chuyển quân .

chuyển quân .

Thứ Hai, 8 tháng 9, 2014

*** GIÃ TỪ VŨ KHÍ ...


  ... Chiến tranh kết thúc trong sự bàng hoàng lo lắng của người dân Sài Gòn , nhất là những anh em '' quân nhân '' trong chế độ bị sụp đổ ...

      Tất cả những người lính , đa phần là không có gì chuyên môn , hay nghề nghiệp . Hàng tháng trông chờ vào đồng lương bán mạng để nuôi vợ con , ''tiền lính tính liền'', vì thế họ trắng tay ...

      
        Giờ đây bị cắt ngang , không còn hàng tháng lãnh lương nữa , họ không phải lo sợ sự chết chóc của bom đạn chiến trường , nhưng họ phải đối mặt với cuộc mưu sinh để tồn tại sống còn ,với họ , việc này quá xa lạ và khó khăn ...

         Có lẽ không ai là những người dân Sài Gòn lại nghĩ rằng chế độ bị sụp đổ , với một Quân Đội hùng mạnh như vậy , với bao lần bị tấn công bất ngờ mất hết tỉnh này đến tỉnh kia , nhưng họ vẫn chiến đấu anh dũng để dành lại từ tay đối phương ...


          Đặc biệt là những anh lính được mệnh danh với những cái tên thật dễ thương như '' HOA KHÔNG GIAN '' , '' THIÊN THẦN  MŨ ĐỎ '' ...

        
         Họ đã hy sinh xương máu rất nhiều cho mảnh đất Miền Nam Việt Nam này , không một chiến trường nào mà không có sự tham gia của họ , không một vùng lãnh thổ nào mà không có xương máu của họ rơi rớt và để lại ...
      Từ trong nước cũng như ở nước ngoài , CAMBODIA , NAM LÀO ...

        Không ít tên tuổi đã đi vào lịch sử , tên tuổi của họ đã gắn liền với những địa danh của chiến trường , thấm máu xương da thịt của họ và đồng đội , tiêu biểu như Nguyễn Văn Đương , Đại Úy pháo binh Nhảy Dù đã tự sát tại căn cứ 31 ở mặt trận Hạ Lào , xác thân anh đã nằm xuống vĩnh viễn để làm phân xanh cây lá cho một vùng đất xa lạ ...


        Cố Đại Tá Nguyễn Đình Bảo , Tiểu Đoàn Trưởng , Tiểu Đoàn 11 Nhảy Dù đã vĩnh viễn nằm  lại ở Charlie , Kontum ...

      Mặc dù anh em trong đơn vị đã cố gắng mang xác anh về cho người thân , nhưng do chiến trường quá khốc liệt , xác anh bị trúng đạn pháo nhiều lần , tan xương nát thịt không thể mang đi được . Đồng đội đành phải bỏ anh lại với núi rừng cao nguyên hùng vĩ ...

      Đấy , sự hy sinh của những người lính Nhảy Dù là vô tận . Đến giờ phút cuối cùng , khi người người tìm đường ra đi , họ vẫn phải thực  thi lệnh của cấp trên là bảo vệ Thủ Đô Sài Gòn ...


       Để rồi , khi lệnh buông súng được phát đi trên đài phát thanh Sài Gòn , không ít những ANH HÙNG MŨ ĐỎ đã tự sát và tự sát tập thể rải rác trên đường phố Sài Gòn ...

      Những cái chết '' bất tử '' ấy , giờ trở thành VÔ DANH !!! 

         Sau 30 tháng 4 năm 1975 ...

      Tất cả những anh em trong Quân Đội Sài Gòn cũng như những viên chức trong chính quyền , đều phải trình diện học tập tập trung tại chỗ , vì số lượng quá đông , cho nên thời gian học tập chỉ có từ 3 đến 5 ngày đối với cấp bậc từ Chuẩn Úy , Thiếu Úy trở xuống ...
       Nhưng sau khi học tập xong ,  được cấp giấy chứng nhận đã qua học tập thì  buộc phải về trình diện nguyên quán , nơi cư trú mới , không được ở Sài Gòn , dù họ đang có nhà ở Sài Gòn ...

       Tôi cũng không ngoại lệ , nhưng may mắn hơn , nơi tôi về thuộc vùng ngoại thành , nên chế độ học cải tạo bổ sung thêm tại địa phương không hà khắc lắm . 

