chuyển quân .

chuyển quân .

Thứ Năm, 30 tháng 10, 2014

*** GIÃ TỪ VŨ KHÍ ( 6 ) .


 BUÔN ... LẬU .

      Sau 30 tháng 4 năm 1975 ...
      Người dân thủ đô Sài Gòn bàng hoàng với nhiều lý do và những suy  nghĩ khác nhau , từ người dân bình thường cho đến cán  bộ viên chức trong guồng máy chính phủ , nhất là với những anh em Quân Nhân phục vụ trong Quân Đội ...

       Tất cả đã mất hết và chấm hết một cách quá đột ngột đến không ngờ . Giờ đây tất cả bắt đầu cuộc sống mới , làm lại từ đầu trong bàng hoàng lo âu ...


      Hình ảnh mà tôi khiếp sợ nhất , cũng như không thể ngờ là '' họ ''lại có thể đối xử như vậy , trong những ngày đầu của chế độ mà tôi được chứng kiến là : Những chị em gái mãi dâm bị bắt được , mỗi người phải  đeo trước ngực một tấm bảng với tội danh của mình , đi khắp đường phố , theo sau là vài anh du kích vác súng CKC với loa phóng thanh rêu rao họ tên của người phạm tội ...


     Chợ búa hàng quán , tất cả e dè không dám hoạt động , hơn nữa giá cả cũng chưa biết mua bán ra sao , hàng hóa hết rồi liệu có còn để lấy về bán được nữa hay không , hay là bán hết rồi hết luôn ...


   Vì thế ai liều bán thì bán với giá trên trời , mua thì mua không mua thì thôi không quan trọng ...


       Thế rồi người ta bắt đầu làm quen với việc mang tờ khai gia đình ( nay là hộ khẩu ) đi đến những điểm hợp tác xã , các cửa hàng để mua lương thực và các thứ nhu yếu phẩm khác ...


       Những mặt hàng này , đâu phải muốn mua lúc nào thì mua đâu , đâu phải lúc nào cũng có . Mỗi khi có hàng hóa để bán ra cho dân chúng , đều được loa phát thanh kêu gọi , thông báo , những tổ nào , khu nào được mua thì mới mang sổ đi mua , còn không nằm trong thông báo thì chờ đợt sau ...


         Nhìn những số gạo được mua mà không cầm được nước mắt , người miền nam ăn gạo ngon , mua lần cả tạ gạo , muốn mua bao niêu thì mua , còn bây giờ , gạo thì hẩm lẫm bông cỏ , mua theo tiêu chuẩn tính trên đầu người , dành nhau chen lấn để mà mua như sắp chết đói vậy ...


     Cả địa phương cùng ăn một loại thực phẩm , cùng mặc một loại vải , có khi cùng một màu sắc ...


        Tất cả đều bán theo tiêu chuẩn , từ mắm muối , xà bông , bột ngọt mì tôm , thuốc lá v.v.... không có gì bán xả láng  ai muốn mua bao nhiêu thì mua ...


         Và vì thế , có những mặt hàng người này cần dùng thì không có đủ , người kia không dùng thì lại có thừa , thế là phát sinh việc mua bán qua lại với nhau . 

           Vì  hàng mua theo giá phân phối  rẻ hơn thị trường , nên những  người có tiền thu gom lại để bán sau hưởng chênh lệch , còn người dư dùng thì bán đi để kiếm thêm tí tiền còm sử dụng vào việc khác .
    Hàng hóa mua bán như thế này được xem như hàng mua bán lậu , người mua tích trữ không khôn khéo sẽ bị tịch thu và gặp rắc rối ...

       Miền nam thì không thiếu gì lúa gạo ngon , thịt cá tôm cua tươi  . Nhưng không thể đi mua từ tỉnh này đem về tình kia để mà ăn được , chứ đừng nói chi là mua đi bán lại . 

     Tất cả trên các con đường đều có những chốt chặn , thậm chí vài ba chốt , xét bắt những xe và người vận chuyển bất cứ mặt hàng gì mà không có giấy tờ chứng  minh hợp lệ .  

       Người dân Sài Gòn vì không sản xuất được những mặt hàng như  lúa gạo heo gà , tuy có tiền  nhưng cũng phải khó khăn lắm mới có được những miếng ăn vừa ý .


      Thế là một đạo quân buôn lậu ra đời , bằng mọi cách , người dân móc ngoặc với chủ xe , lơ xe giấu những thứ như gạo , thịt vải vóc thuốc lá bột ngọt , mua từ tỉnh này tỉnh kia đem về Sài Gòn để bán kiếm lời ...

      Thời gian đầu ít người đi buôn còn kiếm ăn được , về sau người người đi buôn lơ xe không giấu được nữa nên bị lộ , việc xét bắt ngày một gắt gao hơn nên nhiều người bị mất vốn không dám đi nữa .

