chuyển quân .

chuyển quân .

Thứ Ba, 7 tháng 10, 2014

*** GIÃ TỪ VŨ KHÍ ( 4 ) .

 THÀNH TÍCH ...


     Với 8 năm xông pha khắp chiến trường , đủ những trận đánh lớn nhỏ khác nhau trong và ngoài lãnh thổ Việt Nam  ,  qua bao lần may rủi với bom đạn , bạn bè đồng đội của tôi đã lần lượt ra đi hay GIÃ TỪ VŨ KHÍ . 


         Riêng tôi , khóa dù 145B của tôi ra trường vào khoảng tháng 8-9 năm 1968 , được bổ sung về Tiểu Đoàn 2 Nhảy Dù là 20 anh em , đến giờ phút cuối tôi chẳng biết là ai còn ai mất ...


        Phần tôi , may mắn còn lại bình an , lành lặn cho đến giờ phút cuối cùng của cuộc chiến để viết lại những trang hồi ký này cho thế hệ sau xem , để họ thấy rằng chiến tranh nó nghiệt ngã như thế nào , và tuổi trẻ của thế hệ tôi ĐƯỢC GÌ , MẤT GÌ từ cuộc chiến đó .


       Nhà nghèo , anh em lại đông , học hành không được đến nơi đến chốn , chỉ hết Trung Học tôi đã phải lên đường nhập ngũ ...Vì thế tôi vào lính chỉ là một anh lính quèn (B2) chẳng được là Hạ Sĩ Quan chứ đứng nói chi đến Sĩ Quan ...


      Những ngày đầu vào Quân Đội , ở một đơn vị chuyên đi đánh trận , tôi cực hơn cả trâu nữa ( Không biết có quá đáng không ?) Những trang bị  cho một anh lính Nhảy Dù như tôi mỗi khi đi hành quân bao gồm lương thực , đạn dược đồ dùng cá nhân , có lẽ phải trên dưới 40kg . Cứ như thế băng rừng lội suối hết ngày này qua tháng khác ...


       Đã cực nhọc là thế , trong tổ chức đội hình chiến đấu , tôi là khinh binh nên mỗi khi xuất quân tôi luôn phải đi đầu mở đường , và vì thế mà nguy hiểm luôn cận kề , không biết là tôi đã chết hụt mấy lần nữa ...


(( Giang Hoa Không Gian 40 năm sau ... ))

      Chính vì những lần chết hụt ấy mà tôi sống để nhận lãnh những phần thưởng cao quý mà Quân Đội dành cho tôi . 

      8 năm chiến đấu với 13 Huy Chương các loại , trong đó có đến 6 Chiến Thương Bội Tinh ( Mỗi lần bị thương ngoài chiến trường , người lính được tặng 1 CTBT như để công nhận sự đổ máu của mình  mà Tổ Quốc ghi nhận ) 3 Anh Dũng Bội Tinh với Ngôi Sao Đồng  , cùng với 2 lần Chiến Sĩ Xuất Sắc và đặc biệt 1 Ngôi Sao Đồng Hoa Kỳ kèm chữ '' V ''...

    Ngoài những Huy Chương kể trên , hầu hết với 6 lần thăng cấp của tôi đều đặc cách tại mặt trận , có những '' Lon '' tôi mang chưa kịp '' Cũ '' thì đã lên lon mới ...

       6 năm sau , khi tôi mang lon Trung Sĩ Nhất và giữ chức Trung Đội Phó , thì cuộc sống của tôi có vẻ tương đối nhẹ nhàng hơn , bớt nguy hiểm hơn , tôi không còn phải đi đầu mở đường và cũng không còn dắt 5-6 anh em đi tiền đồn mỗi đêm nữa ...



       Tôi quyết định đóng tiền để học Hàm Thụ ở Nguyễn Văn Giai , Đakao với tính toán là  phải thi đậu Tú Tài để có cơ hội trở thành Sĩ Quan trong tương lai . Điều này đang nằm trong tầm tay của tôi ...


     Cao điểm huy hoàng của tôi là thời điểm cuối 1974 , khi tôi lên nắm chức Thường Vụ Đại Đội . Công việc nhàn nhã hơn , cuộc sống hành quân an toàn hơn vì xung quanh tôi lúc nào cũng có hơn trăm Huynh Đệ bảo vệ tôi từ xa . Bởi lúc này tôi luôn đi với Đại Đội Trưởng ...


         Tháng 4 năm 1975 , khi nghe thằng em là Hạ Sĩ Tòng , ban 1 Tiểu Đoàn cho biết tôi đã được chạy lon Thượng Sĩ , tôi thật sự vui mừng vì tôi biết chắc , với chức vụ Thường Vụ Đại Đội của tôi thì không thể nào '' Sẩy '' được ...


         Thế nhưng ... vẫn bị '' SẨY '' đấy ...


  BAO NHIÊU MỒ HÔI VÀ MÁU CỦA TÔI ĐỔ RA , ĐẾN KHI NHÀN NHÃ THOẢI MÁI , THÌ NGÀY CUỐI CÙNG CỦA THÁNG 4 NĂM 1975 ĐÃ LẤY ĐI CỦA TÔI TẤT CẢ .TRONG CUỘC CHIẾN NÀY TÔI ĐƯỢC GÌ , MẤT GÌ ???






                     GIANG.HOA KHÔNG GIAN ''yellow''


      



7 nhận xét:

  1. Em rất thích bức ảnh đời thường này của anh, trải qua bao năm tháng chiến tranh, k làm gục ngã và tắt đc đi nụ cười này. Luôn bình an anh nhé

    Trả lờiXóa
  2. Anh cám ơn em nhiều , khó khăn nào rồi cũng sẽ qua ... Chúc em luôn vui vẻ bình an và hạnh phúc ...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạo này anh trai giã từ vũ khí, bận rộn đời thường nên quên em rồi nghen.

      Xóa
    2. Làm sao mà quên em được VIOLET, bởi em là người thân trong những ngày đầu anh mới biết chơi blog mà . Tại mệt mỏi nên lười thôi . Cuối tuần bình an hạnh phúc em nhé ...

      Xóa
  3. 8 năm thách thức tử thần, cái được là niềm tự hào đã bao lần đối mặt với thần chết và vẫn hiên ngang, anh xứng đáng bước lên "gỏ cổng trời"

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Anh cám ơn Mẫn còn quan tâm anh , Cầu chúc cho em luôn được bình an và hạnh phúc ...

      Xóa
    2. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

      Xóa