chuyển quân .

chuyển quân .

Thứ Tư, 17 tháng 9, 2014

* GIÃ TỪ VŨ KHÍ ... ( 2 ) .


 TÔI và ĐỜI LÍNH ...

       Tôi trưởng thành đúng vào thời điểm đất nước loạn lạc " TẾT MẬU THÂN 1968 " .

           Khắp đường phố Sài Gòn đâu đâu cũng rền vang tiếng  súng , lửa khói ngút trời , người người gồng gánh bồng bế nhau chạy tìm chỗ an toàn ...

        Trong cảnh hỗn loạn ấy , tôi thấy trên đường đi , những xác người nằm chết với đủ mọi tư thế , bên vệ đường , dưới giao thông hào hay dưới những lớp hàng rào kẽm gai dầy đặc , nơi vài ba người , chỗ vài ba chục .

        Hầu như không ai toàn thây bởi sự tàn phá của bom đạn ...

         Họ là ai ??? Tôi không biết rõ nguồn gốc , chỉ biết chính quyền Sài Gòn gọi họ là VC , là thành phần chống đối lại với chính quyền , thế thôi ...


        Họ cũng máu đỏ , da vàng như tôi , khác chăng là những thứ trang bị trên người họ , để từ  đó tôi nhận biết họ là ai ...


       Trong Tết Mậu Thân , lính Nhảy Dù tràn ngập đường phố để phản công , mặc dù bị đánh bất ngờ và quân số chỉ còn 50%  ứng chiến , số còn lại nghỉ phép về với gia đình vì là ba ngày tết ...


        Thế nhưng họ vẫn anh dũng chiến đấu ,dành lại đài phát thanh Sài Gòn , đài truyền hình và nhiều cơ quan quan trọng khác ...

         Sau đó họ truy đuổi đối phương ra tận ngoại thành và các vùng ven đô khác . Chỉ một thời gian ngắn , an ninh trật tự được vãn hồi .

       Hình ảnh những người lính Nhảy Dù hành quân càn quét đi ngang qua nhà tôi , trong mắt tôi lúc bấy giờ mới thật oai hùng làm sao , tôi mê những hình ảnh oai hùng đó ...


      Và vì thế , khi tôi tới tuổi phải nhập ngũ , tôi đã không ngần ngại tình nguyện vào binh chủng này . 

        Vũ Đình Giang 1968...
     
          Lính Nhảy Dù không bắt buộc một ai phải tham gia vào lực lượng này , mà phải tình nguyện đầu quân vào , thậm chí khi đầu quân vào không đủ 18 tuổi , không được họ chấp nhận ...

       Lính Nhảy Dù ngoài 3 tháng quân trường , học kỹ năng tác chiến cũng như cách thức sủ dụng vũ khí các loại . 

          Sau đó học 3 tuần chuyên môn của mình là Nhảy Dù , tất cả thời gian học tập của lính Nhảy Dù , luôn đòi  hỏi phải có thể lực tốt và lòng can đảm .        
         Trong thời gian học Nhảy Dù , đến giai đoạn nhảy chuồng cu , tức mô hình máy bay giả ở độ cao khoảng 13m , nếu anh em nào không dám nhảy , sẽ bị loại ra Bộ Binh  chứ không ép , vì ở chuồng cu đã không dám nhảy thì khi nhảy bằng máy bay ở độ cao 400m- 600m sẽ rất nguy hiểm ...

        Kết thúc khóa học với 7 '' sô '' nhảy tốt  trong đó có 1 '' sô '' nhảy  ban đêm từ máy bay , bạn sẽ được cấp bằng Nhảy Dù đeo trên ngực áo , và kể từ lúc này , bạn mới chính thức là LÍNH NHẢY DÙ .


         Lính Nhảy Dù quyền lợi rất cao so với các đơn vị khác , cũng đồng nghĩa với việc nhiệm vụ của họ cũng là rất nguy hiểm hơn nhiều so với các đơn vị bạn ...


        TÔI CỨ TƯỞNG LÍNH NHẢY DÙ OAI PHONG NHÀN NHÃ NHƯ HÌNH ẢNH BAN ĐẦU MÀ TÔI NHÌN THẤY . 

