chuyển quân .

chuyển quân .

Chủ Nhật, 10 tháng 12, 2017



GIÃ TỪ VŨ KHÍ '' 66 ''

CHIẾN TRANH & TÌNH YÊU .
Kỷ niệm thời chinh chiến : HẬN ...

Cuối năm 1971 , sau khi đơn vị của tôi giải tòa căn cứ Hưng Đạo và Thiện Ngôn ở Tây Ninh xong đơn vị rút về hậu cứ nghỉ dưỡng quân đúng vào thời điểm chỉ còn khoảng 1 tháng thì tới ngày tôi tổ chức đám cưới của mình ... Tôi thấy quả là may mắn nên đem việc này trình bày với DDT của mình lúc bấy giờ là Đ/U Lê Thơm . Ông nói yên tâm còn lâu mới tới ngày đó mà lo gì ...
Tôi yên tâm làm việc như lời của Đ/U Thơm nói , ngày lại ngày qua sáng tạp dịch trưa ăn cơm tối điểm danh ... hết .
Thế rồi đùng một cái chỉ còn khoảng 1 tuần nữa là đến ngày cưới thì đơn vị được lệnh ứng chiến chuẩn bị hành quân . Tôi như ngồi trên lửa lo lắng trình báo lại với DDT của mình một lần nữa . Vẫn câu nói cũ : Chưa đến ngày mà .
Tôi điên lắm nhưng không biết phải làm sao nên cũng súng đạn ba lô ứng chiến trước sân cờ Tiểu Đoàn như bao anh em trong đơn vị của mình vậy . Thời gian nặng nề trôi qua 1 ngày rồi 2 ngày cũng không thấy Đ/U Thơm nói gì đến ngày phép cho tôi cưới vợ . Tôi yên trí chắc thế nào cũng được ít nhất là 4 ngày phép đặc biệt hay may mắn hơn thì được 9 ngày phép thường niên cho ngày cưới của mình ...
Không chỉ mình tôi như ngồi trên lửa mà cả Cha Mẹ anh em 2 bên ai nấy đều lo lắng , mọi công việc chuần bị cho ngày cưới của mình Cha Mẹ anh em lo cho hết tôi như người ngoài cuộc không giúp gì được trong khi việc ấy là của tôi ....
Và rồi khi chỉ còn 2 ngày nữa là đến ngày cưới thì sáng nay đoàn quân xa chạy vào sân cớ Tiểu Đoàn , tiếng còi tập họp ré lên anh em nhao nhao chạy về vị trí của mình chờ lệnh ...
Đến đây thì tôi không thể nào chấp hành kỷ luật nghiên chỉnh được nữa , nhìn anh em trong ĐĐ lên xe mà lòng buồn rười rượi , tôi chán nản bỏ ba lô súng đạn ở sân cờ đi qua chợ Sư Đoàn uống cà phê cho bớt căng thẳng rồi đi về nhà ...
Ngày vui trong đời của mình , nhưng trong lòng tôi lúc bấy giờ canh cánh 1 nỗi lo cho sự vi phạm kỷ luật của mình , bởi lúc này tôi mới lên HS1 được mấy tháng và đang cần giữ điểm để có cơ hội mà lên TS ...

Trong thời gian Tiểu Đoàn ứng chiến chờ lệnh hành quân , tôi dò hỏi thằng bạn là HS Nhàn truyền tin mang máy của ĐĐ . mày có biết tình hình là TĐ hành quân ở đâu không ? Nhàn nói hình như hành quân qua Miên ... Tôi nghe mà rụng rời tay chân bởi chỉ còn vài ngày nữa là đến ngày cưới rồi , mà phép cưới vợ thì không thấy Đ/U Thơm nói chi cả . Làm sao bây giờ ...???
Thật lòng mà nói phải chi còn vài 3 tuần nữa mới đến ngày cưới của tôi và vùng hành quân phạm vi trong nước thì chắc tôi đã đi hành quân rồi chứ không vi phạm kỷ luật đâu . Bởi tôi nghĩ ra hành quân rồi đi phép cũng còn kịp thời gian mà , đàng này thời gian cận kề quá rồi mà lại hành quân tận bên Miên ...Điều này có lẽ nếu tôi là ông Tướng thì may ra mới có trường hợp đặc biệt trực thăng bay qua hành quân ngày hôm trước hôm sau có trực thăng bay về để lấy vợ ... Nhưng tôi chỉ là một anh Lính Quèn mà thôi vì thế điều này là hoang đường quá ...

13 ngày VẮNG MẶT BẤT HỢP PHÁP qua mau .
Sở dĩ tôi vắng mặt 13 ngày là vì theo luật quy định 13 ngày chỉ báo cáo VẮNG MẶT BẤT HỢP PHÁP mà thôi , còn 14-15 ngày sẽ bị báo cáo ĐÀO NGŨ .
Hai sự việc này có hình thức KỶ LUẬT KHÁC NHAU . vắng mặt bất hợp pháp tôi chỉ bị những hình thức kỷ luật ở đơn vị mà thôi còn quyền lợi khác không bị ảnh hưởng .
Còn nếu BÁO CÁO ĐÀO NGŨ thì tôi sẽ mất hết quyền lợi và phải ra TÒA ÁN QUÂN SỰ có khi phải đi vài năm LAO CÔNG ĐÀO BINH không chừng . Điều này tôi hoàn toàn không muốn vì như vậy 4 năm hy sinh xương máu của tôi thành vô nghĩa .