      Tất cả những hàng hóa bị tịch thu không một tờ giấy biên bản nào cả , tóm lại : tịch thu hàng hóa còn người thì cho đi . 

     
           Giấu trên xe thì bị xét bắt tịch thu , nên có những người dùng dây để bó hàng hóa quanh người , khi xuống xe qua trạm , thì người và hàng hóa cùng qua luôn , nhưng mánh này cũng chỉ được ít ngày thì bị lộ ...
        
       Bởi nhìn những người có bó hàng quanh mình khi đi qua trạm cứ như robot vậy , làm sao mà không lộ được , thế là bị bắt vào trạm lột bỏ hết hàng hóa ra và đi về . Trông thật tội nghiệp và đáng thương ...

       40 NĂM ĐÃ ĐI QUA , NGÀY ĐÓ TẤT CẢ CÁI GÌ CŨNG LÀ LẬU CŨNG BỊ BẮT , THẬM CHÍ Ở TÙ . CÒN BÂY GIỜ CHỈ KHÔNG CÓ TIỀN MÀ MUA TÔI , CŨNG MỪNG CHO QUÊ HƯƠNG MÌNH QUA RỒI CÁI THỜI KỲ VẬT VÃ ẤY ...





                       GIANG.HOA KHÔNG GIAN ''yellow ''

Thứ Tư, 22 tháng 10, 2014

*** GIÃ TỪ VŨ KHÍ ( 5 ) .

 CẢI TẠO ...


        Sau 30 tháng 4 năm 1975 .

       Ngoài những Sĩ Quan , viên chức trong chính quyền Sài Gòn phải đưa đi tập trung cải tạo còn có nhiều thành phần khác cũng phải tập trung cải tạo .

        Cụ thể những thành phần gọi là TỆ NẠN XÃ HỘI như cờ bạc , mãi dâm , hút sách , bói toán , đồng bóng v.v... cũng bị gom lại và đưa đi tập trung cải tạo . 

       Những ai bị đưa ra tòa xét xử thì khi thi hành án xong , hết hạn do tòa tuyên án thì sẽ được tha về với gia đình .
          Riêng những người diện TẬP TRUNG CẢI TẠO vì  không bị tòa tuyên án , do đó không biết ngày về là ngày nào , có thể một vài năm và cũng có thể hàng chục năm ...

         Thời điểm đó ngoài đời cuộc sống còn khó khăn huống chi trong trại cải tạo . Miếng ăn luôn là điều khó vượt qua khi mà con người bị quá đói ...

Danh dự và nhân cách hầu như đều bị khuất phục .

      Nhìn phần ăn phát cho tôi , tôi nhìn mà muốn khóc : Khi thì bắp ( ngô ) vàng , loại bắp trong chăn nuôi đến 90% trong phần ăn . Khi thì khoai mì ( củ sắn ) cũng vậy 90% còn lại là cơm gạo . 

        Đáng sợ nhất là khoai mì khô , nấu chung với cơm còn nguyên vỏ ngoài đen thui lẫn cả những phần già xơ cứng , ăn vào chắc sẽ bị đau bao tử .             Nhưng nếu lựa ra bỏ đi những phần xơ cứng ấy , thì với tiêu chuẩn của một bữa ăn là 2 lưng chén cơm thì chỉ còn lại già nửa chén ....

        Với tuổi 25 - 27 đang sức ăn mà khẩu phần ăn như vậy thì không nói ra cũng biết đói khổ như thế nào ...

(( Vũ Đình Giang ... sau 35 năm cải tạo ))

        Trong cải tạo , theo tôi nhận biết thì có lẽ có 3 loại lao động :

       Loại thứ nhất : lao động tại chỗ , nghĩa là làm những công việc trong phạm vi trại giam , loại này án nặng , chưa thụ án được bao nhiêu , hoặc mới bị đưa vào trại khả năng trốn trại rất cao ,  từng nhóm vài chục người lao động dưới sự giám sát của cán bộ vũ trang .
        
      Loại thứ hai : Lao động ngoài công trường hay ruộng rẫy . Loại này thường là có án nhẹ và đã thụ án được tối thiểu là 1/3 án . Khả năng trốn trại không cao , cứ một toán 12 người có một cán bộ vũ trang theo sau giám sát công việc , hết giờ cán bộ vũ trang dẫn trả lại nhà giam ...
        
       Loại thứ ba : Lao động tự do , loại này đa số là tập trung cải tạo , ở đã khá lâu nhưng không biết ngày về , do đó cứ chịu khó làm việc , hy vọng làm tốt để chờ xét cho về với gia đình , và cứ 6 tháng lại được làm hồ sơ xét trả về . 
         Loại này sáng từng toán , tùy theo công việc , 5-7 người tự dẫn nhau đi làm bất cứ công việc gì , ở đâu , đã được chỉ định trước , chiều tự động dẫn nhau về , không bị ai giám sát ...