       Đã  thất nghiệp , không vốn , không lương , không tìm được việc làm , thế mà sáng nào loa cũng kêu gọi '' ngụy quân ngụy quyền đi làm thủy lợi , ky cuốc xẻng và bữa ăn trưa , không lý do gì vắng mặt ''.
      Đi làm thủy lợi mới thật đáng sợ : Sáng sớm đến nơi , con sông cầu An Hạ nước rút xuống hai bên bờ trơ bùn đất , mọi người kẻ chặt cành cây , người moi bùn đất đắp thành những con đê ...

    Thời gian trôi đi và con nước dâng lên , khoảng 3 tiếng đống hồ sau thì con người bất lực : Nước đã  dâng lên quá cao , ngập cả con đê còn nhão nhẹt bùn đất , không thể ngụp lặn trong biển nước để moi móc bùn đất lên được nữa ... và công việc chấm dứt ở đây .


          Ngày hôm sau mọi người lại  có mặt tại nơi này , vẫn những gương mặt ấy : Con đê ngày hôm qua đã biến mất theo dòng nước , và họ tiếp tục công việc như ngày hôm qua để làm con đê khác ...


          Có lẽ phải đến năm sáu tháng trời như vậy , sau này công việc thủy lợi có khá hơn do nằm trên những cánh đồng ruộng bao la của vùng ngoại thành Hóc Môn ...


       Trong những công trình  thủy lợi mà tôi từng phải đi lao động trong thời gian đó , đáng sợ nhất có lẽ là trạm bơm Trần Quang Cơ .


       Công trường đông nghẹt người , ngày cũng như đêm , lao động chia làm 3 ca để công việc được liên tục 24/24 ...

       Bây giờ tôi mới thấm câu '' với sức người sỏi đá cũng thành cơm ''. 
    Quả thật đúng như vậy : công trình được đào sâu xuống ruộng đến cả chục mét , rộng trên dưới 20m , chiều dài bao nhiêu thì tôi không rõ , chỉ biết rằng công trình làm khá lâu và khi hoàn tất nó trông như một con sông , và có tên là trạm bơm Trần Quang Cơ dùng để tưới tiêu cho những cánh đồng hoa màu quanh khu vực ...

        Công việc thì nặng nhọc cực khổ , nhưng ăn uống không ra gì , vì thời điểm đó cả nước cùng khổ , bo bo không có mà ăn lấy đâu đòi ăn ngon , no bụng là quý rồi .


         Tôi có cảm giác mình bị đày thì đúng hơn , bởi công việc không thích hợp , nhưng không đi không được , làm việc cật lực nhưng lại không có đồng lương nào trợ cấp ngoài 3 bữa ăn ở công trường và ngủ tập thể trong láng trại ...


           Ngày nay trạm bơm này đã không còn hoạt động do đô thị hóa , dân cư dày đặc thuộc khu vực phường Hiệp Thành quận 12 ...


         40 NĂM ĐÃ ĐI QUA , NGHĨ LẠI TÔI VẪN CÒN SỢ , NHỮNG HÌNH ẢNH TÔI TƯỞNG CHỈ CÓ TRONG PHIM ẢNH . 

    NHƯNG KHÔNG , CHÍNH TÔI LÀ NHỮNG DIỄN VIÊN TRONG PHIM ẤY !!!



                GIANG.HOA KHÔNG GIAN . ''yellow''



9 nhận xét:

  1. Và anh đã trở về nên bây giờ tím mới quen biết được anh. Anh!... Chính anh!... Người anh hùng mũ đỏ...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn em đã ghé xem bài viết này , thật đáng sợ cho những này đầu mới kệt thúc chiến tranh ...
      Chúc em luôn an bình , hạnh phúc ...

      Xóa
  2. tờ giấy bạc dù bị vò nát thì giá trị nó vẫn giử nguyên, anh hùng mạc vận vẫn là anh hùng, trung thu sang thăm anh, chúc anh tết trung thu vui vẻ nhé.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hi....hi.... cám ơn em nhiều lắm những lời cảm thông này . Bình an hạnh phúc luôn bên em . Già rồi ... trung thu còn gì nữa mà vui em ...

      Xóa
  3. ..Rồi có một ngày,chinh chiến tàn.Anh chẳng còn chi ngoài con tim héo em ơi...!Ghé thăm anh,chúc anh và gia đình an vui

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chiến tranh đã kết thúc , không phải lo những cái chết bất thường , nhưng lại nhiều lo âu khác chồng chất ...
      Cám ơn bạn đã ghé thăm , chúc bạn luôn an vui hạnh phúc .

