chuyển quân .

chuyển quân .

Thứ Năm, 30 tháng 10, 2014

*** GIÃ TỪ VŨ KHÍ ( 6 ) .


 BUÔN ... LẬU .

      Sau 30 tháng 4 năm 1975 ...
      Người dân thủ đô Sài Gòn bàng hoàng với nhiều lý do và những suy  nghĩ khác nhau , từ người dân bình thường cho đến cán  bộ viên chức trong guồng máy chính phủ , nhất là với những anh em Quân Nhân phục vụ trong Quân Đội ...

       Tất cả đã mất hết và chấm hết một cách quá đột ngột đến không ngờ . Giờ đây tất cả bắt đầu cuộc sống mới , làm lại từ đầu trong bàng hoàng lo âu ...


      Hình ảnh mà tôi khiếp sợ nhất , cũng như không thể ngờ là '' họ ''lại có thể đối xử như vậy , trong những ngày đầu của chế độ mà tôi được chứng kiến là : Những chị em gái mãi dâm bị bắt được , mỗi người phải  đeo trước ngực một tấm bảng với tội danh của mình , đi khắp đường phố , theo sau là vài anh du kích vác súng CKC với loa phóng thanh rêu rao họ tên của người phạm tội ...


     Chợ búa hàng quán , tất cả e dè không dám hoạt động , hơn nữa giá cả cũng chưa biết mua bán ra sao , hàng hóa hết rồi liệu có còn để lấy về bán được nữa hay không , hay là bán hết rồi hết luôn ...


   Vì thế ai liều bán thì bán với giá trên trời , mua thì mua không mua thì thôi không quan trọng ...


       Thế rồi người ta bắt đầu làm quen với việc mang tờ khai gia đình ( nay là hộ khẩu ) đi đến những điểm hợp tác xã , các cửa hàng để mua lương thực và các thứ nhu yếu phẩm khác ...


       Những mặt hàng này , đâu phải muốn mua lúc nào thì mua đâu , đâu phải lúc nào cũng có . Mỗi khi có hàng hóa để bán ra cho dân chúng , đều được loa phát thanh kêu gọi , thông báo , những tổ nào , khu nào được mua thì mới mang sổ đi mua , còn không nằm trong thông báo thì chờ đợt sau ...


         Nhìn những số gạo được mua mà không cầm được nước mắt , người miền nam ăn gạo ngon , mua lần cả tạ gạo , muốn mua bao niêu thì mua , còn bây giờ , gạo thì hẩm lẫm bông cỏ , mua theo tiêu chuẩn tính trên đầu người , dành nhau chen lấn để mà mua như sắp chết đói vậy ...


     Cả địa phương cùng ăn một loại thực phẩm , cùng mặc một loại vải , có khi cùng một màu sắc ...


        Tất cả đều bán theo tiêu chuẩn , từ mắm muối , xà bông , bột ngọt mì tôm , thuốc lá v.v.... không có gì bán xả láng  ai muốn mua bao nhiêu thì mua ...


         Và vì thế , có những mặt hàng người này cần dùng thì không có đủ , người kia không dùng thì lại có thừa , thế là phát sinh việc mua bán qua lại với nhau . 

           Vì  hàng mua theo giá phân phối  rẻ hơn thị trường , nên những  người có tiền thu gom lại để bán sau hưởng chênh lệch , còn người dư dùng thì bán đi để kiếm thêm tí tiền còm sử dụng vào việc khác .
    Hàng hóa mua bán như thế này được xem như hàng mua bán lậu , người mua tích trữ không khôn khéo sẽ bị tịch thu và gặp rắc rối ...

       Miền nam thì không thiếu gì lúa gạo ngon , thịt cá tôm cua tươi  . Nhưng không thể đi mua từ tỉnh này đem về tình kia để mà ăn được , chứ đừng nói chi là mua đi bán lại . 

