chuyển quân .

chuyển quân .

Thứ Hai, 17 tháng 11, 2014

*** GIÃ TỪ VŨ KHÍ ( 7 )


       ĐỔI TIỀN ...

    Công việc làm để kiếm cơm sau 30/4/1975 đã khó khăn lại chồng chất khó khăn sau khi nghe đồn đoán rằng sẽ  ĐỔI TIỀN ...

      Tôi không nhớ là vào ngày tháng nào , chỉ nhớ sự việc diễn ra vào năm 1976 .
      
         Thông báo từ chính quyền cho biết : Quy định mỗi  gia đình chỉ được đổi 100.000 đồng , tiền của chính quyền Sài Gòn để lấy tiền mới , còn dư nhiều ít đều bị hủy bỏ , không có giá trị nữa .

       Cứ 500$ tiền Việt Nam Cộng Hòa đổi lấy 1$ tiền mới , như vậy nhà nào có đủ 100.000$ sẽ đổi được 200$ tiền mới , nhà nào không đủ thì chỉ đổi được vài chục đồng mà thôi ...

       Nên nhớ không phải ai cũng có 100.000$ để mà đổi vì số tiền này cũng là khá lớn thời bấy giờ .
   
     Từ đấy một số ít người có dư trên trăm ngàn , lo chạy vạy nhờ anh em , người quen , ai không đủ thì bù vào cho đủ để nhờ đổi dùm và cho lại họ một ít hoa hồng . 
       Có người tham lam nhận đổi dùm sau đó chiếm luôn . Dĩ nhiên người nhờ đổi dùm không dám hé răng vì sợ phiền phức ...

       Tiền mới này được lưu hành trên cả nước , ban đầu người dân Sài Gòn không quen  khi đi mua bán vẫn cứ tính theo trị giá tiền cũ , sau đó quy đổi ra tiền mới .
           Thí dụ mua một món hàng nào đó , người ta nói giá là 5000$ , nhưng khi trả tiền thì đưa 10$ tiền mới . 
    Người trẻ thì chấp nhận thanh toán tiền mới khá nhanh , riêng những người lớn tuổi thì phải mất một thời gian khá dài mới thôi tính tiền theo giá tiền cũ .


(( Tiền Việt Nam Cộng Hòa trước 30/4/1975 ))    
           Việc đổi tiền đối với những người dân nghèo thì không có gì để nói . Nhưng đối với một số ít người giầu có thì là một tai họa , nhất là với những ai có tiền gởi ngân hàng ...
         Tất cả coi như vất đi , bao công sức dành dụm cả một đời người bây giờ trắng tay .

         Một số người tiếc của đã nhảy lầu tự tử , một số khác thì trở nên tâm thần , lang thang khắp mọi nơi như kẻ không nhà ...

         Tôi chỉ đổi được có mấy chục đồng , cầm những đồng tiền mới trong tay mà trong lòng lo âu không biết sẽ sống chết ra sao với số tiền ít ỏi này .

        Điều làm tôi kinh ngạc không kém việc đổi tiền là : Chính ông hàng xóm của tôi trước đây , chủ tiệm thuốc tây Mỹ Xuyên , bây giờ chễm chệ ngồi trên chiếc ghế chủ trì giám sát việc đổi tiền ...
     Thì ra ông là người làm kinh tài cho Cách Mạng mà không ai hay biết , ngay sát nách thủ đô Sài Gòn ...
   

        
           CUỘC SỐNG RỒI CŨNG QUA ĐI , NHỮNG KHÓ KHĂN BAN ĐẦU BÂY GIỜ CHỈ CÒN LÀ QUÁ KHỨ , MỘT QUÁ KHỨ THẬT ĐÁNG SỢ ...




                       GIANG.HOA KHÔNG GIAN '' yellow ''






     

Thứ Năm, 30 tháng 10, 2014

*** GIÃ TỪ VŨ KHÍ ( 6 ) .


 BUÔN ... LẬU .

      Sau 30 tháng 4 năm 1975 ...
      Người dân thủ đô Sài Gòn bàng hoàng với nhiều lý do và những suy  nghĩ khác nhau , từ người dân bình thường cho đến cán  bộ viên chức trong guồng máy chính phủ , nhất là với những anh em Quân Nhân phục vụ trong Quân Đội ...

       Tất cả đã mất hết và chấm hết một cách quá đột ngột đến không ngờ . Giờ đây tất cả bắt đầu cuộc sống mới , làm lại từ đầu trong bàng hoàng lo âu ...


      Hình ảnh mà tôi khiếp sợ nhất , cũng như không thể ngờ là '' họ ''lại có thể đối xử như vậy , trong những ngày đầu của chế độ mà tôi được chứng kiến là : Những chị em gái mãi dâm bị bắt được , mỗi người phải  đeo trước ngực một tấm bảng với tội danh của mình , đi khắp đường phố , theo sau là vài anh du kích vác súng CKC với loa phóng thanh rêu rao họ tên của người phạm tội ...


     Chợ búa hàng quán , tất cả e dè không dám hoạt động , hơn nữa giá cả cũng chưa biết mua bán ra sao , hàng hóa hết rồi liệu có còn để lấy về bán được nữa hay không , hay là bán hết rồi hết luôn ...


   Vì thế ai liều bán thì bán với giá trên trời , mua thì mua không mua thì thôi không quan trọng ...


       Thế rồi người ta bắt đầu làm quen với việc mang tờ khai gia đình ( nay là hộ khẩu ) đi đến những điểm hợp tác xã , các cửa hàng để mua lương thực và các thứ nhu yếu phẩm khác ...


       Những mặt hàng này , đâu phải muốn mua lúc nào thì mua đâu , đâu phải lúc nào cũng có . Mỗi khi có hàng hóa để bán ra cho dân chúng , đều được loa phát thanh kêu gọi , thông báo , những tổ nào , khu nào được mua thì mới mang sổ đi mua , còn không nằm trong thông báo thì chờ đợt sau ...


         Nhìn những số gạo được mua mà không cầm được nước mắt , người miền nam ăn gạo ngon , mua lần cả tạ gạo , muốn mua bao niêu thì mua , còn bây giờ , gạo thì hẩm lẫm bông cỏ , mua theo tiêu chuẩn tính trên đầu người , dành nhau chen lấn để mà mua như sắp chết đói vậy ...


     Cả địa phương cùng ăn một loại thực phẩm , cùng mặc một loại vải , có khi cùng một màu sắc ...


        Tất cả đều bán theo tiêu chuẩn , từ mắm muối , xà bông , bột ngọt mì tôm , thuốc lá v.v.... không có gì bán xả láng  ai muốn mua bao nhiêu thì mua ...


         Và vì thế , có những mặt hàng người này cần dùng thì không có đủ , người kia không dùng thì lại có thừa , thế là phát sinh việc mua bán qua lại với nhau . 

           Vì  hàng mua theo giá phân phối  rẻ hơn thị trường , nên những  người có tiền thu gom lại để bán sau hưởng chênh lệch , còn người dư dùng thì bán đi để kiếm thêm tí tiền còm sử dụng vào việc khác .
    Hàng hóa mua bán như thế này được xem như hàng mua bán lậu , người mua tích trữ không khôn khéo sẽ bị tịch thu và gặp rắc rối ...

       Miền nam thì không thiếu gì lúa gạo ngon , thịt cá tôm cua tươi  . Nhưng không thể đi mua từ tỉnh này đem về tình kia để mà ăn được , chứ đừng nói chi là mua đi bán lại . 

     Tất cả trên các con đường đều có những chốt chặn , thậm chí vài ba chốt , xét bắt những xe và người vận chuyển bất cứ mặt hàng gì mà không có giấy tờ chứng  minh hợp lệ .  

       Người dân Sài Gòn vì không sản xuất được những mặt hàng như  lúa gạo heo gà , tuy có tiền  nhưng cũng phải khó khăn lắm mới có được những miếng ăn vừa ý .


      Thế là một đạo quân buôn lậu ra đời , bằng mọi cách , người dân móc ngoặc với chủ xe , lơ xe giấu những thứ như gạo , thịt vải vóc thuốc lá bột ngọt , mua từ tỉnh này tỉnh kia đem về Sài Gòn để bán kiếm lời ...

      Thời gian đầu ít người đi buôn còn kiếm ăn được , về sau người người đi buôn lơ xe không giấu được nữa nên bị lộ , việc xét bắt ngày một gắt gao hơn nên nhiều người bị mất vốn không dám đi nữa .

      Tất cả những hàng hóa bị tịch thu không một tờ giấy biên bản nào cả , tóm lại : tịch thu hàng hóa còn người thì cho đi . 

     
           Giấu trên xe thì bị xét bắt tịch thu , nên có những người dùng dây để bó hàng hóa quanh người , khi xuống xe qua trạm , thì người và hàng hóa cùng qua luôn , nhưng mánh này cũng chỉ được ít ngày thì bị lộ ...
        
       Bởi nhìn những người có bó hàng quanh mình khi đi qua trạm cứ như robot vậy , làm sao mà không lộ được , thế là bị bắt vào trạm lột bỏ hết hàng hóa ra và đi về . Trông thật tội nghiệp và đáng thương ...

       40 NĂM ĐÃ ĐI QUA , NGÀY ĐÓ TẤT CẢ CÁI GÌ CŨNG LÀ LẬU CŨNG BỊ BẮT , THẬM CHÍ Ở TÙ . CÒN BÂY GIỜ CHỈ KHÔNG CÓ TIỀN MÀ MUA TÔI , CŨNG MỪNG CHO QUÊ HƯƠNG MÌNH QUA RỒI CÁI THỜI KỲ VẬT VÃ ẤY ...





                       GIANG.HOA KHÔNG GIAN ''yellow ''

Thứ Tư, 22 tháng 10, 2014

*** GIÃ TỪ VŨ KHÍ ( 5 ) .

 CẢI TẠO ...


        Sau 30 tháng 4 năm 1975 .

       Ngoài những Sĩ Quan , viên chức trong chính quyền Sài Gòn phải đưa đi tập trung cải tạo còn có nhiều thành phần khác cũng phải tập trung cải tạo .

        Cụ thể những thành phần gọi là TỆ NẠN XÃ HỘI như cờ bạc , mãi dâm , hút sách , bói toán , đồng bóng v.v... cũng bị gom lại và đưa đi tập trung cải tạo . 

       Những ai bị đưa ra tòa xét xử thì khi thi hành án xong , hết hạn do tòa tuyên án thì sẽ được tha về với gia đình .
          Riêng những người diện TẬP TRUNG CẢI TẠO vì  không bị tòa tuyên án , do đó không biết ngày về là ngày nào , có thể một vài năm và cũng có thể hàng chục năm ...

         Thời điểm đó ngoài đời cuộc sống còn khó khăn huống chi trong trại cải tạo . Miếng ăn luôn là điều khó vượt qua khi mà con người bị quá đói ...