Hôm nay tôi vào hậu cứ Tiểu Đoàn trình diện gặp TS1 Trình Kế Toán Trưởng ĐĐ của tôi . Ông nói : Tôi biết anh không đào ngũ , nếu tôi là anh tôi cũng làm như vậy , ba lô súng đạn của anh cất trong kho anh vào lấy chờ có chuyến tăng cường hành quân thì anh đi nhé 

Xe tiền trạm chở tôi tăng cường hành quân đến Tây Ninh và từ đó trực thăng chờ tôi bay qua căn cứ của TĐ lúc này đang hành quân trên đất Miên thật . Vào BCH /TĐ trình diện may quá cả Tiểu Đoàn Trưởng Thiếu Tá Mạnh và Tiểu Đoàn Phó Thiếu Tá Ngọc đều đi họp ở BCH/LĐ . Tôi được lệnh bay ra ĐĐ trong chuyến tiếp tế này ngay .
Hú hồn ... TAI QUA NẠN KHỎI ...Thoát một trận đòn .
Dưới chân tôi là những cánh đống lúa vàng ươm chạy lùi về phía sau , xa xa những hàng cây thốt nốt vươn lên trời cao như vẫy gọi . Tôi quên hết những vui vẻ hạnh phúc ngắn ngủi của ngày cưới , bây giờ chỉ còn NHIỆM VỤ MÀ THÔI ...
Trái khói màu vàng đánh dấu bãi đáp cho trực thăng ngày một rõ hơn , trực thăng đáp xuống tôi lao ra khỏi máy bay lủi vào chỗ những anh em ra nhận tiếp tế gặp ngay HS Nhàn , Nhàn nói : Vừa tới vùng hành quân TĐ gọi máy hỏi mày có đi hành quân không ? Tôi nói mày xạo ...
Vào trình diện Đ/U Thơm Ông nói : TĐ gọi máy nói chưa đánh anh nói tôi cho anh một trân , anh tính sao ???
( Còn tiếp )




GIANGHOAKHONGGIAN '' yellow ''

Chủ Nhật, 3 tháng 12, 2017

GIÃ TỪ VŨ KHÍ '' 65 ''.

        Mệt mỏi quá rồi , không lẽ cứ ăn nhậu hoài thì chết sớm . Hôm nay đổi gió đi công viên ĐẦM SEN chơi cho thư giãn ...
28/11/2017 .




Thứ Hai, 2 tháng 10, 2017

GIÃ TỪ VŨ KHÍ  '' 64 ''

TÔI LÊN .... THIÊN ... ĐÀNG .