       Trong cải tạo , không phải ai cũng được ra lao động . Ra lao động , ngoài việc được phơi nắng cũng như một hình thức vận động để tránh bệnh tật , trong hoàn cảnh thiếu thốn thực phẩm cơ thể mất sức đề kháng ... 


       Cứ khoảng 5 giờ sáng , tất cả báo thức dậy và đăng ký đi lao động , có những người muốn đi không được , nhưng cũng có những người không muốn đi .

       Những người đi lao động thì được lãnh thêm bữa ăn sáng lưng chém bắp hay khoai mì , những người không đi lao động thì được phát nửa loong nước nóng uống lót dạ .

       Thế nhưng những người được đi lao động nhưng không đăng ký đi thì không được , sẽ bị kiểm điểm vì tội '' chây lười lao động '',  phải có lý do mới được nghỉ , và lý do duy nhất ở đây là khai bịnh . Nếu y tá xác nhận có bịnh thì mới được miễn đi lao động ...


       Tôi liên tục bị kiểm điểm trong một thời gian khá dài . Ban đầu tôi tưởng chỉ là tình cờ mà thôi , vì cứ tới giờ đăng ký lao động là tôi lên cơn sốt , sau khi mọi người đi làm thì tôi trở lại bình thường . Chính vì vậy mà tối nào tôi cũng bị đưa ra kiểm điểm , cao điểm của việc kiểm điểm là y tá phải xác nhận tôi bị sốt rét trước mặt cán bộ quản giáo .

  
       Lúc này việc kiểm điểm '' chây lười lao động '' của tôi mới êm , cán bộ quản giáo khuyên tôi nên đăng ký đi lao động cho khỏe . Nếu ra công trường lên cơn sốt sẽ cho về nghỉ ...

      Nghe vậy tôi đăng ký đi lao động , lãnh phần ăn sáng như bao người khác ...

      9 giờ sáng , đang thu hoạch ca phê tôi lên cơn sốt , buộc phải nghỉ tại chỗ , nhưng anh em thì phải đi xa hơn nữa ,  cán bộ vũ trang không dám để tôi ở lại một mình sợ tôi trốn trại , nên phải cử người áp giải tôi về trại giam lại ...

      Những  ngày sau tôi nhất quyết đăng ký đi lao động , nhưng y tá không cho tôi đăng ký nữa , vì tôi cứ lãnh tiêu chuẩn ăn sáng xong , ra đến công trường chưa làm được gì thì lại phải có người đưa tôi về trại ...


    TỪ ĐẤY TÔI NHÌN NHỮNG NGƯỜI ANH EM CÓ NHỮNG LỜI LẼ KIỂM ĐIỂM TÔI GAY GẮT BẰNG NỬA CON MẮT . VÀ HỌ CŨNG CHẲNG MUỐN NHÌN TÔI , CÓ LẼ VẬY ...

    GIỜ ĐÂY NGHĨ LẠI NHỮNG NGÀY TRONG CẢI TẠO , TÔI VẪN CÒN KHIẾP SỢ .





                       GIANG. HOA KHÔNG GIAN ''yellow ''

Thứ Ba, 7 tháng 10, 2014

*** GIÃ TỪ VŨ KHÍ ( 4 ) .

 THÀNH TÍCH ...


     Với 8 năm xông pha khắp chiến trường , đủ những trận đánh lớn nhỏ khác nhau trong và ngoài lãnh thổ Việt Nam  ,  qua bao lần may rủi với bom đạn , bạn bè đồng đội của tôi đã lần lượt ra đi hay GIÃ TỪ VŨ KHÍ . 


         Riêng tôi , khóa dù 145B của tôi ra trường vào khoảng tháng 8-9 năm 1968 , được bổ sung về Tiểu Đoàn 2 Nhảy Dù là 20 anh em , đến giờ phút cuối tôi chẳng biết là ai còn ai mất ...


        Phần tôi , may mắn còn lại bình an , lành lặn cho đến giờ phút cuối cùng của cuộc chiến để viết lại những trang hồi ký này cho thế hệ sau xem , để họ thấy rằng chiến tranh nó nghiệt ngã như thế nào , và tuổi trẻ của thế hệ tôi ĐƯỢC GÌ , MẤT GÌ từ cuộc chiến đó .


       Nhà nghèo , anh em lại đông , học hành không được đến nơi đến chốn , chỉ hết Trung Học tôi đã phải lên đường nhập ngũ ...Vì thế tôi vào lính chỉ là một anh lính quèn (B2) chẳng được là Hạ Sĩ Quan chứ đứng nói chi đến Sĩ Quan ...