Danh dự và nhân cách hầu như đều bị khuất phục .

      Nhìn phần ăn phát cho tôi , tôi nhìn mà muốn khóc : Khi thì bắp ( ngô ) vàng , loại bắp trong chăn nuôi đến 90% trong phần ăn . Khi thì khoai mì ( củ sắn ) cũng vậy 90% còn lại là cơm gạo . 

        Đáng sợ nhất là khoai mì khô , nấu chung với cơm còn nguyên vỏ ngoài đen thui lẫn cả những phần già xơ cứng , ăn vào chắc sẽ bị đau bao tử .             Nhưng nếu lựa ra bỏ đi những phần xơ cứng ấy , thì với tiêu chuẩn của một bữa ăn là 2 lưng chén cơm thì chỉ còn lại già nửa chén ....

        Với tuổi 25 - 27 đang sức ăn mà khẩu phần ăn như vậy thì không nói ra cũng biết đói khổ như thế nào ...

(( Vũ Đình Giang ... sau 35 năm cải tạo ))

        Trong cải tạo , theo tôi nhận biết thì có lẽ có 3 loại lao động :

       Loại thứ nhất : lao động tại chỗ , nghĩa là làm những công việc trong phạm vi trại giam , loại này án nặng , chưa thụ án được bao nhiêu , hoặc mới bị đưa vào trại khả năng trốn trại rất cao ,  từng nhóm vài chục người lao động dưới sự giám sát của cán bộ vũ trang .
        
      Loại thứ hai : Lao động ngoài công trường hay ruộng rẫy . Loại này thường là có án nhẹ và đã thụ án được tối thiểu là 1/3 án . Khả năng trốn trại không cao , cứ một toán 12 người có một cán bộ vũ trang theo sau giám sát công việc , hết giờ cán bộ vũ trang dẫn trả lại nhà giam ...
        
       Loại thứ ba : Lao động tự do , loại này đa số là tập trung cải tạo , ở đã khá lâu nhưng không biết ngày về , do đó cứ chịu khó làm việc , hy vọng làm tốt để chờ xét cho về với gia đình , và cứ 6 tháng lại được làm hồ sơ xét trả về . 
         Loại này sáng từng toán , tùy theo công việc , 5-7 người tự dẫn nhau đi làm bất cứ công việc gì , ở đâu , đã được chỉ định trước , chiều tự động dẫn nhau về , không bị ai giám sát ...

       Trong cải tạo , không phải ai cũng được ra lao động . Ra lao động , ngoài việc được phơi nắng cũng như một hình thức vận động để tránh bệnh tật , trong hoàn cảnh thiếu thốn thực phẩm cơ thể mất sức đề kháng ... 


       Cứ khoảng 5 giờ sáng , tất cả báo thức dậy và đăng ký đi lao động , có những người muốn đi không được , nhưng cũng có những người không muốn đi .

       Những người đi lao động thì được lãnh thêm bữa ăn sáng lưng chém bắp hay khoai mì , những người không đi lao động thì được phát nửa loong nước nóng uống lót dạ .

       Thế nhưng những người được đi lao động nhưng không đăng ký đi thì không được , sẽ bị kiểm điểm vì tội '' chây lười lao động '',  phải có lý do mới được nghỉ , và lý do duy nhất ở đây là khai bịnh . Nếu y tá xác nhận có bịnh thì mới được miễn đi lao động ...


       Tôi liên tục bị kiểm điểm trong một thời gian khá dài . Ban đầu tôi tưởng chỉ là tình cờ mà thôi , vì cứ tới giờ đăng ký lao động là tôi lên cơn sốt , sau khi mọi người đi làm thì tôi trở lại bình thường . Chính vì vậy mà tối nào tôi cũng bị đưa ra kiểm điểm , cao điểm của việc kiểm điểm là y tá phải xác nhận tôi bị sốt rét trước mặt cán bộ quản giáo .

  
       Lúc này việc kiểm điểm '' chây lười lao động '' của tôi mới êm , cán bộ quản giáo khuyên tôi nên đăng ký đi lao động cho khỏe . Nếu ra công trường lên cơn sốt sẽ cho về nghỉ ...

      Nghe vậy tôi đăng ký đi lao động , lãnh phần ăn sáng như bao người khác ...

      9 giờ sáng , đang thu hoạch ca phê tôi lên cơn sốt , buộc phải nghỉ tại chỗ , nhưng anh em thì phải đi xa hơn nữa ,  cán bộ vũ trang không dám để tôi ở lại một mình sợ tôi trốn trại , nên phải cử người áp giải tôi về trại giam lại ...

      Những  ngày sau tôi nhất quyết đăng ký đi lao động , nhưng y tá không cho tôi đăng ký nữa , vì tôi cứ lãnh tiêu chuẩn ăn sáng xong , ra đến công trường chưa làm được gì thì lại phải có người đưa tôi về trại ...


    TỪ ĐẤY TÔI NHÌN NHỮNG NGƯỜI ANH EM CÓ NHỮNG LỜI LẼ KIỂM ĐIỂM TÔI GAY GẮT BẰNG NỬA CON MẮT . VÀ HỌ CŨNG CHẲNG MUỐN NHÌN TÔI , CÓ LẼ VẬY ...

    GIỜ ĐÂY NGHĨ LẠI NHỮNG NGÀY TRONG CẢI TẠO , TÔI VẪN CÒN KHIẾP SỢ .





                       GIANG. HOA KHÔNG GIAN ''yellow ''

Thứ Ba, 7 tháng 10, 2014

*** GIÃ TỪ VŨ KHÍ ( 4 ) .

 THÀNH TÍCH ...


     Với 8 năm xông pha khắp chiến trường , đủ những trận đánh lớn nhỏ khác nhau trong và ngoài lãnh thổ Việt Nam  ,  qua bao lần may rủi với bom đạn , bạn bè đồng đội của tôi đã lần lượt ra đi hay GIÃ TỪ VŨ KHÍ . 


         Riêng tôi , khóa dù 145B của tôi ra trường vào khoảng tháng 8-9 năm 1968 , được bổ sung về Tiểu Đoàn 2 Nhảy Dù là 20 anh em , đến giờ phút cuối tôi chẳng biết là ai còn ai mất ...


        Phần tôi , may mắn còn lại bình an , lành lặn cho đến giờ phút cuối cùng của cuộc chiến để viết lại những trang hồi ký này cho thế hệ sau xem , để họ thấy rằng chiến tranh nó nghiệt ngã như thế nào , và tuổi trẻ của thế hệ tôi ĐƯỢC GÌ , MẤT GÌ từ cuộc chiến đó .


       Nhà nghèo , anh em lại đông , học hành không được đến nơi đến chốn , chỉ hết Trung Học tôi đã phải lên đường nhập ngũ ...Vì thế tôi vào lính chỉ là một anh lính quèn (B2) chẳng được là Hạ Sĩ Quan chứ đứng nói chi đến Sĩ Quan ...


      Những ngày đầu vào Quân Đội , ở một đơn vị chuyên đi đánh trận , tôi cực hơn cả trâu nữa ( Không biết có quá đáng không ?) Những trang bị  cho một anh lính Nhảy Dù như tôi mỗi khi đi hành quân bao gồm lương thực , đạn dược đồ dùng cá nhân , có lẽ phải trên dưới 40kg . Cứ như thế băng rừng lội suối hết ngày này qua tháng khác ...


       Đã cực nhọc là thế , trong tổ chức đội hình chiến đấu , tôi là khinh binh nên mỗi khi xuất quân tôi luôn phải đi đầu mở đường , và vì thế mà nguy hiểm luôn cận kề , không biết là tôi đã chết hụt mấy lần nữa ...


(( Giang Hoa Không Gian 40 năm sau ... ))

      Chính vì những lần chết hụt ấy mà tôi sống để nhận lãnh những phần thưởng cao quý mà Quân Đội dành cho tôi . 

      8 năm chiến đấu với 13 Huy Chương các loại , trong đó có đến 6 Chiến Thương Bội Tinh ( Mỗi lần bị thương ngoài chiến trường , người lính được tặng 1 CTBT như để công nhận sự đổ máu của mình  mà Tổ Quốc ghi nhận ) 3 Anh Dũng Bội Tinh với Ngôi Sao Đồng  , cùng với 2 lần Chiến Sĩ Xuất Sắc và đặc biệt 1 Ngôi Sao Đồng Hoa Kỳ kèm chữ '' V ''...

    Ngoài những Huy Chương kể trên , hầu hết với 6 lần thăng cấp của tôi đều đặc cách tại mặt trận , có những '' Lon '' tôi mang chưa kịp '' Cũ '' thì đã lên lon mới ...

       6 năm sau , khi tôi mang lon Trung Sĩ Nhất và giữ chức Trung Đội Phó , thì cuộc sống của tôi có vẻ tương đối nhẹ nhàng hơn , bớt nguy hiểm hơn , tôi không còn phải đi đầu mở đường và cũng không còn dắt 5-6 anh em đi tiền đồn mỗi đêm nữa ...



       Tôi quyết định đóng tiền để học Hàm Thụ ở Nguyễn Văn Giai , Đakao với tính toán là  phải thi đậu Tú Tài để có cơ hội trở thành Sĩ Quan trong tương lai . Điều này đang nằm trong tầm tay của tôi ...


     Cao điểm huy hoàng của tôi là thời điểm cuối 1974 , khi tôi lên nắm chức Thường Vụ Đại Đội . Công việc nhàn nhã hơn , cuộc sống hành quân an toàn hơn vì xung quanh tôi lúc nào cũng có hơn trăm Huynh Đệ bảo vệ tôi từ xa . Bởi lúc này tôi luôn đi với Đại Đội Trưởng ...


         Tháng 4 năm 1975 , khi nghe thằng em là Hạ Sĩ Tòng , ban 1 Tiểu Đoàn cho biết tôi đã được chạy lon Thượng Sĩ , tôi thật sự vui mừng vì tôi biết chắc , với chức vụ Thường Vụ Đại Đội của tôi thì không thể nào '' Sẩy '' được ...


         Thế nhưng ... vẫn bị '' SẨY '' đấy ...


  BAO NHIÊU MỒ HÔI VÀ MÁU CỦA TÔI ĐỔ RA , ĐẾN KHI NHÀN NHÃ THOẢI MÁI , THÌ NGÀY CUỐI CÙNG CỦA THÁNG 4 NĂM 1975 ĐÃ LẤY ĐI CỦA TÔI TẤT CẢ .TRONG CUỘC CHIẾN NÀY TÔI ĐƯỢC GÌ , MẤT GÌ ???






                     GIANG.HOA KHÔNG GIAN ''yellow''


      



Thứ Tư, 1 tháng 10, 2014

* GIÃ TỪ VŨ KHÍ ...( 3 ) .