Hôm nay trung đội của tôi ĐI CHUẨN .... 
ĐI CHUẨN , nghĩa là khi di chuyển trong đội hình hành quân , Trung Đội đó đi hàng giữa có nhiệm vụ phải đi cho chính xác đến mục tiêu đã được ghi trên bản đồ và trong trường hợp đụng độ thì Trung Đội đó là nỗ lực chính đánh chiếm mục tiêu . Các thành phần còn lại cánh trái cánh phải căn cứ theo đó mà đi , tuỳ theo địa hình rừng thưa hay rậm rạp mà ép trái ép phải khoảng cách xa gần khác nhau ...
Vì ĐI CHUẨN  nên luôn đi cao hơn 2 cánh quân bên trái và phải , do đó người KHINH BINH  đi đầu rất vất vả và nguy hiểm . 
Ngoài nhiệm vụ chặt phá cây rừng để mở đường đi người KHINH BINH luôn phải quan sát đề phòng những nguy hiểm đang rình rập phía trước cũng như hai bên trái phải , phải thường xuyên xem địa bàn để đi cho đúng hướng mà cấp trên chỉ định , phải nhanh tay lẹ mắt quan sát mọi chi tiết khác lạ của cây cỏ núi rừng phía trước mặt , bên trái bên phải . Mọi nghi ngờ đều phải báo cho anh em đi phía sau cũng như cấp chỉ huy của mình biết ngay . 
Tất cả sự sống và cái chết của người KHINH BINH đi đầu chỉ diễn biến trong một ... nốt nhạc .
Tôi lầm lũi đi theo sau toán KHINH BINH của mình mắt liếc ngang liếc dọc thỉnh thoảng cầm địa bàn lên xem nhắc chừng thằng em đi đầu cho đúng hướng ...
Bỗng thằng em KHINH BINH đi đầu ra dấu dừng lại , tôi nói nhỏ với mấy thằng em đi trước tôi dàn hàng ngang tiến lên phía trước để bảo vệ yểm trợ cho thằng em đi đầu nếu có chuyện ...
Trước mặt tôi một khoảng rừng cây khá lớn đã bị cưa chặt làm trống cả bầu trời , dấu cưa cây còn rất mới có cây mới khô nhựa còn lá thì  mới héo úa mà thôi . Một mùi thơm ngai ngái của lá cây nửa khô nửa tươi thật dễ chịu ...
Kinh nghiệm cho tôi biết đây là những cây đã được đối phương  cưa mang đến  một điểm nào đó gần đây để làm hầm hố công sự tránh bom pháo . Và như vậy thì đối phương đang ở gần kề chúng tôi nhưng không biết nằm ở hướng nào mà thôi . 
Tôi báo về phía sau , lệnh cấp trên cho chúng tôi tiếp tục di chuyển không thay đổi hướng đi ...
Chúng tôi lên đường , anh em  cẩn thận quan sát dò dẫm từng bước đi súng lăm le sẵn sàng khai hỏa ....
Khoảng trống có đến cả trăm mét , vượt qua hết khoảng trống chúng tôi tiến vào khu rừng rậm rạp âm u với những cây cổ thụ to cao ngút trời , ánh nắng mặt trời hình như không soi rọi qua nổi những tàn cây này trong thời gian dài làm cho nơi đây có mùi ẩm thấp khiến tôi khó chịu .
Bất ngờ thằng em Khinh Binh đi đầu lao nhanh về phía trước vội nép mình vào một thân cây quan sát rồi ngoái lại phía sau nhìn tôi ra dấu gọi tôi lên . Vì khoảng cách giữa tôi và thằng em đi đầu chỉ chừng ngoài 20m cho nên tôi thấy rất rõ mọi sự việc . 
Biết có chuyện , tôi đi lên không quên kéo theo mấy thằng em Khinh Binh phía trước cùng lên ...
Theo hướng của thằng em Khinh Binh đi đầu chỉ cho tôi , thấp thoáng trước mặt là những căn chòi lá được đan bằng lá cây rừng mà tôi thường thấy trong các mật khu Hố Bò - Bời Lời ... ẩn hiện dưới những tàn cây rậm rạp . Tôi báo về cho Trung Đội Trưởng của mình .
Lệnh của Đại Đội Trưởng tiếp tục di chuyển , hướng đi không thay đổi , tôi nhắc chừng mấy thằng  em cẩn thận ...
Những chiếc chòi lá mỗi lúc một gần hơn rõ hơn ngoài những tiếng lao xao lay động cành lá do chúng tôi di chuyển tạo ra còn tất cả như im lặng . Hình như đang có một sự chờ đón ...
Cóc ... cóc ...cóc ... hàng loạt AK nổ dòn phá tan sự yên tĩnh của núi rừng , những viên đạn màu hồng lao về phía chúng tôi ghim vào mặt đất nghe phụp phụp đến rợn người , những thân cây bị trúng đạn xé toác ra mảnh gỗ bay tung toé trước mặt ...
Rẹt... rẹt... rẹt ... cóc uỳnh ...cóc uỳnh...
Không chậm trễ Khinh Binh của tôi đáp lại ngay bằng những loạt đạn M16 và M79 tất cả dàn hàng ngang tiến vào mục tiêu , những trái lựu đạn được ném vào mục tiêu đất lá cây cành cây bay tung tóe  trước mặt , mùi thuốc nổ của TNT hòa lẫn với mùi thuốc súng các loại : Một mùi thơm hăng hắc chết người ... 
Tổ hỏa lực khẩu M60 đã nhanh chóng tiến lên bên cánh trái yểm trợ cho Khinh Binh , xạ thủ rất chuyên nghiệp , vừa di chuyển vừa bắn , những loạt đạn đỏ như màu lửa quét sang trái sang phải vun vút lao về phía những chòi lá trấn áp đối phương để cho Khinh Binh tiến chiếm mục tiêu . Sau lưng tôi trung đội đội hình đang được triển khai . Hai cánh quân bên trái bên phải cũng kịp thời bám theo để bảo vệ hai bên sườn trái phải . Giờ đây tôi chỉ còn lo hoàn tất nhiệm vụ : Tiến về phía trước chiếm mục tiêu càng nhanh càng tốt ...
Tôi rút khẩu M72 trên ba lô nhắm vào chiếc lều lớn phía trước mặt , Ục... oành ...tôi thấy tro bụi chiếc lều bay lên ... cùng lúc tôi nghe tiếng " bùng ... bình ...'' tiếng khai hỏa của  B40-41 ... 
Một quả cầu lửa bùng lên chói lòa trước mặt làm tôi ù cả tai hoa cả mắt  , tôi có cảm giác như bị ai đó tống cho một đạp thật mạnh hất tung tôi bay về phía sau ít giây sau tôi  rơi bịch xuống đất như khi nhảy dù va chạm khi đáp xuống đất vậy .....