     Tất cả trên các con đường đều có những chốt chặn , thậm chí vài ba chốt , xét bắt những xe và người vận chuyển bất cứ mặt hàng gì mà không có giấy tờ chứng  minh hợp lệ .  

       Người dân Sài Gòn vì không sản xuất được những mặt hàng như  lúa gạo heo gà , tuy có tiền  nhưng cũng phải khó khăn lắm mới có được những miếng ăn vừa ý .


      Thế là một đạo quân buôn lậu ra đời , bằng mọi cách , người dân móc ngoặc với chủ xe , lơ xe giấu những thứ như gạo , thịt vải vóc thuốc lá bột ngọt , mua từ tỉnh này tỉnh kia đem về Sài Gòn để bán kiếm lời ...

      Thời gian đầu ít người đi buôn còn kiếm ăn được , về sau người người đi buôn lơ xe không giấu được nữa nên bị lộ , việc xét bắt ngày một gắt gao hơn nên nhiều người bị mất vốn không dám đi nữa .

      Tất cả những hàng hóa bị tịch thu không một tờ giấy biên bản nào cả , tóm lại : tịch thu hàng hóa còn người thì cho đi . 

     
           Giấu trên xe thì bị xét bắt tịch thu , nên có những người dùng dây để bó hàng hóa quanh người , khi xuống xe qua trạm , thì người và hàng hóa cùng qua luôn , nhưng mánh này cũng chỉ được ít ngày thì bị lộ ...
        
       Bởi nhìn những người có bó hàng quanh mình khi đi qua trạm cứ như robot vậy , làm sao mà không lộ được , thế là bị bắt vào trạm lột bỏ hết hàng hóa ra và đi về . Trông thật tội nghiệp và đáng thương ...

       40 NĂM ĐÃ ĐI QUA , NGÀY ĐÓ TẤT CẢ CÁI GÌ CŨNG LÀ LẬU CŨNG BỊ BẮT , THẬM CHÍ Ở TÙ . CÒN BÂY GIỜ CHỈ KHÔNG CÓ TIỀN MÀ MUA TÔI , CŨNG MỪNG CHO QUÊ HƯƠNG MÌNH QUA RỒI CÁI THỜI KỲ VẬT VÃ ẤY ...





                       GIANG.HOA KHÔNG GIAN ''yellow ''

9 nhận xét:

  1. Nghĩ lại cái thủa giao thời chỉ thấy rùng mình thôi anh à! Ngày chủ nhật an vui bên gia đình yêu thương nha anh!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đáng sợ quá phải không em ??? cây xăng cục gạch , vàng ngoại tệ mua bán chui lủi lấm la lấm lét , khi bị phát hiện vất khỏi tay , phi tang là thoát tội , mất của còn hơn ở tù . Ngày mới an bình ....

      Xóa
  2. tím quay lại xin cái tem vàng. Hihi...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hi.... hi..... không có ai dành với em đâu . Chỉ có 3-4 anh em chơi với anh thôi ...

      Xóa
  3. bây giờ lớp trẻ không thể nào tưởng tượng nổi xã hội lúc đó đâu anh. chúc anh chúa nhật an lành.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đúng vậy , có một thời phát lại bộ phim thời bấy giờ , nhưng sau đó có lẽ thấy phản cảm nên chì chiếu trên tv 2-3 tập rồi dẹp luôn , hi...hi...Ngày mới an bình Mẫn nhé ...

      Xóa
  4. Em ghé thăm anh Nè... Còn nhớ em không ...?

    Trả lờiXóa
  5. tôi dạo phố google
    trời tối đường lại xa
    Bỗng thấy một căn nhà
    Một màu xanh yêu thương
    Tôi đến ngó tận tường
    Thăm hỏi người chủ nhân
    Cho tôi xin dừng chân
    Một đêm đường lỡ bước

    Trả lờiXóa
  6. Qủa đúng là 1 thời kỳ đen tối nhất!........ lúc ấy cuộc sống gần như bế tắc

    Trả lờiXóa