HAI MƯƠI - BỐN MƯƠI ...



Khi tôi hai mươi tung hoành vạn nẻo .
Em mới chào đời cất tiếng oe oe .
Cuộc sống đổi thay dòng đời nghiêng ngả .
Con tạo xoay vần xuống chó lên voi .
(( Ảnh trong phim MÙI CỎ CHÁY ...))

Qua băng đĩa em mê người lính trận .
Khoác áo hoa rừng cuộc chiến trường chinh .
Mũ Đỏ bê rê bồng bềnh theo gió .
Như cuộc đời thập tử nhất sinh .

Hôm nay đây em gặp người trong mộng .
Nét kiêu hùng theo năm tháng tàn phai .
Chỉ còn lại vết thù nằm ngang dọc .
Khắp thân người chằng chịt dấu vá may ...




                GIANG.HOA KHÔNG GIAN '' yellow ''


Thứ Tư, 17 tháng 9, 2014

* GIÃ TỪ VŨ KHÍ ... ( 2 ) .


 TÔI và ĐỜI LÍNH ...

       Tôi trưởng thành đúng vào thời điểm đất nước loạn lạc " TẾT MẬU THÂN 1968 " .

           Khắp đường phố Sài Gòn đâu đâu cũng rền vang tiếng  súng , lửa khói ngút trời , người người gồng gánh bồng bế nhau chạy tìm chỗ an toàn ...

        Trong cảnh hỗn loạn ấy , tôi thấy trên đường đi , những xác người nằm chết với đủ mọi tư thế , bên vệ đường , dưới giao thông hào hay dưới những lớp hàng rào kẽm gai dầy đặc , nơi vài ba người , chỗ vài ba chục .

        Hầu như không ai toàn thây bởi sự tàn phá của bom đạn ...

         Họ là ai ??? Tôi không biết rõ nguồn gốc , chỉ biết chính quyền Sài Gòn gọi họ là VC , là thành phần chống đối lại với chính quyền , thế thôi ...


        Họ cũng máu đỏ , da vàng như tôi , khác chăng là những thứ trang bị trên người họ , để từ  đó tôi nhận biết họ là ai ...


       Trong Tết Mậu Thân , lính Nhảy Dù tràn ngập đường phố để phản công , mặc dù bị đánh bất ngờ và quân số chỉ còn 50%  ứng chiến , số còn lại nghỉ phép về với gia đình vì là ba ngày tết ...


        Thế nhưng họ vẫn anh dũng chiến đấu ,dành lại đài phát thanh Sài Gòn , đài truyền hình và nhiều cơ quan quan trọng khác ...

         Sau đó họ truy đuổi đối phương ra tận ngoại thành và các vùng ven đô khác . Chỉ một thời gian ngắn , an ninh trật tự được vãn hồi .

       Hình ảnh những người lính Nhảy Dù hành quân càn quét đi ngang qua nhà tôi , trong mắt tôi lúc bấy giờ mới thật oai hùng làm sao , tôi mê những hình ảnh oai hùng đó ...


      Và vì thế , khi tôi tới tuổi phải nhập ngũ , tôi đã không ngần ngại tình nguyện vào binh chủng này . 

        Vũ Đình Giang 1968...
     
          Lính Nhảy Dù không bắt buộc một ai phải tham gia vào lực lượng này , mà phải tình nguyện đầu quân vào , thậm chí khi đầu quân vào không đủ 18 tuổi , không được họ chấp nhận ...

       Lính Nhảy Dù ngoài 3 tháng quân trường , học kỹ năng tác chiến cũng như cách thức sủ dụng vũ khí các loại . 

          Sau đó học 3 tuần chuyên môn của mình là Nhảy Dù , tất cả thời gian học tập của lính Nhảy Dù , luôn đòi  hỏi phải có thể lực tốt và lòng can đảm .        
         Trong thời gian học Nhảy Dù , đến giai đoạn nhảy chuồng cu , tức mô hình máy bay giả ở độ cao khoảng 13m , nếu anh em nào không dám nhảy , sẽ bị loại ra Bộ Binh  chứ không ép , vì ở chuồng cu đã không dám nhảy thì khi nhảy bằng máy bay ở độ cao 400m- 600m sẽ rất nguy hiểm ...

        Kết thúc khóa học với 7 '' sô '' nhảy tốt  trong đó có 1 '' sô '' nhảy  ban đêm từ máy bay , bạn sẽ được cấp bằng Nhảy Dù đeo trên ngực áo , và kể từ lúc này , bạn mới chính thức là LÍNH NHẢY DÙ .


         Lính Nhảy Dù quyền lợi rất cao so với các đơn vị khác , cũng đồng nghĩa với việc nhiệm vụ của họ cũng là rất nguy hiểm hơn nhiều so với các đơn vị bạn ...


        TÔI CỨ TƯỞNG LÍNH NHẢY DÙ OAI PHONG NHÀN NHÃ NHƯ HÌNH ẢNH BAN ĐẦU MÀ TÔI NHÌN THẤY . 

    NHƯNG KHI GIA NHẬP RỒI  TÔI MỚI HỐI HẬN VÌ NHIỀU NGUY HIỂM VÀ LẮM GIAN KHỔ . NHƯNG DẪU CÓ  THẾ NÀO THÌ TÔI CŨNG ĐÃ VƯỢT QUA , ĐÂY LÀ NIỀN TỰ HÀO CỦA TÔI ...





                   GIANG.HOA KHÔNG GIAN '' yellow "



Thứ Hai, 8 tháng 9, 2014

*** GIÃ TỪ VŨ KHÍ ...


  ... Chiến tranh kết thúc trong sự bàng hoàng lo lắng của người dân Sài Gòn , nhất là những anh em '' quân nhân '' trong chế độ bị sụp đổ ...

      Tất cả những người lính , đa phần là không có gì chuyên môn , hay nghề nghiệp . Hàng tháng trông chờ vào đồng lương bán mạng để nuôi vợ con , ''tiền lính tính liền'', vì thế họ trắng tay ...

      
        Giờ đây bị cắt ngang , không còn hàng tháng lãnh lương nữa , họ không phải lo sợ sự chết chóc của bom đạn chiến trường , nhưng họ phải đối mặt với cuộc mưu sinh để tồn tại sống còn ,với họ , việc này quá xa lạ và khó khăn ...

         Có lẽ không ai là những người dân Sài Gòn lại nghĩ rằng chế độ bị sụp đổ , với một Quân Đội hùng mạnh như vậy , với bao lần bị tấn công bất ngờ mất hết tỉnh này đến tỉnh kia , nhưng họ vẫn chiến đấu anh dũng để dành lại từ tay đối phương ...


          Đặc biệt là những anh lính được mệnh danh với những cái tên thật dễ thương như '' HOA KHÔNG GIAN '' , '' THIÊN THẦN  MŨ ĐỎ '' ...

        
         Họ đã hy sinh xương máu rất nhiều cho mảnh đất Miền Nam Việt Nam này , không một chiến trường nào mà không có sự tham gia của họ , không một vùng lãnh thổ nào mà không có xương máu của họ rơi rớt và để lại ...
      Từ trong nước cũng như ở nước ngoài , CAMBODIA , NAM LÀO ...

        Không ít tên tuổi đã đi vào lịch sử , tên tuổi của họ đã gắn liền với những địa danh của chiến trường , thấm máu xương da thịt của họ và đồng đội , tiêu biểu như Nguyễn Văn Đương , Đại Úy pháo binh Nhảy Dù đã tự sát tại căn cứ 31 ở mặt trận Hạ Lào , xác thân anh đã nằm xuống vĩnh viễn để làm phân xanh cây lá cho một vùng đất xa lạ ...


        Cố Đại Tá Nguyễn Đình Bảo , Tiểu Đoàn Trưởng , Tiểu Đoàn 11 Nhảy Dù đã vĩnh viễn nằm  lại ở Charlie , Kontum ...

      Mặc dù anh em trong đơn vị đã cố gắng mang xác anh về cho người thân , nhưng do chiến trường quá khốc liệt , xác anh bị trúng đạn pháo nhiều lần , tan xương nát thịt không thể mang đi được . Đồng đội đành phải bỏ anh lại với núi rừng cao nguyên hùng vĩ ...

      Đấy , sự hy sinh của những người lính Nhảy Dù là vô tận . Đến giờ phút cuối cùng , khi người người tìm đường ra đi , họ vẫn phải thực  thi lệnh của cấp trên là bảo vệ Thủ Đô Sài Gòn ...


       Để rồi , khi lệnh buông súng được phát đi trên đài phát thanh Sài Gòn , không ít những ANH HÙNG MŨ ĐỎ đã tự sát và tự sát tập thể rải rác trên đường phố Sài Gòn ...

      Những cái chết '' bất tử '' ấy , giờ trở thành VÔ DANH !!! 

         Sau 30 tháng 4 năm 1975 ...

      Tất cả những anh em trong Quân Đội Sài Gòn cũng như những viên chức trong chính quyền , đều phải trình diện học tập tập trung tại chỗ , vì số lượng quá đông , cho nên thời gian học tập chỉ có từ 3 đến 5 ngày đối với cấp bậc từ Chuẩn Úy , Thiếu Úy trở xuống ...
       Nhưng sau khi học tập xong ,  được cấp giấy chứng nhận đã qua học tập thì  buộc phải về trình diện nguyên quán , nơi cư trú mới , không được ở Sài Gòn , dù họ đang có nhà ở Sài Gòn ...

       Tôi cũng không ngoại lệ , nhưng may mắn hơn , nơi tôi về thuộc vùng ngoại thành , nên chế độ học cải tạo bổ sung thêm tại địa phương không hà khắc lắm . 

       Đã  thất nghiệp , không vốn , không lương , không tìm được việc làm , thế mà sáng nào loa cũng kêu gọi '' ngụy quân ngụy quyền đi làm thủy lợi , ky cuốc xẻng và bữa ăn trưa , không lý do gì vắng mặt ''.
      Đi làm thủy lợi mới thật đáng sợ : Sáng sớm đến nơi , con sông cầu An Hạ nước rút xuống hai bên bờ trơ bùn đất , mọi người kẻ chặt cành cây , người moi bùn đất đắp thành những con đê ...

    Thời gian trôi đi và con nước dâng lên , khoảng 3 tiếng đống hồ sau thì con người bất lực : Nước đã  dâng lên quá cao , ngập cả con đê còn nhão nhẹt bùn đất , không thể ngụp lặn trong biển nước để moi móc bùn đất lên được nữa ... và công việc chấm dứt ở đây .


          Ngày hôm sau mọi người lại  có mặt tại nơi này , vẫn những gương mặt ấy : Con đê ngày hôm qua đã biến mất theo dòng nước , và họ tiếp tục công việc như ngày hôm qua để làm con đê khác ...