Tôi thấy mình đi trong một đoàn người xa lạ chứ không phải là những thằng em Khinh Binh hay Hỏa Lực của mình nữa , mỗi người ai cũng cầm một cây Thánh Giá lầm lũi tiến về phía trước . Tôi giật mình xem lại tay mình khẩu M16 của tôi đâu mất người tan nát đầy máu ,  thì ra nãy giờ tôi cũng cầm cây Thánh Giá như bao người mà cứ ngở rằng mình đang cầm súng .Tôi hỏi người đi trước tôi mình đang đi về đâu ... Im lặng , tôi quay lại sau cũng hỏi câu như vậy nhưng tất cả đều im lặng . Tôi chen lên phía trước nhưng chân dở lên không được lùi lại phía sau cũng không được , hình như vị trí của tôi đang đứng cũng như mọi người trong đoàn đã được ấn định , ai ở đâu cứ ở đó và đi mà thôi , hết cách tôi im lặng như mọi người và tiếp tục đi ...
Tôi không biết mình đi được bao lâu thì tôi thấy một vầng ánh sáng từ xa xuất hiện mỗi lúc một gần hơn và cuối cùng thì tôi nhận ra đấy là một chiếc cầu vòng ngũ sắc , bên trái có ghi hàng chữ THIÊN ĐÀNG bên phải ghi HỎA NGỤC .
Phía bên THIÊN ĐÀNG , tôi thấy một ông già râu tóc bạc phơ dáng người mảnh dẽ hiền lành phúc hậu luôn nở nụ cười mỗi khi có ai đến quỳ trước mặt , tôi đoán là Thánh Phê Rô , bởi chúng tôi những người Ki Tô hữu rất gần gũi với hình ảnh của Ngài và còn biết Ngài được Đức Chúa Trời giao cho công việc giữ chìa khóa mở cửa THIÊN ĐÀNG . Thánh Phê Rô ngồi sau một cái bàn làm bằng mây trời trong xanh rất đẹp , sau lưng Ngài là các Thiên Thần với các loại kèn to nhỏ khác nhau màu vàng lấp lánh , kế bên là Mẹ Maria tay cầm chuỗi Kinh Mân Côi xa xa phía sau các Thiên Thần đang vui mừng ca hát bay nhảy rất ư là yên bình hạnh phúc ...
Phía bên Hỏa Ngục là một tên Quỷ Vương nhìn mặt mày hung dữ đen trùi trũi mà tôi đoán có lẽ là Lu Xi Phe bởi trong Kinh Thánh ghi vậy . Tên này là vị Thiên Thần Đệ Nhất trong các Thiên Thần , quyền năng của y chỉ thua kém duy nhất một người là Đức Chúa Trời mà thôi . Hắn  phạm tội kiêu ngạo muốn bằng Đức Chúa Trời nên bị Đức Chúa Trời phạt đày xuống làm Quỷ Vương cai quản Hỏa Ngục . Xung quanh hắn là một lũ Quỷ Con nhìn mặt mũi bặm trợn cũng đen như cột nhà cháy không kém phần gian ác và hung dữ , xa xa sau lưng hắn là một vầng lửa đang âm ỷ cháy thỉnh thoảng lại sáng bừng lên sau một tiếng la hét của ai đó có lẽ mới bị quăng vào lò lửa ...
Chỉ còn vài chục người nữa là đến lượt tôi diện kiến Thánh Phê Rô hồi hộp lo lắng không biết điều gì sẽ xẩy ra cho mình , tôi quan sát những người đi trước . Gặp Thánh Phê Rô họ đưa cho Thánh Phê Rô cây Thánh Giá của mình , Thánh Phê Rô cầm và bỏ lên bàn trước mặt , cây Thánh Giá biến mất , tức thì các Thiên Thần cầm kèn đồng loạt thổi vang một bài hát mà tôi không hiểu được , nhưng  tôi đoán là bài hát ấy diễn tả sự vui mừng vì Thiên Đàng có thêm một con người mới cho nên trên môi Đức Mẹ Maria nở nụ cười , ngay sau đó đưa tay nhận người ấy từ Thánh Phê Rô trao cho và người ấy tiến  về phía sau hòa nhập vào cùng các Thiên Thần . Phía bên Hỏa Ngục lũ Quỷ giận dữ la hét inh ỏi ...
Bỗng tôi thấy có một người cây Thánh Giá được trao cho Thánh Phê Rô bỏ lên mặt bàn nhưng loay hoay mãi mà cây Thánh Giá đó không biến mất cứ nằm ỳ trên bàn mặc dù Thánh Phê Rô đã cố xoay đổi ngang dọc đủ chiều . Tôi thấy các Thiên Thần và Đức Mẹ Maria cùng òa lên khóc , còn bên Phía cổng Hỏa Ngục thì lũ quỷ chồm chồm lên reo hò vui mừng ...
Thánh Phê Rô trả lại cây Thánh giá cho người ấy và ngay lập tức tên Quỷ Vương lôi người ấy về phía mình , lũ quỷ con dành nhau lôi kéo quăng người ấy vào lò lửa , ngọn lửa bùng lên như được đổ thêm xăng dầu vào trước sự gào thét thê thảm của người ấy ...
Nhìn cảnh ấy tôi vã mồ hôi sợ quá muốn chạy lùi lại phía sau nhưng không được và việc gì đến cũng đã đến ...
Diện kiến Thánh Phê Rô tôi cố giữ bình tĩnh của người Lính Nhảy Dù trước mọi hiểm nguy  không vội  đưa cây Thánh Giá của mình ngay vậy mà cũng phải  run run nhìn Thánh Phê Rô hỏi : 
 - Lậy Thánh Phê Rô , trước khi con trao cây Thánh Giá của con cho Ngài , xin cho con hỏi vài điều được không ạ . 
- Được con muốn biết điều gì cứ hỏi Ta sẽ trả lời cho con
- Dạ thưa Ngài , con thấy trong Kinh Thánh có ghi rằng Ngài được Đức Chúa Trời giao cho quyền cầm chìa khóa mở cửa Thiên Đàng , nhưng sao con không thấy Ngài cầm chìa khóa chi cả .
- À , chìa khóa nằm trong cái bàn trước mặt Ta mà con đã thấy , nó được kết hợp với Cây Thánh Giá của mỗi người chúng con để tạo thành Chìa Khóa Nước Trời  . Lúc con mới sinh ra khi Cha Mẹ đem  con vào Nhà Thờ để  con chịu Phép Rửa cũng là lúc chúng con được Thiên Chúa ban phát cho mỗi người một cây Thánh Giá , và các con sẽ mang cây Thánh Giá đó cho suốt cuộc đời của mình . 
- Thưa Ngài như vậy thì có liên quan gì đến Chìa Khóa Thiên Đàng của Ngài .
- Có đấy chứ tại con không biết giữ nên nói như vậy . Cây Thánh Giá mà Thiên Chúa trao ban cho loài người , bản thân là vật Tinh Tuyền Trong Trắng không tì vết , phù hợp với mỗi người không quá sức của ai . Nhưng do loài người đam mê trong tội lỗi tiền tài danh vọng dẫn đến thù ghét nhau và giết hại nhau . Theo thời gian tội lỗi chồng chất lên cây Thánh Giá ấy và bị hoen ố ...
- Dạ thưa Ngài cho dù có hoen ố thì của con con mang cũng đâu có ảnh hường gì tới cái bàn trước mặt Ngài hay phần cây Thánh Giá của Ngài đâu .
- Có đấy con ạ , cây Thánh giá trên bàn của Ta , như Ta đã nói là có sự liên kết với cây Thánh Giá của mỗi người . Khi tiếp nhận Thánh Giá của con nếu Thánh Giá còn Tinh Tuyền như ban đầu thì thật là có phúc  cho người ấy hay chỉ bị Hoen Ố với mức độ cho phép , thì Thánh Giá ấy sẽ tiếp nhận và biến mất . Còn mức độ Hoen Ố nghiêm trọng thì sẽ bị từ chối và loại ra như con đã thấy .
Tôi giật mình nhìn lại cây Thánh Giá của mình , ôi không ...trời ơi là trời , vì tôi cho rằng Thiên Chúa trao cho tôi cây Thánh Giá nặng quá sức của tôi nên tôi đã cắt bớt ngang dọc tùm lum bây giờ cây Thánh Giá của tôi nhìn thấy giống ... khẩu M16 hơn là cây Thánh Giá đã thế tội lỗi lại ngập đầu : 10 Điều Răn của Đức Chúa Trời , 6 Điều Răn của Hội Thánh có lẽ tôi .... VI PHẠM HẾT .
Thấy tôi im lặng Thánh Phê Rô lên tiếng bảo tôi trao cây Thánh Giá của mình cho Ngài . Tôi giật mình tìm cách kéo dài thời gian như khi xưa đụng trận chờ ... phi pháo yểm trợ vậy .
- Dạ ... Lậy Thánh Phê Rô con còn muốn hỏi thêm một vài điều nữa ạ .
- Con cứ hỏi .
Tôi suy nghĩ ...
- Dạ ... như vậy thì cây Thánh Giá của con giống như ở trần gian đã được cài đặt lập trình như thẻ tín dụng hay các sản phẩm có những mã vạch , và cái bàn trước mặt của Ngài là máy đọc mã vạch mà thôi phải không ạ .
- Ha.. ha.. ha ...con đem so sánh như vậy thì cũng có vẻ gần giống như ở trần gian mà con gọi là máy đọc mã vạch gì đó .
- Vậy thì ... xin Ngài hãy cho con ít thời gian để con cài đặt và lập trình lại cho Thánh Giá của con trở nên hoàn hảo được không ạ .
- Ta nói là có vẻ giống mà thôi , chứ đâu có nói  chính xác là như vậy mà con đòi cài đặt hay lập trình lại . Hơn nữa nếu trần gian mà lập trình lại được thì còn gì là quyền uy của Nước Trời . Mọi người cứ tha hồ phạm tội rồi sau đó lập trình lại để vào Thiên Đàng sao .
- Dạ ... dạ ... 
- Thôi đưa Thánh Giá của con cho ta .
Tôi xanh mặt khi nhìn cây Thánh Giá của mình nằm ỳ trên bàn mà không biến mất như bao cây Thánh Giá khác , tôi đưa tay với tới cái bàn của Thánh Phê Rô và ấn xuống nhưng cây Thánh Giá vẫn nằm trơ ra đó ...
Thiên Thần và Đức Mẹ Maria cùng òa lên khóc trong sự reo hò vui mừng của lũ quỷ . Tôi sợ hãi cầm cây Thánh Giá của mình do Thánh Phê Rô trả lại vì tôi biết mình sẽ đi về đâu . 
Chỉ chờ có thế , lũ quỷ dành nhau kéo tay tôi lôi về phía chúng , hơi nóng của lửa Hỏa Ngục mỗi lúc mỗi tăng lên sợ quá tôi hét lên : 
- Ôi không ... Mẹ Maria ơi xin cứu con ...
Tôi vừa dứt tiếng kêu thì thấy Mẹ Maria đưa tay có cầm xâu chuỗi Mân Côi nắm lấy tay tôi , tức thì người tôi như mát hẳn lên hơi nóng của lửa Hỏa Ngục như biến mất , từ trong tay áo của Mẹ những hạt tròn nhỏ óng ánh như kim cương rải đầy lên người tôi , lũ Quỷ Nhỏ vội buông tay tôi ra những hạt này lan tới đâu thì lũ Quỷ Con khóc thét lên và chạy xa đến đó .
Mẹ Maria kéo tôi lên bên Mẹ . Tôi run rẩy nói .