    NHƯNG KHI GIA NHẬP RỒI  TÔI MỚI HỐI HẬN VÌ NHIỀU NGUY HIỂM VÀ LẮM GIAN KHỔ . NHƯNG DẪU CÓ  THẾ NÀO THÌ TÔI CŨNG ĐÃ VƯỢT QUA , ĐÂY LÀ NIỀN TỰ HÀO CỦA TÔI ...





                   GIANG.HOA KHÔNG GIAN '' yellow "



Thứ Hai, 8 tháng 9, 2014

*** GIÃ TỪ VŨ KHÍ ...


  ... Chiến tranh kết thúc trong sự bàng hoàng lo lắng của người dân Sài Gòn , nhất là những anh em '' quân nhân '' trong chế độ bị sụp đổ ...

      Tất cả những người lính , đa phần là không có gì chuyên môn , hay nghề nghiệp . Hàng tháng trông chờ vào đồng lương bán mạng để nuôi vợ con , ''tiền lính tính liền'', vì thế họ trắng tay ...

      
        Giờ đây bị cắt ngang , không còn hàng tháng lãnh lương nữa , họ không phải lo sợ sự chết chóc của bom đạn chiến trường , nhưng họ phải đối mặt với cuộc mưu sinh để tồn tại sống còn ,với họ , việc này quá xa lạ và khó khăn ...

         Có lẽ không ai là những người dân Sài Gòn lại nghĩ rằng chế độ bị sụp đổ , với một Quân Đội hùng mạnh như vậy , với bao lần bị tấn công bất ngờ mất hết tỉnh này đến tỉnh kia , nhưng họ vẫn chiến đấu anh dũng để dành lại từ tay đối phương ...


          Đặc biệt là những anh lính được mệnh danh với những cái tên thật dễ thương như '' HOA KHÔNG GIAN '' , '' THIÊN THẦN  MŨ ĐỎ '' ...

        
         Họ đã hy sinh xương máu rất nhiều cho mảnh đất Miền Nam Việt Nam này , không một chiến trường nào mà không có sự tham gia của họ , không một vùng lãnh thổ nào mà không có xương máu của họ rơi rớt và để lại ...
      Từ trong nước cũng như ở nước ngoài , CAMBODIA , NAM LÀO ...

        Không ít tên tuổi đã đi vào lịch sử , tên tuổi của họ đã gắn liền với những địa danh của chiến trường , thấm máu xương da thịt của họ và đồng đội , tiêu biểu như Nguyễn Văn Đương , Đại Úy pháo binh Nhảy Dù đã tự sát tại căn cứ 31 ở mặt trận Hạ Lào , xác thân anh đã nằm xuống vĩnh viễn để làm phân xanh cây lá cho một vùng đất xa lạ ...


        Cố Đại Tá Nguyễn Đình Bảo , Tiểu Đoàn Trưởng , Tiểu Đoàn 11 Nhảy Dù đã vĩnh viễn nằm  lại ở Charlie , Kontum ...

      Mặc dù anh em trong đơn vị đã cố gắng mang xác anh về cho người thân , nhưng do chiến trường quá khốc liệt , xác anh bị trúng đạn pháo nhiều lần , tan xương nát thịt không thể mang đi được . Đồng đội đành phải bỏ anh lại với núi rừng cao nguyên hùng vĩ ...

      Đấy , sự hy sinh của những người lính Nhảy Dù là vô tận . Đến giờ phút cuối cùng , khi người người tìm đường ra đi , họ vẫn phải thực  thi lệnh của cấp trên là bảo vệ Thủ Đô Sài Gòn ...


       Để rồi , khi lệnh buông súng được phát đi trên đài phát thanh Sài Gòn , không ít những ANH HÙNG MŨ ĐỎ đã tự sát và tự sát tập thể rải rác trên đường phố Sài Gòn ...

      Những cái chết '' bất tử '' ấy , giờ trở thành VÔ DANH !!! 

         Sau 30 tháng 4 năm 1975 ...