          Có lẽ phải đến năm sáu tháng trời như vậy , sau này công việc thủy lợi có khá hơn do nằm trên những cánh đồng ruộng bao la của vùng ngoại thành Hóc Môn ...


       Trong những công trình  thủy lợi mà tôi từng phải đi lao động trong thời gian đó , đáng sợ nhất có lẽ là trạm bơm Trần Quang Cơ .


       Công trường đông nghẹt người , ngày cũng như đêm , lao động chia làm 3 ca để công việc được liên tục 24/24 ...

       Bây giờ tôi mới thấm câu '' với sức người sỏi đá cũng thành cơm ''. 
    Quả thật đúng như vậy : công trình được đào sâu xuống ruộng đến cả chục mét , rộng trên dưới 20m , chiều dài bao nhiêu thì tôi không rõ , chỉ biết rằng công trình làm khá lâu và khi hoàn tất nó trông như một con sông , và có tên là trạm bơm Trần Quang Cơ dùng để tưới tiêu cho những cánh đồng hoa màu quanh khu vực ...

        Công việc thì nặng nhọc cực khổ , nhưng ăn uống không ra gì , vì thời điểm đó cả nước cùng khổ , bo bo không có mà ăn lấy đâu đòi ăn ngon , no bụng là quý rồi .


         Tôi có cảm giác mình bị đày thì đúng hơn , bởi công việc không thích hợp , nhưng không đi không được , làm việc cật lực nhưng lại không có đồng lương nào trợ cấp ngoài 3 bữa ăn ở công trường và ngủ tập thể trong láng trại ...


           Ngày nay trạm bơm này đã không còn hoạt động do đô thị hóa , dân cư dày đặc thuộc khu vực phường Hiệp Thành quận 12 ...


         40 NĂM ĐÃ ĐI QUA , NGHĨ LẠI TÔI VẪN CÒN SỢ , NHỮNG HÌNH ẢNH TÔI TƯỞNG CHỈ CÓ TRONG PHIM ẢNH . 

    NHƯNG KHÔNG , CHÍNH TÔI LÀ NHỮNG DIỄN VIÊN TRONG PHIM ẤY !!!



                GIANG.HOA KHÔNG GIAN . ''yellow''



Thứ Sáu, 29 tháng 8, 2014

* VIẾT CHO ĐAN THÙY MỘT THỜI ĐỂ YÊU & MỘT THỜI ĐỂ CHẾT '' 142 ''.

 CHIẾN TRANH và TÌNH YÊU .

NGÀY CUỐI CỦA CUỘC CHIẾN : 
KHOẢNG 11 GIỜ 30 TRƯA NGÀY 30 THÁNG 4 NĂM 1975 ...

VĨNH BIỆT THỦ ĐÔ SÀI GÒN !!!


     ... Sau khi nghe đài phát thanh thủ đô Sài Gòn thông báo , Đại Tướng Cao Văn Viên vắng mặt , tôi đã sợ , giờ đây phải đưa Tướng Vĩnh Lộc lên thay , ít phút sau cũng vắng mặt luôn , khiến tôi càng lo sợ hơn ...


         Và cuối cùng là Chuẩn Tướng Nguyễn Văn Mạnh (?) Phòng 3 Bộ Tổng Tham Mưu lên nắm quyền chỉ huy ...


         Thật ra , khi cựu Trung Tướng Vĩnh Lộc lên thay Đại Tướng Viên , tôi cũng đã sợ chứ đừng nói chi Chuẩn Tướng Mạnh , bởi Tướng Vĩnh Lộc là một trong những vị Tướng bị  thất sủng , sau khi cuộc đảo chánh Tổng Thống Ngô Đình Diệm thành công . 

      
       Trước đó Ông giữ chức Tư Lệnh Quân Đoàn 2 Vùng 2 chiến thuật . Với tôi , Ông không được nổi tiếng cho lắm , vì không vào thời điểm của tôi như Tướng Đỗ Cao Trí , Tướng Nguyễn Viết Thanh ...

    ... Dòng người vẫn đang tràn vào Sài Gòn theo con đường Lê Văn Duyệt nơi Đại Đội tôi phòng thủ . Khoảng gần 11 giờ , một trái đạn pháo không rõ là loại nào , của ai bắn  , từ hướng Bẩy Hiền bay ngang qua vị trí của tôi phát nổ , miểng bay tứ tung , đúng lúc một cô gái đi ngang và miểng pháo đã chém cụt một bàn tay của cô gái . 


     Tôi vội lôi cô vào ngã 3 cư xá Bắc Hải , gọi y tá băng bó vết thương cho cô và chỉ cô đi nhanh vào trung tâm Sài Gòn để được cứu chữa , vì y tá Đại Đội của tôi không đủ điều kiện giúp cô ...


       Cùng thời điểm này , qua máy truyền tin , tôi được biết có 2 chiếc T54 , 1 chiếc quay đầu rẽ trái để đi về hướng Lăng Cha Cả , và 1 chiếc rẽ phải đi về hướng Tiểu Đoàn 3 Nhảy Dù đã bị bắn cháy ....


        Đài phát thanh Sài Gòn vẫn liên tục yêu cầu người dân đừng rời máy thu thanh để nghe những tin cần thiết mới nhất ...


      Khoảng 11 giờ 30 , từ đài phát thanh Sài Gòn , bất ngờ Tổng Thống Dương Văn Minh kêu gọi tất cả anh em binh sĩ đang bảo vệ thủ đô Sài Gòn , buông súng , không chống lại đối phương nữa để tránh đổ máu ...

      Tiếp theo là lời kêu gọi của Chuẩn Tướng Mạnh cũng kêu gọi như vậy ...

      Hoang mang ..., tôi chưa biết thực hư thế nào , vì cho đến giờ phút này , chiến xa M41, M48 vẫn còn nằm đây , 2 chiếc T54 mới bị bắn cháy có lẽ vẫn còn nóng hổi và tôi chưa mất một viên đạn nào ...


   TINH THẦN CHIẾN ĐẤU CỦA LÍNH NHẢY DÙ VẪN TỐT , TÌNH HÌNH KHÔNG CÓ GÌ NGHIÊM TRỌNG , THẾ TẠI SAO LẠI CÓ LỆNH BUÔNG VŨ KHÍ ĐỂ TRÁNH ĐỔ MÁU ??? CHƯA CÓ MỘT CUỘC ĐỤNG ĐỘ NÀO MÀ , ĐẠN DƯỢC TRANG BỊ CHÚNG TÔI CÒN Y NGUYÊN CHƯA MẤT MỘT VIÊN ...


      Nhưng lệnh đấy là thực tế , Thiếu Tá Hạnh nói như muốn khóc với chúng tôi : Nhiêm vụ của tôi với anh em , đến đây là chấm hết , chúng ta chia tay nhau , ai về nhà người nấy ...


      Bây giờ , đối với tôi không là ngỡ ngàng , mà kinh hoàng mới đúng .

(( Người dân Sài Gòn dành nhau lên tàu tại bến Bạch Đằng để di tản  ))
     
            Chủ nhà nghe tin , vội lấy cho chúng tôi ( khoảng 10 người ) mỗi người một bộ quần áo civil , nói chúng tôi thay quần áo đi , vì mặc quần áo Nhảy Dù nguy hiểm và bất lợi trong lúc này ...

      Chúng tôi răm rắp làm theo lời chủ nhà , thay quần áo xong chúng tôi vội vã xuống dưới đất để ra khỏi căn nhà này , không kịp mang theo balo súng đạn còn đầy trên sân thượng . 

       Chủ nhà sợ quá , nói chúng tôi làm ơn mang vất hết ra đường kẻo ''họ'' vào nhà mà thấy '' những thứ đó '' thì chết ...

        Trước khi lệnh buông súng được phát đi , Sài Gòn bình yên không có tiếng súng nổ , nhưng chỉ 10 phút sau , súng đì đùng nổ vang khắp nơi , tôi không biết là của đơn vị nào , của lực lượng nào ,vì lúc này không còn máy truyền tin để theo dõi nữa ...


        TS1, Hàng Chênh , Trung Đội 4 của tôi , không biết lượm ở đâu được chiếc Lambretta , gọi tôi leo lên xe và chở tôi chạy vào trung tâm Sài Gòn , ra bến Bạch Đằng , lúc này tôi thấy vô số xe gắn máy vất đầy trên bến cảng , có cả xe hơi nữa  , dưới bến Bạch Đằng vài con tầu khá lớn vẫn còn neo đậu , lố nhố người trên tầu ...


        Tôi hoang mang không biết đi về đâu , Hàng Chênh lượm một chiếc xe khác và giao cho tôi chiếc xe đang đi , tôi chạy 1 vòng Sài Gòn rồi quay lại Ngã 3 Ông Tạ ...


       Những cao ốc , nhà lầu sang trọng bị đập phá , cảnh hôi của của những người dân , người bê TV , kẻ rinh tủ lạnh , xe máy bày ra đường phố trông thật thảm hại , những kho Quân Tiếp Vụ gần đấy , chuyên cung cấp cho Quân Đội cũng bị đập phá và lấy đi hàng hóa ...


     Súng đạn vất đầy đường , đâu đó nhửng em bé lượm súng và đưa lên trời bắn bừa bãi , vài thanh niên không biết là của lực lượng nào , tay đeo băng đỏ cũng thi nhau bắn súng lên trời , thật đáng sợ cho cảnh nổ súng bừa bãi này ...


      Khoảng 2 giờ chiều , tôi về đến Ông Tạ cũng là lúc đối phương đang chậm chạp tiến vào Sài Gòn , hai bên đường người dân vẫn e dè chưa dám mở cửa .


     Họ mặc quần áo màu cỏ úa , đi dép râu đội nón tai bèo , vác súng Ak hay B40,41 đi hai bên đường , dè dặt qua từng căn nhà dọc đường Lê Văn Duyệt tiến vào Sài Gòn .

 (( Chiếc T54 chạy vào Dinh Độc Lập ngày 30 tháng 4 năm 1975 ))
    
       Tôi chạy xe về trại gia binh tìm xem vợ con ra sao , đến nhà cửa khóa , trên cửa chữ của vợ tôi viết vội vàng : Em và con ở một cao ốc trên đường Nguyễn Văn Thoại ...

      Tôi vội chạy xe đi tìm địa chỉ trên , khi đến ngang cổng Tiểu Đoàn 3 Nhảy Dù thì ghe tiếng gọi anh Giang , anh Giang . Tôi nhìn sang phía có tiếng gọi tên mình thì thấy vợ tôi đang đi xe đạp , có lẽ đi tìm tôi hay định về nhà ở trại gia binh ...


       Gặp nhau chúng tôi mừng quá , tôi theo vợ tôi về nơi trú ẩn , tại đây tôi chở vợ con và một ít đồ đạc mà vợ tôi mang theo lúc chạy loạn để về nhà cha mẹ ở Hóc Môn .