- Lậy Mẹ Maria , con xin cảm tạ mẹ vì Mẹ đã cứu con khỏi tay Quỷ dữ .
- Mẹ cứu con không phải vì Mẹ thiên vị bênh vực con mà vì Mẹ thực hiện lời Mẹ hứa với loài người : Ai siêng năng LẦN HẠT MÂN CỐI thì khi chết sẽ được Mẹ quan tâm cứu giúp khỏi tay Quỷ dữ , và con đã thực hiện điều ấy một cách sốt sắng .
- Con xin cảm tạ Mẹ , nhưng cho con hỏi sao khi con thấy Mẹ đưa tay ra nắm lấy tay con thì có hàng triệu triệu hạt long lanh như kim cương ấy chảy đầy trên con là gì .
- Đấy là những Kinh Mân Côi mà con đã đọc dâng lên Mẹ mỗi ngày , không những thế con còn được thừa hưởng ơn của những Tràng Kinh Mân Côi DO HỘI KINH MÂN CÔI TRÊN TOÀN THẾ GIỚI MÀ CON LÀ HỘI VIÊN  cho nên mới được nhiều như vậy .
- Ôi thân lậy Mẹ con không ngờ là con lại được hưởng Hồng Ân này của Mẹ .
-Bây giờ con theo Mẹ vào diện kiến tôn nhan Thiên Chúa .
- Nhưng ... lậy Mẹ ...
- Con không phải lo lắng vì những tội lỗi của con đã gây ra trước mặt Thiên Chúa , cứ yên tâm vững tin vào Mẹ vì không điều gì mà Mẹ xin cùng Đức Chúa Cha và Chúa Giê Su mà bị từ chối bao giờ .
Tôi run run nắm lấy áo Mẹ mà đi theo Người ...