      Xóa
  4. anh ơi, em vừa mất đt, mất cả danh bạ, anh cho em xin lại số đt của anh nhé, cám ơn anh, em dùng số mới 0919582339. "ANH HÙNG TỬ CHÍ HÙNG NÀO TỬ'

    Trả lờiXóa
  5. Chiến tranh đã qua đi 39 năm . cuộc chiến này với dân tộc VN đúng nghĩa NỒI DA XÁO THỊT...
    thật chua chát cho dân tộc chiến tranh cả ngàn năm để cuộc chiến cuối cùng là HUYNH ĐỆ TƯƠNG TÀN.... cuối cùng thì Hiên nay là VIỆT NAM non sông chọn vẹn không bị chia cắt như TRIỀU TIÊN.... theo em nghĩ nếu năm 1975 không thống nhất lãnh thổ được thì có lẻ đến giờ vẫn chiến tranh đấy ..... thật may mắn.... em nghĩ thống nhất được non sông là điều tốt ko kể phía trong hay phía ngoài cứ thống nhất được là được người Việt Nam là của chung một đất nước Việt Nam
    Anh biết không chiến tranh kết thúc đất nước VN điêu tàn & xơ xác... nhà nhà người người chịu cảnh đau thương tang tóc... cả miềm Bắc có nhà nào mà ko có 1 đến 2 người chết trận.... có nhà nào mà bàn thờ ko có tấm ảnh ghi tên người đã hy sinh ở đâu đó .....
    Em cũng là lính sau thời chiến em hiểu dc tâm tư tình cảm của anh ... ko biết nói gì hơn em chi sẻ nỗi niềm cùng anh....
    Cho đến thời điểm này đất nước & nhân dân bình yên hạnh phúc vui vẻ không còn phải nghe tiếng súng cũng chỉ 26 năm kể từ 1988
    Nhưng đến hôm nay Người việt nam lại trong tư thế SẴN SÀNG CHO CHIẾN TRANH... anh thấy 1 dân tộc nhỏ bé này như thế nào....
    Em theo dõi truyện ký của anh từ đầu đến cuối với góc nhìn của người lính em rất cảm phục những người lính như anh... hiên ngang mạnh mẽ và chí tình. va2 rất TRUNG THÀNH.... đó là phẩm chất tốt đẹp nhất của NGƯỜI LÍNH....
    Hôm nay cuối bài ký sự CHIẾN TRANH VIỆT NAM em lan man với anh vài điều anh ko buồn đấy chứ.... em hy vọng dù anh ở đâu thì trong anh ko có còn mang LÒNG THÙ HẬN dân tộc mà vui vẻ cùng mọi người dân VN sống hòa bình theo sự phát triển tốt đẹp anh nhé!...
    CHÚC ANH LUÔN VUI KHỎE & HẠNH PHÚC.
    Thân Kính Anh...... MRC...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn em đã cho nhận xét , thật ra đến thời điểm này thì anh chẳng có gì còn gì để gọi là đem lòng thù hận cả . Có điều ấm ức trong lòng mà thôi , tiếc nuối cái thời trai trẻ hiểm nguy mà anh dũng , hào hùng ...
      Nói như vậy không có nghĩa là anh thích chiến tranh , chế độ nào cũng có ưu và khuyết điểm , quốc gia nào cũng có mặt tốt và xấu , không có gì là tuyệt đối cả ...
      Trên thế giới đâu chỉ có VN bị chia cắt Đức , Triều Tiên , Trung Quốc ... Cùng thời điểm với VN , nhưng họ không tàn sát lẫn nhau như VN mình , và vẫn tồn tại cho đến ngày nay , tại sao vậy ??? Hàn Quốc và Bắc Triều Tiên họ chỉ đánh giặc miệng mà thôi , Trung Quốc Đài Loan cũng chỉ gầm gừ chứ không đánh nhau thật , Đông Đức Tây Đức không ai đánh ai cả . Chỉ riêng VN mình là đánh nhau triền miên , hiêp định ký chưa ráo mực là đánh nhau tiếp ....Không hiểu nổi ???
      Thôi không nói nhiều việc này làm gì ...trao đổi với em như vậy đủ rồi . Mõi người có quan điểm và suy nghĩ riêng mà . Cám ơn em đã xem bài viết của anh , Chúc em vui luôn an bình và hạnh phúc ...

      Xóa