         Trên đường về nhà , ngược chiều với tôi là những xe Molotova chở đầy quân , có lẽ từ hướng Tây Ninh hay Cambodia đang tiến vào Sài Gòn , họ ngồi trên xe ung dung , thoải mái như là đang duyệt binh chứ không  phải trong tư thế sẵn sàng  chiến đấu ...


        Dưới mặt đường là những bộ quần áo kaky màu ô liu , giầy máp , giày bố , balo , mũ sắt vất nằm ngổn ngang trông thật thảm hại ...


      Thỉnh thoảng một vài anh ''Lính'' thua trận , có lẽ là tân binh , bởi mặt mũi non choẹt , tóc hớt cao , từ hướng Trung Tâm Huấn Luyện Quang Trung , mặc có cái quần kaky xanh , áo thung trắng hớt hải đi bên lề đường trông thật tủi nhục và xấu hổ ...


      Khi tôi đến ngã tư An Sương , ở đây có một căn cứ của Liên Đoàn Biệt Cách 81 Nhảy Dù , không biết có xẩy ra đụng độ của lực lượng này với đối phương hay không , nhưng ngay tại ngã tư , tôi thấy một xe GMC nằm bên lề đường Xa Lộ Đại Hàn vài ba xác người mặc quân phục của Biệt Cách 81 Nhảy Dù nằm vắt vẻo trên thành xe , một vài cánh tay thòng xuống bên hông xe GMC ...

      Những hình ảnh trên , tôi cứ tưởng chỉ có thể xẩy ra ở Bình Long , An Lộc , Huế Quảng Trị trong Mùa Hè Đỏ Lửa , hay đèo Phượng Hoàng , Quốc Lộ 21 trên đường đánh lên Buôn Ma Thuộc mà thôi ... 
     Nhưng không , đây là những hình ảnh đã và đang xẩy ra tại Thủ Đô Sài Gòn vào ngày cuối của cuộc chiến ...

         Tôi về đến ngã tư Trung Chánh , gần nhà tôi  cũng một cảnh tương tự như vậy , nhưng trên xe là những xác người của đối phương , họ cũng nằm vắt vẻo trên những chiếc xe Molotova bị bắn cháy , xác người cùng với xác xe chỉ một màu đen ...

        Tôi về đến nhà khoảng 5 giờ chiều ngày 30 tháng 4 năm 1975 . 
          Cha mẹ anh em , lối xóm bạn  bè mừng rỡ không sao tả xiết . Sự vui mừng vì chiến tranh đã kết thúc ... còn tôi thì vẫn được bình an trở về .

     SỰ KẾT THÚC CỦA CUỘC CHIẾN MÀ TÔI LÀ NGƯỜI THUA CUỘC , KHIẾN TÔI KHÔNG MẤY HÀI LÒNG . 
     BỞI CHÚNG TÔI KHÔNG THUA VÌ THIẾU TINH THẦN  CHIẾN ĐẤU , VÔ TRÁCH NHIỆM , MÀ CHÚNG TÔI THUA DO BỊ QUAN THÀY BÁN ĐỨNG . 
     ĐIỀU NÀY ĐÃ CÓ TỪ NĂM 1972 ...
    ĐÂY LÀ ĐIỀU KHIẾN TÔI RAY RỨT BẤY LÂU MẶC DÙ CHIẾN TRANH ĐÃ ĐI QUA 40 NĂM .
         SÀI GÒN ƠI ... VĨNH BIỆT .




                            GIANG.HOA KHÔNG GIAN ''yellow''.




Thứ Năm, 21 tháng 8, 2014

* VIẾT CHO ĐAN THÙY MỘT THỜI ĐỂ YÊU & MỘT THỜI ĐỂ CHẾT '' 141 ''


 CHIẾN TRANH và TÌNH YÊU .

NGÀY CUỐI CỦA CUỘC CHIẾN .

THỦ ĐÔ SÀI GÒN :
             NGÀY 30 THÁNG 4 NĂM 1975 ...


... Đêm 29 tháng 4 năm 1975 . 
      
      Sau khi rút khỏi vị trí đóng quân ở kỹ nghệ dệt Tái Thành , đơn vị di chuyển trong đêm , qua những cánh đồng lầy lội  do cơn mưa chiều ập đến , tiến vào khu vực Phú Thọ Hòa Quận 11...

        Trên đường đi tôi thấy những xác người giống như của đồng đội mình (( Lính Bộ Binh )) nằm rải rác trên bờ ruộng , không biết là của đơn vị nào đã  hy sinh và nằm lại ở đó tự bao giờ .
      
       Cũng có thể là của đối phương , vì nếu cho dù là Lính Bộ Binh , tôi cũng nhận biết được qua phù hiệu đơn vị mà họ mang trên áo , để biết họ thuộc đơn vị nào , nhưng những người này , áo không có phù hiệu chi cả ...

        Chúng tôi đi qua những khu dân cư vắng lặng , không một bóng người , vượt qua trung tâm Martino để đến đường Âu Cơ , từ đây chúng tôi đi theo đường Âu Cơ  để vào Sài Gòn ...


     Ánh đèn đường vàng vọt yếu ớt , lúc tỏ lúc mờ  không đủ soi sáng con  đường Âu Cơ , hai bên đường nhà nhà cửa đóng then cài , khi đi ngang qua một Ủy Ban Phường nào đó ,  tôi không kịp nhìn tên , vì lo tránh những xác người không biết là của ai , quân hay dân , nằm rải rác  trên đường đi ...


       Hình như nơi đây đã xẩy ra một cuộc đụng độ nhỏ trước khi đơn vị chúng tôi đến ...


         ... Trước mặt tôi , là những '' con ngựa sắt '' chằng chịt kẽm gai được kéo chặn ngang đường , làm chướng ngại vật , để ngăn chận bước tiến của đối phương khi xẩy ra giao tranh ...


          Thấp thoáng phía sau những con ngựa  sắt ấy , là những anh em Cảnh Sát Dã  Chiến , tất cả súng đạn áo giáp trong tư thế sẵn sàng chiến đấu ...


     Qua hệ thống liên lạc , họ nhận biết chúng tôi là bạn , và ra tháo gỡ chướng ngại vật để chúng tôi đi qua . 

      Đây là bót Cảnh Sát Nguyễn Văn Cự  , nằm ở ngã tư Lạc Long Quân , Âu Cơ  . Cho đến thời điểm này (( khuya 29 rạng sáng 30 tháng 4 )) tình hình phòng thủ tốt , anh em Cảnh Sát Dã Chiến bình thản chờ đợi , không có vẻ lo âu sợ hãi điều gì ...

         Chúng tôi tiếp tục di chuyển đến đường Lữ Gia , góc  trường đua Phú Thọ , tại đây tôi gặp một đơn vị đặc biệt Nha Kỹ Thuật , tôi mừng quá vì đây là đơn vị của ông anh tôi , Chuẩn Úy Tính , tôi hỏi thăm , nhưng ông không nằm ở cánh quân này ...


        Tại đường Lữ Gia , đoàn quân xa vài chục chiếc nằm sẵn tự bao giờ , chúng tôi được  lệnh lên xe . 

     Ngồi trên  xe , tôi thấy trong trường đua Phú Thọ dầy đặc các loại pháo lớn nhỏ , không biết bao nhiêu mà kể , nòng pháo đưa cao lên trời  chung quanh mỗi khẩu pháo khá nhiều đạn. ...
    
      Lúc này tôi được biết Trung Tá Nguyễn Đình Ngọc cựu Tiểu Đoàn Trưởng của tôi lên nắm quyền Lữ Đoàn Phó Lữ Đoàn 4 mới thành lập , đang điều động bố trí quân Nhảy Dù phòng thủ Sài Gòn ...
  (( Đại Tướng Cao Văn Viên , Tổng Tham Mưu Trưởng  QLVNCH ))
   
       Đoàn xe ra đường Nguyễn Văn Thoại nay là Lý Thường Kiệt quẹo Trần Quốc Toản nay là 3 tháng 2 quay đầu về đường Lê Văn Duyệt ( CMT8 ) đi ngang qua Bộ Tư Lệnh Biệt Khu Thủ Đô nay là Bộ Tư Lệnh Thành TP. HCM và dừng lại ở Cư Xá Bắc Hải , chúng tôi xuống xe và tổ chức bố trí quân ...
   
        Bây giờ là khoảng 2 giờ sáng ngày 30 tháng 4 năm 1975 ... 
       Thiếu Úy Ngọc , Đại Đội Trưởng của tôi , lo bố trí quân ở ngoài đường Lê Văn Duyệt , còn tôi và những anh em trong ban chỉ huy Đại Đội gõ cửa một căn nhà 3 tầng , yêu cầu mở cửa , trong nhà im lặng không mở cửa , mặc dù đèn điện còn sáng .
      
      Đến khi tôi lên tiếng nói : chúng tôi là Lính Nhảy Dù tăng cường về bảo vệ thủ đô Sài Gòn , thì ngay lập tức chủ nhà lên tiếng và mở cửa ngay , sau đó theo yêu cầu của chúng tôi , chủ nhà dẫn lên sân thượng , chỉ cho chúng tôi chỗ  nước nóng nước lạnh để tùy nghi sử dụng và hỏi chúng tôi ăn uống gì chưa để họ giúp đỡ . 
             Chúng tôi cám ơn và nói chủ nhà để mặc chúng tôi tự lo được rồi .
         Xong  công việc , tôi ngủ đi lúc nào không hay ...

         Trời sáng , tôi được lệnh dẫn vài anh em đi nhận thêm gạo sấy thịt hộp , M72 chống tăng , lấy từ kho của Tiểu Đoàn 1 Nhảy Dù , trại Trần Trung Hiếu nằm cách đấy vài chục mét ...

      Trên đường đi , tôi thấy chiến xa M41 , M48 , thiết vận xa M113 , có đến mười mấy  chiếc , nằm nối đuôi nhau , nòng súng hướng về phía Ngã Tư Bẩy Hiền ( Lý Thường Kiệt , CMT8) .

     Tôi thầm nghĩ : Để lọt được qua ải  này , đối phương thật sự không dễ dàng chút nào , bởi chiến xa cùng Lính Nhảy Dù , kết hợp tác chiến trên đường phố Sài Gòn , đây không phải là lần đầu tiên , và chưa hề  thất bại . 
     
        Người dân thủ đô Sài Gòn đã từng chứng kiến cảnh Lính Nhảy Dù anh dũng chiến đấu , dành từng căn nhà góc phố  năm Mậu Thân 1968 , đánh bật đối phương ra khỏi Sài Gòn mặc dù  đã làm chủ tình hình đến mấy ngày ...