Đây là đài tiếng nói Việt Nam phát Thanh .. từ Hà Nội ..thủ đô nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam ...


Bà mẹ cái loa công cộng treo trên cột điện trước cửa nhà tôi sáng nào cũng  làm tôi giật mình tỉnh dậy ...5h30 am ...





                GIANGHOAKHONGGIAN '' yellow ''

Thứ Năm, 31 tháng 8, 2017

* * * GIÃ TỪ VŨ KHÍ '' 63 ''

  SAU TRẬN ĐÁNH ...

Chiều nay dừng bước sau trận đánh .
Tao mày ngơ ngác kiếm tìm chi .
Điểm qua quân số : Ôi sao lạ .
Vắng bóng đâu rồi mấy đứa em .

Khinh binh năm đứa nay còn một .
Hai thằng ăn trọn trái bốn mươi (B40).
Hai thằng bê bết người đẫm máu .
Bỏ lại mục tiêu bốn chiếc giầy .

Thương cho mấy đứa em tải đạn .
Mang vác nặng nề đi phía sau .
Ba lô loang lổ ghim mảnh pháo .
Vài lon đồ hộp nước chảy ra .

Chiều mai lùi bước sau trận đánh .
Thân xác rã rời bụng đói meo .
Điểm qua quân số : Ôi vô sự .
Nước mắt tuôn rơi miệng mỉm cười ...




         GIANGHOAKHONGGIAN '' yellow ''

Thứ Năm, 27 tháng 7, 2017

* * * GIÃ TỪ VŨ KHÍ ( 62 )

 TIẾC THƯƠNG ... HOÀNG HÔN .

Tao ngồi đây nhớ những ngày tháng cũ .

Nhớ ngày xưa xuôi ngược bước quân hành .
Nhớ đồng đội những tháng ngày gian khổ .
Hành quân đêm chiếm lại những đỉnh cao .

Nhớ tiếng hú của pháo địch thét gào .

Thương thằng bạn miểng chém tan thân xác .
Nhớ tiếng kêu của những người gian ác .
Anh Lính Cộng Hòa xin cứu giúp em .

Nhớ những buổi dừng chân bên con suối .

Ta chia nhau cà phê đắng không đường .
Bat Tô Lux bốn năm thằng một điếu .
Hút dở dang mày vứt bỏ ven rừng .

Tao ngồi đây nhớ những thằng bạn cũ .

Những đệ huynh cùng chung một chiến hào .
Tao không biết rằng ai còn ai mất .
Sao lâu nay chẳng ai đến thăm tao ???

Tao ngồi đây vẫn ngắm nhìn Tổ Quốc .

Nhưng hôm nay xa lạ chẳng thân quen .
Chung quanh tao như là bãi chiến trường .
Loang lổ những hố đạn thù to nhỏ .
(( Bức tượng Tiếc Thương tại nghĩa trang Quân Đội Biên Hòa chụp lúc hoàng hôn ...))

Tao ngồi đây vẫn chưa buông tay súng .
Mày ở đâu có còn nhớ tao không .
Tao cầu mong cho đất mẹ thanh bình .
Cho đời lính chúng mình thôi gian khổ .

Tao ngồi đây mắt trông chờ trời sáng .

Qua đêm đen sẽ thấy ánh mặt trời .
Mong những thằng bị chiến cuộc bỏ rơi .
Đời ghi mãi trong lòng câu THƯƠNG TIẾC ...




           GIANGHOAKHONGGIAN '' yellow ''



Thứ Bảy, 10 tháng 6, 2017

* * * GIÃ TỪ VŨ KHÍ '' 61 ''

 CHUYỆN PHIẾM ...
TÔI THAM QUAN HỎA NGỤC .