      Tất cả những anh em trong Quân Đội Sài Gòn cũng như những viên chức trong chính quyền , đều phải trình diện học tập tập trung tại chỗ , vì số lượng quá đông , cho nên thời gian học tập chỉ có từ 3 đến 5 ngày đối với cấp bậc từ Chuẩn Úy , Thiếu Úy trở xuống ...
       Nhưng sau khi học tập xong ,  được cấp giấy chứng nhận đã qua học tập thì  buộc phải về trình diện nguyên quán , nơi cư trú mới , không được ở Sài Gòn , dù họ đang có nhà ở Sài Gòn ...

       Tôi cũng không ngoại lệ , nhưng may mắn hơn , nơi tôi về thuộc vùng ngoại thành , nên chế độ học cải tạo bổ sung thêm tại địa phương không hà khắc lắm . 

       Đã  thất nghiệp , không vốn , không lương , không tìm được việc làm , thế mà sáng nào loa cũng kêu gọi '' ngụy quân ngụy quyền đi làm thủy lợi , ky cuốc xẻng và bữa ăn trưa , không lý do gì vắng mặt ''.
      Đi làm thủy lợi mới thật đáng sợ : Sáng sớm đến nơi , con sông cầu An Hạ nước rút xuống hai bên bờ trơ bùn đất , mọi người kẻ chặt cành cây , người moi bùn đất đắp thành những con đê ...

    Thời gian trôi đi và con nước dâng lên , khoảng 3 tiếng đống hồ sau thì con người bất lực : Nước đã  dâng lên quá cao , ngập cả con đê còn nhão nhẹt bùn đất , không thể ngụp lặn trong biển nước để moi móc bùn đất lên được nữa ... và công việc chấm dứt ở đây .


          Ngày hôm sau mọi người lại  có mặt tại nơi này , vẫn những gương mặt ấy : Con đê ngày hôm qua đã biến mất theo dòng nước , và họ tiếp tục công việc như ngày hôm qua để làm con đê khác ...


          Có lẽ phải đến năm sáu tháng trời như vậy , sau này công việc thủy lợi có khá hơn do nằm trên những cánh đồng ruộng bao la của vùng ngoại thành Hóc Môn ...


       Trong những công trình  thủy lợi mà tôi từng phải đi lao động trong thời gian đó , đáng sợ nhất có lẽ là trạm bơm Trần Quang Cơ .


       Công trường đông nghẹt người , ngày cũng như đêm , lao động chia làm 3 ca để công việc được liên tục 24/24 ...

       Bây giờ tôi mới thấm câu '' với sức người sỏi đá cũng thành cơm ''. 
    Quả thật đúng như vậy : công trình được đào sâu xuống ruộng đến cả chục mét , rộng trên dưới 20m , chiều dài bao nhiêu thì tôi không rõ , chỉ biết rằng công trình làm khá lâu và khi hoàn tất nó trông như một con sông , và có tên là trạm bơm Trần Quang Cơ dùng để tưới tiêu cho những cánh đồng hoa màu quanh khu vực ...

        Công việc thì nặng nhọc cực khổ , nhưng ăn uống không ra gì , vì thời điểm đó cả nước cùng khổ , bo bo không có mà ăn lấy đâu đòi ăn ngon , no bụng là quý rồi .


         Tôi có cảm giác mình bị đày thì đúng hơn , bởi công việc không thích hợp , nhưng không đi không được , làm việc cật lực nhưng lại không có đồng lương nào trợ cấp ngoài 3 bữa ăn ở công trường và ngủ tập thể trong láng trại ...


           Ngày nay trạm bơm này đã không còn hoạt động do đô thị hóa , dân cư dày đặc thuộc khu vực phường Hiệp Thành quận 12 ...


         40 NĂM ĐÃ ĐI QUA , NGHĨ LẠI TÔI VẪN CÒN SỢ , NHỮNG HÌNH ẢNH TÔI TƯỞNG CHỈ CÓ TRONG PHIM ẢNH . 

    NHƯNG KHÔNG , CHÍNH TÔI LÀ NHỮNG DIỄN VIÊN TRONG PHIM ẤY !!!



                GIANG.HOA KHÔNG GIAN . ''yellow''