       Tuy chưa xẩy ra đụng độ , nhưng trong lòng tôi đang nôn nao mong chờ một cuộc thư hùng mà tôi tin chắc phần thắng sẽ về tôi . 
           Bởi đánh trận mà có người dân chứng kiến , thì hình như tinh thần chiến đấu được tăng gấp bội , sự kiêu hãnh cũng càng gia tăng thêm , liều lĩnh thêm ...

      ... Từ máy radio , phát thanh viên đài Sài Gòn vẫn từng phút nhắc nhở  người dân , đừng rời máy để nghe những tin tức mới nhất ...

        Khoảng 9 giờ 30 sáng 30 tháng 4 năm 1975 .
Đài phát thanh Sài Gòn thông báo :
       Đại Tướng Cao Văn Viên , Tổng Tham Mưu Trưởng Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa vắng mặt .
      
        Trung Tướng Vĩnh Lộc lên thay . Khoảng 10 phút sau thông báo tiếp : Trung Tướng Vĩnh Lộc vắng mặt ...

    TÔI BỦN RỦN CHÂN TAY , BAO NHIÊU Ý NGHĨ CỦA TÔI TAN BIẾN HẾT , GIỜ CHỈ CÒN LO LẮNG TRÀN NGẬP TRONG LÒNG .
      CẤP CHỈ HUY CAO NHẤT , ĐẦY QUYỀN UY NGÀY NÀO ĐÃ BỎ CHÚNG TÔI LẠI CAO CHẠY XA BAY ...




                  GIANG.HOA KHÔNG GIAN ''yellow ''




        

Thứ Hai, 11 tháng 8, 2014

* VIẾT CHO ĐAN THÙY MỘT THỜI ĐẾ YÊU & MỘT THỜI ĐỂ CHẾT '' 140 ''

 CHIẾN TRANH và TÌNH YÊU .

         THỦ ĐÔ SÀI GÒN : NHỮNG NGÀY CUỐI       CỦA CỦA CUỘC CHIẾN .

              29 - 30 THÁNG 4 NĂM 1975 ...



    .... Hai chiếc máy bay ném bom A 37 của Không Quân Việt Nam Cộng Hòa , không biết thuộc đơn vị nào , xuất phát từ đâu , lại có thể bay vào không phận thủ đô Sài Gòn và bất ngờ  ném bom sân bay Tân Sơn Nhất .


        Điều này không những chỉ gây hoang mang cho những đơn vị bảo vệ Sài Gòn , mà ngay cả trong dân chúng nữa , một điều báo trước cho thấy , bầu trời thủ đô Sài Gòn bị bỏ ngỏ và đã không còn được kiểm soát , hoặc như thế nào đó cho nên sân bay Tân Sơn Nhất mới bị ném bom như vậy ...


     Đại Đội 23 của tôi , vì được bố trí nằm giữa cánh đồng bao la như vậy , không một bóng người hay xe cộ qua lại , nên tôi không biết tình hình dân chúng lúc ấy như thế nào , nhưng tôi nghĩ chắc chắn mọi người đang hoảng loạn , sau vụ máy bay A 37  ném bom sân bay Tân Sơn Nhất .


        Người dân biết , đây là loại máy bay ném bom của Không Quân Việt Nam Cộng Hòa , chứ không phải máy bay lạ , thế nhưng tại sao lại ném bom ngay giữa thủ đô Sài Gòn và an toàn bay đi như vậy ? 

   Điều này đồng nghĩa với sự thất bại của Quân Đội , không còn kiểm soát được bầu trời và nhất là không thấy sự đánh trả bằng súng phòng không hay các loại súng khác từ mặt đất , để hai chiếc A 37 sau khi đã ném bom ung dung bay đi trước sự ngỡ ngàng lo lắng của người dân thủ đô Sài Gòn ...

      ... Tình hình chung quanh tôi khá yên tĩnh , không có dấu hiệu nào cho thấy sẽ có một trận đánh lớn sắp xẩy ra .
        Nằm trên võng cá nhân , quan sát hệ thống phòng thủ của anh em được bố trí đã hoàn tất từ hai ngày nay , tôi cảm thấy thật an toàn với địa thế như thế này :
         Cho tiền đối phương cũng không dại đi vào vùng đồng khô cỏ cháy này , không một bóng cây để ngụy trang che chắn cho mình , khi bị phát hiện núp vào đâu ? Chạy đi đâu ???

  ... Chiều  nay khu vực Hóc Môn bị pháo kích , hay chính xác hơn mà tôi nhận định : Ngã Tư Trung Chánh bị pháo kích , cụ thể hơn là khu vực của gia đình Cha Mẹ anh em của tôi , không biết đạn pháo rơi trúng nhà ai mà khói đen đậm đặc bay lên trời cao .

       Từ vị trí đóng quân , tuy khá xa , nhưng tôi nhìn thấy rất rõ , do lượng khói đen cuồn cuộn bay lên trời , tôi lo lắng cho sự an nguy của Cha Mẹ anh em  tôi , nhưng biết sao bây giờ khi nhiệm vụ không cho phép tôi làm gì khác hơn được .
  
        Hóc Môn bị pháo kích , tôi cảm thấy lo lắng , vì từ Hóc Môn vào Sài Gòn chỉ mười mấy cây số mà thôi ...

    Và điều mà tôi lo lắng cũng đã đến .
    Chiều nay , khoảng 17 giờ ngày  29 tháng 4 năm 1975 ... tại ngã 3 Thuận Kiều , cách Cầu Tham Lương vài trăm mét , chiếc T54 đầu tiên xuất hiện .

      Lá cờ Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam Việt Nam tung bay trên tháp pháo của xe tăng T54  , tôi  nói xạ thủ khẩu cối 60ly chuẩn bị đạn sẵn sàng bắn khi có lệnh , khẩu đại bác không dật 90ly nạp đạn chống tăng , được đưa vào vị trí thuận lợi nhất để bắn cho hiệu quả ...

     Tất cả trong tư thế sẵn sàng khai hỏa , tôi phân vân không biết có nên bắn hay không , trong khi mục tiêu ngày một tiến đến gần hơn và sẽ thoát khỏi tầm quan sát của tôi . 
   (( Mộ chôn những chiến sĩ vô danh ....))

        Tôi ước tính khoảng cách giữa tôi và mục tiêu 
là gần cây số , cối 60ly mà chống tăng T54 thì chẳng ăn thua gì , cho dù có trúng thân xe cũng như gãi ghẻ mà thôi .
       Đại bác không dật 90ly với đạn chống tăng thì có hiệu quả đấy , nhưng cự ly lại quá xa , khó mà bắn trái đầu tiên có thể tiêu diệt được mục tiêu ...

      Nếu khai hỏa mà không tiêu diệt được mục tiêu , thì vị trí của tôi đã bị lộ , và như vậy , với địa thế này , với hỏa lực mạnh mẽ của T54 , đại bác 100ly , phòng không 12ly8 cùng với chiếc xe đi sau thì chỉ trong ít phút thôi Đại Đội 23 cuả tôi sẽ tan tác không còn manh giáp ...

      Vì suy nghĩ như vậy , nên tôi chưa dám đưa ra quyết định của mình như thế nào ...
     Lúc này , máy truyền tin réo gọi , Đại Đội Trưởng của tôi nhận lệnh trên như thế nào , tôi cũng chẳng kịp hỏi , tình hình rối loạn ...

        Tôi phân vân chưa biết tính sao , thì sau lưng tôi , dân chúng ùn ùn tháo chạy ngang qua , mọi người đang hướng về cánh đồng ruộng khô cằn rước mặt tôi thẳng tiến . 
        Và tiếp theo là Bộ Chỉ Huy Tiểu Đoàn cũng tháo chạy theo dân chúng đến vị trí của tôi , lúc này tôi mới nhân được lệnh " Rút "...

       Mọi người vội thu gom đồ đạc cá nhân , tôi nói anh em đạn cối 60ly và 90 ly vất hết xuống giếng gần đó rồi  cùng rút theo Tiểu Đoàn ...

        Trong dòng người tháo chạy ngang qua tôi , có một người  lạ hoắc , dừng lại nói với tôi như là một người bạn thân : 
         Ủa sao mày còn đây , " nó " về tới  Hóc Môn rồi đấy . 
        Tôi vô tình trả lời :    Ừ , biết sao bây giờ ...

       Sau khi hắn đi qua , tôi mới chợt nhận ra , đây là một chiêu mà mấy mươi năm trước , quân của Tưởng Giới Thạch đã bị thua , để mất lục địa chạy ra Đài Loan là do địch trà trộn theo dân chúng và tung ra những tin bất lợi như vậy ...

       Khi tôi nhận ra điều này , tìm hắn thì hắn đã mát hút trong dòng người hỗn loạn ấy ...

       Đoàn quân lầm lũi rút đi trong đêm , trời mùa hạ nóng thật khó chịu , không hiểu sao một cơn mưa thật to , như trút nước xuống vùng ven đô Bà Quẹo ,
 thỉnh thoảng đi qua những căn nhà im ắng lạ thường , hình như mọi người đã bỏ nhà cửa đi sơ tán đâu hết ...

     CƠN MƯA TO BẤT NGỜ ẬP ĐẾN , ÁNH ĐÈN DƯỜNG VÀNG LEO LÉT MA QUÁI , NHƯ ĐANG THAN KHÓC CHO SỐ PHẬN CỦA NHỮNG ANH HÙNG , MÀ CHỈ ÍT GIỜ NỮA HỌ SẼ LÀ NHỮNG '' CHIẾN SĨ VÔ DANH '' KHÔNG AI BIẾT NGÀY GIỜ VÀ NƠI MÀ HỌ ĐÃ NẰM XUỐNG ...




                             GIANG.HOA KHÔNG GIAN 
" yellow "

Thứ Tư, 30 tháng 7, 2014

* VIẾT CHO ĐAN THÙY MỘT THÒI ĐỂ YÊU & MỘT THỜI ĐỂ CHẾT '' 139 ''.

 CHIẾN TRANH và TÌNH YÊU .

THỦ ĐÔ SÀI GÒN :
NHỮNG NGÀY CUỐI CỦA CUỘC CHIẾN .

              NGÀY 27 -28 THÁNG 4 NĂM 1975 .



    ... Tôi không nhớ rõ lắm , chỉ nhớ rằng sau ngày lãnh lương tháng 4/1975 và bữa tiệc liên hoan vài ngày thì Tiểu Đoàn chuẩn bị lên đường hành quân .

       Quân số thiếu trầm trọng , từ Binh Sĩ cho đến Hạ Sĩ Quan , thậm chí cả Sĩ Quan Ban 3 Tiểu Đoàn  , chức vụ  được cho là nắm vận mệnh sống chết của Tiểu Đoàn cũng thiếu luôn . 

    
      Vì thế phải lấy từ Quân Lao để bổ sung cho các Đại Đội cho đủ quân số tham chiến .