.............
Tôi lao vùn vụt qua các tầng mây , gió ào ào thổi qua tai ... Theo phản xạ chuyên môn của người  Nhảy Dù khi nhảy biểu diễn cảm giác dù không bọc gió , tôi vội dơ tay kéo  cần điều khiển của Dù Lưng , với hoài sau lưng nhưng không thấy đâu , tôi vội giật  cần mở dù bụng ở trước bụng , cũng không có luôn . 

Trời ơi sao lại có thể như thế này phen này thì chết chắc , tôi nhắm mắt mặc cho số phận ...

Gió càng lúc càng rít bên tai dữ dội , bộ đồ bay đặc biệt để sử dụng khi Nhảy Dù biểu diễn bị gió thổi phần phật như muốn rách ra nghe lạnh cả người , đất thì cứ vùn vụt dâng lên ... 

Hình như tôi đã đi  xuyên qua rất nhiều tầng của lòng đất , tôi như đang chơi vơi giữa  những vùng nham thạch của lòng núi lửa vàng rực đang sôi ùng ục , nhưng kỳ lạ tôi không có cảm giác nóng bỏng của nham thạch đang chảy quanh tôi ...

   
Bịch ... một tiếng khô khan , tôi dừng lại như xe đang chạy nhanh bị thắng gấp . Tôi ngơ ngác nhìn xung quanh dò dẫm từng bước ...
Bỗng tiếng của ai đó hét lên :
- Tên kia ...  nhà ngươi là ai mà lại đi vào khu vực cấm này . Có biết đây là đâu không .
 Tôi giật mình quay lại nhìn , trời ơi ... mấy tên quỷ sứ đầu trâu mặt ngựa cầm đinh 3 sáng chói nhìn tôi :
- Dạ ... làm ơn cho tôi hỏi đây là Quốc Gia hay vùng lãnh thổ nào mà mấy ông ... người không ra người , quỷ không ra quỷ ạ .
- To gan .... ngươi dám nói ta không phải là quỷ vậy thì ai mới là quỷ nữa chứ , dẫn nó về gặp  Diêm Vương thôi tụi bay . 

Nói vừa dứt lời tên quỷ mặt ngựa chỉ cây đinh 3 về phía tôi , ngay tức thì không biết từ đâu cái còng số 8 đã phập ngay vào 2 tay của tôi và chúng lôi tôi đi ...

Tôi không biết là tôi đang đi , đang bay , hay chạy nữa , người cứ lâng lâng nửa như bay bổng nửa như chạy vậy .
Một lát sau trước mặt tôi hiện ra một cái cổng được trang trí toàn bằng sọ người  và xương người trông rất quái đản trên cổng ghi hàng chữ Diêm Vương Cung . 

Tôi điếng người và bị lôi vào trong , lũ quỷ nhỏ nhao nhao hò hét như muốn ăn tươi nuốt sống tôi , tôi bị đẩy đến trước mặt một gã mặt mày dữ tợn đen như cục than tổ ong râu dài tới chân mắt đỏ như lửa đầu có 2 cái sừng dài có lẽ đến cả mét ngồi trên ghế cao trước mặt có mấy thằng quỷ đầu trâu mặt ngựa cầm chỉa đinh 3 canh chừng bảo vệ  . 

