người lính phải biết sử dụng bản dồ và dịa bàn một cách chính xác , mà muốn di dến mục tiêu chính xác thì trước hết phải biết dịnh hướng bản dồ , vậy dịnh hướng bản dồ là gì ? 

         Dịnh hướng bản dồ là làm sao dể xác dịnh dược  mục tiêu trên bản dồ và thực tế mặt dất là một , mà muốn dược như vậy trước hết ta phải tìm dược hướng bắc trên bản dồ và hướng bắc ngòài  thục tế là một , nghỉa là phải trùng khớp với nhau , sau khi ta dã có hướng bắc dúng ta sẽ tìm ra mục tiêu dễ dàng .
  
        Cụ thể , sau khi có hướng bác  dúng , ta dể bản dồ yên tại vị trí , sau dó ta xoay dịa bàn dến muc tiêu xem ta phải di hướng bao nhiêu ly giác và dùng dịa bàn do xem từ chỗ ta dứng dến mục tiêu là khoảng cách bao nhiêu , có hai yếu tố trên , bấy giờ ta cứ giử dúng hướng mà di và nhìn vào bản dố dối chiếu với thực tế xem cả hai có giống nhau không thế thôi .
          Nên nhớ bản dồ tác chiến và thực tế giống nhau chính xác 100% .
     
        Trong bản dồ quân sự , rất rõ từng chi tiết nhỏ , từ con suối dã kho cạn cho dến những con dường mòn bỏ hoang lâu ngày không người sử dụng , tất cả dều có trên bản dồ , có 3 loại bản dồ , loại có cạnh là 1cm tỷ lệ là 1/100.000 dùng cho máy bay trực thăng , loại có cạnh là 2cm tỷ lệ 1/50.000 dùng cho bộ binh như anh và loại có cạnh là 4 cm tỷ lệ 1/25.000 dùng cho dơn vị trưởng sử dụng .
      Cho dù tỷ lệ là bao nhiêu thì 1 ô vuông trên bản dồ cũng là 1 km vuông .......
      
       Em yêu . Bãi tập là những khu rừng chồi cây cối thấp không một bóng mát , mồ hôi nhễ nhãi chảy xuống mắt cay như bôi ớt, cứ thế thằng di sau nhìn thằng di trước mà di , thỉnh thoảng lại có thằng la lên là di sai rồi., thế là cả toán lại nhốn nháo lên chụm dầu vào xem lại bản dồ vả dịa bàn .
     Cuối cùng thì bài học cũng kết thúc một cách tốt dẹp.....................

       Vài ngày nữa khoá học kết thúc  anh sẽ lại trở về don vị , trở lại với chiến trường và dồng dội .không biết rồi ngày mai sẽ ra sao  ....





              GIANG HOA KHÔNG GIAN " yellow ''