    Thật thê thảm , trong 8 năm phục vụ ở Đại Đội 23 Tiểu Đoàn 2 Nhảy Dù , chưa bao giờ tôi thấy cái cảnh '' ô hợp '' như thế này : 

       Vì là ở quân lao hốt về cho có quân số để hành quân , nên đủ mọi '' xác lính '' của các Sư  Đoàn Bộ Binh ...

        Trước đây quân số bổ sung về cho các Đại Đội là những anh em rất trẻ , 18-19 tuổi ,  tình nguyện vào Nhảy Dù , được huấn luyện quân sự , kỹ thuật tác chiến , và chuyên môn truyền thống là Nhảy Dù cùng với '' kỷ luật sắt '', tất cả tập trung ở Khối Bổ Sung của Sư Đoàn , sau đó phân bổ về các  đơn vị nên tinh thần chiến đấu của các anh em cũng như chấp hành kỷ luật là rất cao .


     Ai không chịu nổi thì chỉ có  đào ngũ mà thôi . Còn ai chịu nổi thì chắc chắn là sẽ những đứa con ưu tú trong Quân Đội sau này .


     Quân số được bổ sung trong hoàn cảnh hỗn loạn như vậy , thời gian lại quá ngắn ngủi , cho nên tôi chưa kịp nhớ tên biết mặt hết những anh em Hạ Sĩ Quan chứ đừng nói chi đến anh em Binh Sĩ .


     Tình hình chính trị thì rối ren , tranh dành quyền lực , nay Ông này lên , mai đã thấy xuống cho Ông khác lên . 

    Là người Lính , có lẽ tất cả chúng tôi ai cũng bực mình khi thấy tình hình chính trị như vậy , nhất là không khỏi hoang mang khi nghe Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu , Tổng Tư Lệnh Quân Đội từ chức , nhưng không biết làm sao , vì đó không phải là công việc của chúng tôi .

      Về quân sự thì tình hình ngày càng xấu đi và đầy nguy hiểm , các vùng lãnh thổ thì đã bị mất gần như muốn hết rồi .

     Chỉ còn lại có Quân Đoàn 3 và Quân Đoàn 4 , Quân Đoàn 1 và 2 là những lá chắn bảo vệ cho Quân Đoàn 3 , cho Thủ Đô Sài Gòn . Nhưng giờ đây , Quân Đoàn 3 trở thành đơn vị tiền tiêu , đơn vị địa đầu chiến tuyến .

      Đoàn Quân Mũ Đỏ , những người một thời vang danh khắp các chiến trường , với những tên gọi thân thương đã đi vào lòng người dân Sài Gòn như : THIÊN THẦN MŨ ĐỎ , HOA KHÔNG GIAN  giờ đây ô hợp , tạp nham cùng với những phương tiện yểm trợ thiếu hụt  , cũ kỹ trước sức tiến công của đối phương ngày càng mạnh đành bó tay thúc thủ . 

   
      ... Còn lại duy nhất Lữ Đoàn 1 tạm đầy đủ , sau thiệt hại ở Thường Đức rút về , cũng đem nướng nốt vào mặt trận Xuân Lộc - Long Khánh cùng với Tướng Lê Minh Đảo , Tư Lệnh Sư Đoàn 18 Bộ Binh ...

 COI NHƯ TOÀN BỘ SƯ ĐOÀN NHẢY DÙ ĐÃ BỊ XÓA SỔ TRƯỚC 30 THÁNG 4 NĂM 1975


... còn lại Lữ Đoàn 4 èo uột mới thành lập , cùng với quân của những Tiểu Đoàn tác chiến ở các chiến trường rút về và những bộ phận chuyên môn , không có kinh nghiệm chiến đấu bảo vệ Sài Gòn ...
    (( Lính Nhảy Dù , những ngày cuối trên đường phố Sài Gòn ))
     
       ... Không biết nguồn tin từ đâu ra , mà đâu đó có những tin đồn : 
           Sư Đoàn Nhảy Dù , gốc là của Pháp , do đó trong tình huống xấu nhất , nghĩa là '' mất nước '' thì chính phủ Pháp sẽ bốc đi ??? 
            Chẳng biết thực hư thế nào , trước khi hành quân  tôi cũng dặn vợ tôi : Đừng đi đâu xa cứ ở trong trại gia binh , lỡ có chuyện gì không phải tìm nhau .

    (( Có lẽ chính điều này cũng là một đòn tâm lý để những anh em như tôi yên tâm cầm súng chiến đấu đến giờ phút cuối cùng )) .


      Hôm  nay Tiểu Đoàn lên đường hành quân , Thiếu Tá Hạnh , cầm tấm bản đồ Thủ Đô Sài Gòn màu trắng hồng , không như những tấm bản đồ hành quân bao lần trước , chỉ toàn một màu xanh lá cây rừng với những vòng cao độ đậm đặc .

      Ông nói : Hết đất rồi , không còn hành quân xa nữa ...

        Đoàn quân xa chở chúng tôi đến nhà máy Tái Thành Kỹ Nghệ Dệt '' nay là công ty dệt may Thành Công '' gần ngã ba Tham Lương thì dừng lại .


     Bộ Chỉ Huy Tiểu Đoàn nằm trong nhà máy , Đại Đội 23 của tôi thì nằm sau nhà máy , cạnh con kinh Tham Lương , cách khoảng hơn cây số giữa đồng trống mênh mông , từ đây tôi có thể đưa mắt nhìn quanh rất xa mà không bị vật gì cản ...


    Cách bố trí quân này khiến tôi ngỡ ngàng , vì bây giờ là mùa khô , đồng trống như vậy làm sao đối phương dám di chuyển vào khu vực này , để ăn bom , ăn đạn pháo chứ ???


      Nếu tình hình nguy hiểm thật sự cho Sài Gòn thì không bố trí quân như vậy , mà phải tổ chức phòng thủ từ cầu An Hạ để ngăn chận cánh quân từ Tây Ninh , Cambodia tiến về , và tổ chức thế trận như phục kích trên các quốc lộ huyết mạch tiến vào Sài Gòn .


       Đàng này quân đã không có đủ mạnh để kháng cự lại còn đem ra nằm chơi giữa đồng , thật không hiểu nổi ...


     Hình như đêm 27 /4 Sài Gòn bị pháo kích bằng pháo 130ly . Đạn rơi gần Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn Nhảy Dù và cũng gần trại gia binh Tiểu Đoàn , tôi lo quá không biết vợ con có  sao không . Định  bố trí quân phòng thủ xong sáng mai cố về xem sao ...


     Tôi chưa kịp về thì sáng nay khoảng 9-10 giờ , một chiếc F5 cất cánh bay lên từ sân bay Tân Sơn Nhất , vì nằm khá  gần hướng bay , nên tiếng động cơ phản lực gầm thét rất lớn , tôi thầm nghĩ : Giờ này mà đơn vị nào đụng  độ còn có F5 bay lên yểm trợ đã quá ...


    Nhưng ý ghĩ của tôi bị cắt ngay , khi bay qua khu vực đóng quân của tôi chiếc F5 đó đã thả  bom xuống ngay cánh đồng trống không một bóng người .  Tôi nghĩ chắc máy bay trục trặc kỹ thuật chăng .

     
    Nhưng không , chỉ vài phút sau , chiếc thứ hai cất cánh và cũng ném bom xuống  cánh đồng  trống như vậy . Lúc này tôi hiểu ra Không Quân đã tháo chạy , Pilot  ném bỏ bom cho nhẹ để đủ nhiên liệu và an toàn khi bay vào không phận nước bạn .

       Cứ thế , khoảng 5 phút một chiếc cất cánh bay lên , cuộc rút chạy của những chiếc F5 kéo dài hơn tiếng đồng hồ .

    
       Đứng dưới đất nhìn những chiếc F5 bay đi , tôi hận vô cùng , trong lúc đất nước nguy khốn , những người có điều kiện thì bỏ chạy , còn chúng tôi vẫn phải đem mạng sống mình ra để bảo vệ cho ai đây , cho cái gì đây ??? 
     
      Tôi muốn bắn rơi ngay những người Huynh Đệ Chi Binh ấy , mà lúc Thủ Đô Sài Gòn được bình yên , LÀ DO XƯƠNG MÁU CỦA TÔI VÀ ĐỒNG ĐỘI ĐỔ RA  , NẰM XUỐNG thì họ nhởn nhơ ăn chơi , bây giờ thấy nguy khốn thì bỏ chúng tôi tháo chạy , nhưng tiếc rằng tôi không  có loại súng nào để bắn hạ cho được .

       ... Từ máy radio , đài phát thanh Sài Gòn vẫn đang tường thuật chi tiết , những thông tin mà Lính Nhảy Dù , tôi không biết là cánh quân nào , vẫn đang anh dũng chiến đấu dành lại từng tấc đất ở khu vực Gò Vấp , Xóm Mới , Gia Định ...


      Tôi định xin Đại Đội Trưởng , Thiếu Úy Ngọc cho tôi ít phút về thăm gia đình xem tình hình có  yên ổn không , bởi đêm qua mới bị pháo kích ... 

      Chưa kịp mở lời thì không biết từ đâu , chắc chắn không phải là từ hướng của tôi rồi , mấy chiếc A 37 xuất hiện trên bầu trời và cắm đầu  ném bom xuống sân bay Tân Sơn Nhất ...

        Tôi bàng hoàng lo lắng : Máy bay mình ném bom sân bay của mình là sao ??? Thế là mọi ý định về thăm gia đình không thành ...


     CHƯA BAO GIỜ ĐẠI ĐÔỊ TRƯỞNG  CỦA NHẢY DÙ LÀ MỘT THIẾU ÚY .
     ĐÊM NAY TÔI NGỦ TRONG NỖI BẤT AN KHÔNG CHỈ RIÊNG CỦA GIA ĐÌNH MÀ CẢ CỦA THỦ ĐÔ SÀI GÒN NỮA . 




                                 GIANG.HOA KHÔNG GIAN '' yellow ''





Thứ Năm, 24 tháng 7, 2014

* VIẾT CHO ĐAN THÙY MỘT THỜI ĐỂ YÊU & MỘT THỜI ĐỂ CHẾT '' 138''

  CHIẾN TRANH và TÌNH YÊU.

   THỦ ĐÔ SÀI GÒN : 
  NHỮNG NGÀY CUỐI CỦA CUỘC CHIẾN .

  " KHÔNG CÓ SỐ HƯỞNG ".


    ...Từ năm 1968 cho đến năm 1975 . 
   