      Những ngày đầu vào Quân Đội , ở một đơn vị chuyên đi đánh trận , tôi cực hơn cả trâu nữa ( Không biết có quá đáng không ?) Những trang bị  cho một anh lính Nhảy Dù như tôi mỗi khi đi hành quân bao gồm lương thực , đạn dược đồ dùng cá nhân , có lẽ phải trên dưới 40kg . Cứ như thế băng rừng lội suối hết ngày này qua tháng khác ...


       Đã cực nhọc là thế , trong tổ chức đội hình chiến đấu , tôi là khinh binh nên mỗi khi xuất quân tôi luôn phải đi đầu mở đường , và vì thế mà nguy hiểm luôn cận kề , không biết là tôi đã chết hụt mấy lần nữa ...


(( Giang Hoa Không Gian 40 năm sau ... ))

      Chính vì những lần chết hụt ấy mà tôi sống để nhận lãnh những phần thưởng cao quý mà Quân Đội dành cho tôi . 

      8 năm chiến đấu với 13 Huy Chương các loại , trong đó có đến 6 Chiến Thương Bội Tinh ( Mỗi lần bị thương ngoài chiến trường , người lính được tặng 1 CTBT như để công nhận sự đổ máu của mình  mà Tổ Quốc ghi nhận ) 3 Anh Dũng Bội Tinh với Ngôi Sao Đồng  , cùng với 2 lần Chiến Sĩ Xuất Sắc và đặc biệt 1 Ngôi Sao Đồng Hoa Kỳ kèm chữ '' V ''...

    Ngoài những Huy Chương kể trên , hầu hết với 6 lần thăng cấp của tôi đều đặc cách tại mặt trận , có những '' Lon '' tôi mang chưa kịp '' Cũ '' thì đã lên lon mới ...

       6 năm sau , khi tôi mang lon Trung Sĩ Nhất và giữ chức Trung Đội Phó , thì cuộc sống của tôi có vẻ tương đối nhẹ nhàng hơn , bớt nguy hiểm hơn , tôi không còn phải đi đầu mở đường và cũng không còn dắt 5-6 anh em đi tiền đồn mỗi đêm nữa ...



       Tôi quyết định đóng tiền để học Hàm Thụ ở Nguyễn Văn Giai , Đakao với tính toán là  phải thi đậu Tú Tài để có cơ hội trở thành Sĩ Quan trong tương lai . Điều này đang nằm trong tầm tay của tôi ...


     Cao điểm huy hoàng của tôi là thời điểm cuối 1974 , khi tôi lên nắm chức Thường Vụ Đại Đội . Công việc nhàn nhã hơn , cuộc sống hành quân an toàn hơn vì xung quanh tôi lúc nào cũng có hơn trăm Huynh Đệ bảo vệ tôi từ xa . Bởi lúc này tôi luôn đi với Đại Đội Trưởng ...


         Tháng 4 năm 1975 , khi nghe thằng em là Hạ Sĩ Tòng , ban 1 Tiểu Đoàn cho biết tôi đã được chạy lon Thượng Sĩ , tôi thật sự vui mừng vì tôi biết chắc , với chức vụ Thường Vụ Đại Đội của tôi thì không thể nào '' Sẩy '' được ...


         Thế nhưng ... vẫn bị '' SẨY '' đấy ...


  BAO NHIÊU MỒ HÔI VÀ MÁU CỦA TÔI ĐỔ RA , ĐẾN KHI NHÀN NHÃ THOẢI MÁI , THÌ NGÀY CUỐI CÙNG CỦA THÁNG 4 NĂM 1975 ĐÃ LẤY ĐI CỦA TÔI TẤT CẢ .TRONG CUỘC CHIẾN NÀY TÔI ĐƯỢC GÌ , MẤT GÌ ???






                     GIANG.HOA KHÔNG GIAN ''yellow''


      



Thứ Tư, 1 tháng 10, 2014

* GIÃ TỪ VŨ KHÍ ...( 3 ) .

HAI MƯƠI - BỐN MƯƠI ...



Khi tôi hai mươi tung hoành vạn nẻo .
Em mới chào đời cất tiếng oe oe .
Cuộc sống đổi thay dòng đời nghiêng ngả .
Con tạo xoay vần xuống chó lên voi .
(( Ảnh trong phim MÙI CỎ CHÁY ...))

Qua băng đĩa em mê người lính trận .
Khoác áo hoa rừng cuộc chiến trường chinh .
Mũ Đỏ bê rê bồng bềnh theo gió .
Như cuộc đời thập tử nhất sinh .

Hôm nay đây em gặp người trong mộng .
Nét kiêu hùng theo năm tháng tàn phai .
Chỉ còn lại vết thù nằm ngang dọc .
Khắp thân người chằng chịt dấu vá may ...




                GIANG.HOA KHÔNG GIAN '' yellow ''