chuyển quân .

chuyển quân .

Thứ Năm, 18 tháng 2, 2016

*** GIÃ TỪ VŨ KHÍ '' 35 ''

    

     THÁNG 3 NĂM 1972 ...
         MÙA HÈ ĐỎ LỬA ...
      
      Cuối năm 1971 . 
    Sau khi hành quân bên Cambodia về , đơn vị của tôi nghỉ dưỡng quân chờ bổ sung quân số và chờ lệnh mới ...

      Tôi khai bệnh và được bác sĩ cho nhập viện với bếnh án về bao tử . Tôi nhập viện được ít ngày thì Tiều Đoàn lên đường hành quân ...

        Không ai biết sẽ hành quân ở đâu , vùng nào , chỉ mơ hồ đoán là Kontum của Quân Đoàn 2 , vì lúc này đang có giao tranh giữa các đon vị bộ binh với quân Cộng Sàn Bắc Việt .
Nghe nói tình hình cũng khá nghiêm trọng ...

      Tiểu Đoàn đi được ít ngày thì bạn bè tôi ùn ùn kéo nhau về bệnh viện Đỗ Vinh , người băng tay kẻ băng đàu băng chân thấy mà chóng mặt ...

     Cùng lúc bào chí và đài phát thanh Sài Gòn đưa tin , các đơn vị Nhảy Dù đụng độ năng với quân Cộng Sản Bắc Việt , trong đó có Sư Đoàn 320 , Sư đoàn được mệnh danh là Sư Đoàn Thép ...
   Một Sư Đoàn được Miền bắc cho là thiện chiến và được bố trí ở đây để chờ thử lửa với lình Nhảy Dù của Quân Lực Việt Nam Cộng  Hòa ...

        Cao điểm của các cuộc  đụng độ đó là : Căn cứ Charlie của Tiểu Đoàn 11 Nhảy Dù do Trung Tá Nguyễn Đình Bảo làm Tiểu Đoàn Trưởng trấn giữ đã bị thất thủ , đối phương tràn ngập căn cứ , Trung Tá Nguyễn Đình Bảo đã tử trận ...

       

'' Hỡi bức chân dung trên công viên buồn ... ''

   Đồng thời đối phương cũng tấn công căn cứ Dellta của Tiểu Đoàn 2 Nhảy Dù do Thiếu Tá Mạnh làm Tiểu Đoàn Trưởng , căn cứ cũng bị mất vào tay đối phương vài tiếng đồng hồ ...

      Nhưng ngay sau đó , Thiếu tá Mạnh cùng với Thiếu Tá Nguyễn Đình Ngọc , Tiểu Đoàn Phó đã phối hợp  với nhau đánh chiếm lại căn cứ , với sự tham gia của Đại Đội 2 Trinh Sát Nhảy Dù , đánh thẳng từ trên trực thăng vận đánh xuống , Đại Đội 2 Trinh Sát do Đại Úy Út , biệt danh Út Bạch Lan chỉ huy 

       Căn cứ được lấy lại hết sức mỹ mãn , chiến thắng này khiến Thiếu Tá Mạnh được Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu bay từ Sài Gòn ra thăng cấp Trung Tá cho Ông ngay tại mặt trận cùng với Đệ Ngũ Đẳng Bảo Quốc Huân chương .

       Giữa lúc dầu sôi lửa bỏng như vậy , bác sĩ cho tôi xuất viện . Có lẽ do nhu cấu chiến trường , cần có quân để tham chiến nên tôi phải tăng cường hành quân ngay ...

      

      Tôi tăng cường ra hành quân lúc tình hình đã tạm ổn . Tiểu Đoàn của tôi đang lên kế hoạch đánh chiếm lại căn cứ Charlie của cấp trên đồng thời lấy xác của Trung Tá Bảo ...

   

            Đại Đội 23 của tôi đi tiên phong trong kế hoạch này ...
 '' Sơ đồ tôi hình dung vẽ lại , khá chình xác ...''
      
              Tình hình rất là nguy hiểm , bởi đối phương vẫn còn đeo bám xung quanh 2 căn cứ , trực thăng đổ quân xuống là chúng tôi đụng độ ngay với đối phương ...

         Chưa giải quyết xong chiến trướng này thì báo chí đài phát thanh sài Gòn đồng loạt đưa tin : Cộng sản Bắc Việt đã xua quân vượt sông Bến Hải đánh chiếm Đông Hà - Quảng Trị - Huế của Quân Đoàn 1 , cùng lúc Bình Long - An Lộc của quân Đoàn 3 cụng bị đích đánh chiếm ... 

           Tôi lo lắng không biết rồi sẽ đi về đâu khi mà khắp nơi bị đánh chiếm , bởi tôi biết rằng : CHÚNG TÔI LUÔN ĐƯỢC ĐIỀU ĐỘNG ĐẾN ĐỂ ĐÁNH CHIẾM LẤY LẠI NHỮNG VÙNG LÃNH THỔ BỊ MẤT VÀO TAY ĐỐI PHƯƠNG .

          Mục tiêu thì nhiều , trong khi chỉ có 1 SƯ ĐOÀN NHẢY DÙ mà thôi ...

       CUỐI CÙNG THÌ SƯ ĐOÀN NHẢY DÙ CỦA TÔI ĐỀU PHẢI THAM GIA CẢ 3 CHIẾN TRƯỜNG NÀY VỚI RẤT NHIỀU HY SINH VÀ TỔN THẤT ...

    




           GIANGHOAKHÔNGGIAN'' yellow ''









       

4 nhận xét:

  1. thân phận và danh dự của người lính tổng trừ bị 4 quân khu là thế. cho yo7i1 thiên đình còn xachq ba lô lên gỏ cửa chớ gì một vùng miền nào.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đau lòng lằm em ơi , cuối cùng thì được gì ngoài hai chữ '' BỎ RƠI ''...
      Xót xa cho thân phận những thằng em của mình không biết giờ nằm xuống nơi đâu . Còn những thằng sống như anh cũng chẳng hơn gì , cố gắng làm mặt vui cho qua ngày thôi ...

      Xóa
  2. dù cuộc sống thế nào mình cũng ngẫng cao đầu cho một thời oanh liệt, còn hơn những kẻ cơ hội rút đầu khi gian khó.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ngẩng cao đầu , hãnh diện cho một thới oanh liệt thế nào được ??? Khi mà phải âm thầm im lặng mỗi khi nhớ về quá khứ hào hùng ấy , Ngay cả chương trình tri ân những thương phế binh QLVNCH cũng bị giám sát một cách hết sức chặt chẽ ...

      Xóa