      Trong suốt 7 năm chiến đấu ở Đại Đội 23 , Tiểu Đoàn 2 Nhảy Dù , từ '' khinh binh '' số 1 ,  tôi leo lên  đến chức '' thường vụ đại đội '' của đại Đội này , tôi đã sống và trải qua đến 5 đời Tiểu Đoàn Trưởng . 
        Nhưng không thấy Tiểu Đoàn Trưởng nào chịu chơi như Thiếu Tá Trần Công Hạnh , Tiểu Đoàn Trưởng cuối cùng của Tiểu Đoàn 2 Nhảy Dù . 
         Tiếc rằng Ông nắm quân không được bao lâu thì ... chấm hết ...

       Ở binh chủng Nhảy Dù , vinh quang và tủi nhục của người chiến sĩ rất rõ ràng , có công  thưởng , có tội phạt , bất kể là cấp bậc nào , cao đến đâu . Đầu tháng vinh quang , cuối tháng tủi nhục , không lường trước được ...


      Chính vì thế mà trong 7 năm chiến đấu , tôi đã chứng kiến thay đổi đến 5 vị Tiểu Đoàn Trưởng .


     Từ năm 1968- 1971 . Trung Tá Trần Kim Thạch mất chức Tiểu Đoàn Trưởng trong cuộc hành quân Lam Sơn 719 Hạ Lào . 

     Lý do : Vào thời điểm giữa cuộc hành quân đang lúc tình hình nguy hiểm thì Tiểu Đoàn được lệnh bốc về Khe Sanh . Như bao cuộc chuyển quân khác , đổ quân thì Tiểu Đoàn Trưởng xuống cuối cùng và rút quân thì Tiểu Đoàn Trưởng rút đầu tiên .
   
    Lần này cũng vậy , Ông bay chuyến bay đầu tiên về Khe Sanh , nhưng sau đó lệnh rút hủy bỏ , buộc Ông bay sang căn cứ 30 trở lại . 
       Ông không chấp hành lệnh này , với lý do trực thăng  phải đáp xuống căn cứ để Ông bước xuống  thì Ông mới chịu đi , còn lơ lửng trên cao bắt Ông nhảy xuống thì ông không đi . Điều này không thể đáp ứng được thời điểm bấy giờ ... 

     Ông làm Tướng Đống mất mặt với các đơn vị bạn , Tướng Đống cầm ''ba toong '' gí đánh Ông tại Bộ Chỉ Huy và cách chức Ông , sa thải khỏi binh chủng Nhảy Dù . Sau này nghe nói Ông thuyên chuyển về làm Huấn Luyện Viên Trường Bộ Binh Thủ Đức ...


      Năm 1971- 1972 . Thiếu Tá Mạnh Tiểu Đoàn Phó , ở căn cứ 30 lên nắm quyền , đưa anh em còn lại từ Căn Cứ 30 về Việt Nam , và Ông lên nắm chức vụ Tiểu Đoàn Trưởng từ đấy . 

    Tháng 3 năm 1972 , Mùa Hè Đỏ Lửa , Ông là '' người hùng'' ở căn cứ Dellta , Kontum , cách Charly khoảng 4-5km ...

        Dellta cũng bị mất vào tay đối phương , nhưng ngay sau đó Thiếu Tá Mạnh  cùng với Thiếu Tá Ngọc , đã tổ chức phản công và dành lại Dellta từ tay đối phương trong vài ngày sau ...


      Cuối tháng 3/1972 ,Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu đã bay từ Sài Gòn ra Kontum thăng cấp Trung Tá đặc cách tại mặt trận cho Ông kèm theo Đệ Ngũ Đẳng Bảo Quốc Huân Chương ... Oai hùng quá .


     Thế nhưng oan nghiệt cho Ông , chỉ khoảng 1 tháng sau . Tiểu Đoàn 2 Nhảy Dù được không vận về Biên Hòa để tham gia giải vây cho Bình Long , An Lộc . Tại cứ điểm của Tiểu Đoàn : suối Tàu Ô , Tân Khai . 

     Sau gần 20 ngày đêm bị vây hãm , cố vấn Mỹ bị thương , lương thực đạn dược không còn , xác anh em không tải thương đi được . Ông quyết định bỏ căn cứ rút ra ngoài ...

      Việc này khiến Trung Tá Mạnh mất chức Tiểu Đoàn Trưởng , sa thải khỏi binh chủng Nhảy Dù , đưa về Sư Đoàn 7 Bộ Binh ở Mỹ Tho ...


     Nghe nói khoảng nửa năm sau , Ông được thăng cấp Đại Tá trong một chiến thắng lớn ở mặt trận Sầm Giang , Cai Lậy - Cái Bè ...


    Năm 1972 -1974 . Sự ra đi của trung Tá Mạnh , anh em trong đơn vị rất thương tiếc , vì biết rằng Ông vì muốn bảo toàn sinh mạng của  anh em nên rút quân mà bị mất chức .

    
      Lúc này đang là cao điểm của Mùa Hè Đỏ Lửa , việc thay đổi cấp chỉ huy rất là  khó khăn . Trung Tá Đỉnh Phòng 4 Sư Đoàn , được điều động ra nắm quyền Tiểu Đoàn Trưởng thay Trung Tá Mạnh vài tháng , sau đó Thiếu Tá Nguyễn Đình Ngọc , Tiểu Đoàn Phó lên nắm quyền Tiểu Đoàn Trưởng thay Trung Tá Đỉnh ...

       Tháng 5 năm 1972 , một lần nữa ,Tiểu Đoàn 2 Nhảy Dù được không vận ngược ra Huế - Quảng Trị để tham gia chiến dịch tái chiếm lại Quảng Trị đã bị rơi vào tay đối phương trước đó , mà cao điểm của chiến dịch là tái chiếm Cổ Thành Đinh Công Tráng , Quảng Trị ...


      Vào một đêm khoảng tháng 9 /1972 . Thiếu Tá Ngọc dẫn quân Tiểu Đoàn 2 Nhảy Dù vượt sông Mỹ Chánh , rẽ trái vào Trường Sơn trên con đường đất đỏ dẫn vào căn cứ Barbara , cách Quốc Lộ 1 khoảng 3km . 

        Trời về khuya , gió núi Trường Sơn thật lạnh lẽo , Ông cho dừng quân lại , đóng quân trên con đường đất đỏ ấy , phòng thủ qua đêm ...

      2-3 giờ sáng , tiếng xích sắt của T54 nghiến trên mặt đường nghe mà lạnh xương sống , rợn cả người . Tất cả tỉnh ngủ , như những bóng ma trong đêm , mọi cử  động âm thầm lặng lẽ , lăm lăm súng M72 chờ đợi , những chiếc xe tăng T54 như những con quái vật đang di chuyển về hướng đóng quân của Tiểu Đoàn . 

     Tất cả căng mắt nhìn vào  bóng đêm ...
       
       Qua máy truyền tin PRC25 , Ông lệnh cho tất cả anh em trong đơn vị : M72 sẵn sàng khai hỏa ,  đã bắn là T54 phải  ''cháy '', không cho phép bắn trật . Còn cảm thấy bắn không  được , thì cho qua , để lọt vào tầm bắn của anh em khác thuận lợi hơn họ bắn ...

    3 chiếc T54 pha đèn đi trên con đường như chỗ không người (( Cũng dễ hiểu thôi , vì họ không ngờ chúng tôi vượt  sông Mỹ Chánh lúc nửa đêm )) tiến mỗi lúc một gần hơn đến tuyến phòng thủ của chúng tôi ...

    Tất cả đều dương M72 thủ thế , nhưng cho qua vì góc bắn không hiệu quả . Nhưng cuối cùng 3 chiếc T54 cũng đã lọt tầm bắn của anh em Đại Đội 21 .          
      Những tiếng Ụp.. Oành .. của M72 nổ vang phá tan sự yên tĩnh của núi rừng , 3 chiếc T54 bốc cháy  lửa hừng hực bốc lên cao  soi sáng cả một góc trời , quên hết lo âu sợ hãi , mọi người reo hò : Cháy rồi ,  cháy rồi ...

     Chiến công này đã khiến Thiếu Tá Ngọc được vinh thăng cấp Trung Tá ít ngày sau ...


       Thế nhưng , cuối tháng 8 năm 1974 . Trong khi đóng quân ở tuyến giáp ranh Khê Thai , Đại Đội 22 dưới quyền của Ông đã để mất  gần 20 chốt ở địa danh  này . Ông không giải thích được tại sao để mất gần 20 chốt ấy . 

     
    Đây là lý do khiến Trung Tá Nguyễn Đình Ngọc mất chức Tiểu Đoàn Trưởng Tiểu Đoàn 2 Nhảy Dù . Nhưng may cho Ông không bị sa thải khỏi binh chủng Nhảy Dù , mà điều Ông về Lữ Đoàn 4 Nhảy Dù đang thành lập còn thiếu cấp chỉ huy ...


        Thiếu Tá Trần Công Hạnh , Tiểu Đoàn Phó lên nắm quyền , lúc này đã là cuối năm 1974 , đầu 1975 .


       Tiểu Đoàn có Ban Hỏa Thực , chuyên lo cơm nước cho lính độc thân mỗi  khi đơn vị ở hậu cứ , thế  nhưng Thiếu Tá Hạnh không làm như vậy .
       
         Ông giao cho các Thường Vụ Đại Đội , thay phiên nhau đi chợ và lo cơm nước cho lính độc thân . Đến lượt tôi đi chợ , tôi không nhớ là cầm bao nhiêu tiền , nhưng  tôi đã mua hết những thứ cần thiết cho nhu cầu bữa ăn của anh em trong đơn vị , vậy mà cũng còn dư được mấy ngàn . 
     
       Tôi không nhớ là anh Thường Vụ nào đã nói với tôi : Ông làm như vậy mấy người sau làm sao theo Ông ?

     ... Cuối tuần này Thiếu Tá Hạnh cho 5 anh em Thường Vụ lên xe Jeep cùng đi ra đường Công Lý ( Nguyễn Văn Trỗi ) ăn sáng với Ông .
     Cuối tuần sau đến lượt 5 Đại Đội Trưởng cũng y như vậy ...

        Quán ăn toàn xe Jeep ... tôi chẳng nhớ là quán gì và ăn gì : Bởi khớp và cảm thấy mình oai quá .

       KHÔNG KHỚP , KHÔNG OAI VÀ HÃNH DIỆN SAO ĐƯỢC , KHI MÀ ĐƯỢC NGỒI TRÊN XE JEEP CỦA SẾP , ĐI VỚI SẾP  VÀO ĂN SÁNG Ở MỘT NƠI MÀ KHÔNG CÓ AI GIỐNG TÔI , TOÀN LÀ QUAN , MÀ QUAN BỰ KHÔNG ... 
      
         TIẾC RẰNG CHỈ ĐƯỢC MỘT HAI LẦN .             ĐÚNG LÀ KHÔNG CÓ SỐ HƯỞNG ! ! !




                                 GIANG.HOA KHÔNG GIAN '' yellow ''