Tôi đoán có lẽ tên này chắc là Quỷ Vương đây . 
Tôi chưa kịp hoàn hồn thì giọng hắn như sấm của thiên lôi vang qua tai tôi :
- Tên kia ... nhà ngươi là ai mà lại vào được nơi này , gặp ta tại sao lại không quỳ xuống .
Tôi trả lời :
- Ông là ai , tại sao gặp ông tôi phải quỳ xuống .
Tôi vừa dứt lời thì thằng quỷ đứng phía sau đạp tôi 1 đạp , cái đạp đau điếng làm tôi khụy xuống , nó hét lên . 
- Quỳ xuống , đã không trả lời câu hỏi của Quỷ Vương còn trả treo nữa hả. 
Cái đạp làm tôi đau quá không muốn quỳ xuống củng phải quỳ .
Quỷ Vương lại hỏi tôi như câu hỏi trước .
Tôi trả lời :
- Tôi không biết tại sao tôi lại đến nơi này , tôi đang ăn nhậu với mấy anh em của tôi , Hùng Râu , Thuận Bùi và mấy anh em nữa , thế mà sao bây giờ không thấy họ đâu hết chỉ có mình tôi ...
Nghe vậy Quỷ Vương nói :
- Quỷ Hộ Tịch đâu , xem tên này đã cắt hộ khẩu chưa .
Tên Quỷ Hộ Tịch hỏi tên tuổi địa chỉ tôi rồi bấm bấm máy tính tìm ... quay qua nói với Quỷ Vương :
- Dạ báo cáo Quỷ Vương tên này chưa cắt hộ khẩu
- Xem nó đã khai tử chưa .
Loay hoay bấm máy tính lần nữa rồi hắn trả lời :
- Báo cáo Quỷ Vương cũng chưa khai tử ạ .
- Vậy trả nó về trần gian lại , nó hộ khẩu chưa cắt , khai tử không có , không có lý lịch rõ ràng làm sao mà quản nó được ....
À mà khoan , nó đã lỡ xuống tới Diêm Vương Cung của ta rồi , cũng nên cho nó đi tham quan 1 vòng để nó về nói lại với cái đám người đang sống ở trần gian biết , liệu mà sống ăn ở cho hiền lành phúc đức , đừng sống lưu manh lừa đảo gian ác rồi khi xuống đây gặp ta lại đổ thừa cho ta là Quỷ Dữ .  Quỷ Cục Trưởng Du Lịch Truyền Thông đâu .
- Dạ có con .
- Dẫn nó đi tham quan Diêm Vương Cung xong trả nó về trần gian nghe chưa .
- Dạ ..
Nghe vậy tôi vội vàng lấy camera hành trình ra gắn lên đầu đi theo Quỷ Cục Trưởng Du Lịch Truyền Thông . 
Thấy vậy Quỷ Vương nói :
- Cái đó là cái gì mà ngươi lại đeo nó lên đầu vậy .
- Dạ đây là camera hành trình ạ .
- Camera hành trình là cái gì .
- Dạ là cái máy quay phim ghi lại những hình ảnh mà tôi  đi tới đâu đều được ghi lại làm bằng chứng ạ .
- Ngươi không được quay phim chụp ảnh Diêm Vương Cung của ta , như vậy làm lộ bí mật quốc gia nghe không .
- Nhưng mà ... Quỷ Vương nói cho tôi đi tham quan để về nói lại cho bọn người sống ở trần gian họ biết , nói mà không có bằng chứng hình ảnh cụ thể thì làm sao họ tin , họ nói tôi xạo đánh chết mẹ tôi luôn đấy Quỷ Vương ơi  .
- Ờ thôi cũng được , ta chiều theo ý ngươi đó muốn quay phim chụp hình gì tùy thích ...ha... ha...ha ...
Nói đoạn Quỷ Vương biến mất , Quỷ Cục Trưởng Du Lịch và Truyền Thông dẩn tôi đi , cái còng sồ 8 biến mất tự bao giờ ...
Tôi đi theo Quỷ Cục Trưởng mà không biết là mình đi hay chạy , lát sau tôi dừng lại trước cổng có bảng chữ viết , CỤC 1 . 

Sau khi biết mình không bị bắt giam và được trả về trần gian lại tôi mừng quá , bây giờ tôi dạn hơn trước không sợ sệt nữa .

 Tôi hỏi :
- Này , Quỷ Cục Trưởng , bộ dưới này có nhiều phòng ban lắm hay sao mà đây viết Cục 1 .

- Ta nói cho nhà ngươi biết , Diêm Vương Cung từ tạo thiên lập địa cho tới nay , ta quản lý hàng tỷ tỷ người nhưng cũng chỉ có ba Cục mà thôi , không như các người chỉ có vài chục triệu dân  mà hàng trăm bạn bệ chục phòng và các bộ ngành liên quan làm tiêu hao tốn tiền của Diêm Vương Cung đâu nhé .

Cửa CỤC 1 được mở ra , tôi thấy bên trong là những người vui vẻ hòa nhã ăn uống  nói chuyện với nhau rất là thân thiện , ai nấy tươi cười bay nhảy như chim không khí mát mẻ trong lành .

Tôi hỏi : 
 - Này Quỷ Cục Trưởng , nghe nói có tới 18 tầng địa ngục mà sao chỉ có 3 Cục vậy , Hỏa Ngục mà như thế này thì có gì đáng sợ đâu , vui vẻ hạnh phúc còn hơn ở trần gian nữa là sao .
- Ngươi cứ đi tham quan rồi sẽ biết , ta không có nhiệm vụ trả lời ngươi , bây giờ ta dẫn ngươi qua Cục 2 ...
- Quỷ Cục Trưởng , ông là Cục Trưởng Du Lịch Truyền Thông , ông không hướng dẫn cho tôi biết CỤC 1 này là gì thì khi tôi về trần gian biết ăn nói với người ta như thế nào đây .
- Thôi được rồi , đúng như nhà ngươi nói là có 18 tầng địa ngục , nhưng được gói gọn trong  3 Cục , mỗi Cục trong đó có 6 mức độ nặng nhẹ  mà ngươi gọi là tầng đó hiểu chưa . 
Những người được ở trong Cục 1 này là những người đã làm việc đền tội của mình xong , được thanh tẩy , con người trở nên trong sạch không còn tội lỗi đang được chờ cấp Visa , nếu là người theo Đạo Công Giáo thì sẽ được về Thiên Đàng hưởng Tôn Nhan Thiên Chúa , sống cuộc sống an bình thanh thản hạnh phúc cùng Đức Chúa Trời .
 Còn nếu theo Đạo Phật Giáo thì sẽ được cấp Visa về Tòa Sen cùng Đức Phật Thích Ca chờ đầu thai làm kiếp khác , hiểu chưa . 
Thôi theo ta qua Cục 2 ...
- Ội không trời ạ ... tôi không đi đâu , tôi rất sợ qua Cục 2 .
- Tại sao ...
- Bởi khi tôi ở trần gian mà nghe phải qua cục 2 thì chỉ có chết mà thôi .
 - Ấy ... đó là chuyện ở trần gian , Cục 2 ở đây không như ở trần gian mà nhà ngươi nghĩ đâu ....
 Nghe vậy tôi yên tâm đi theo Quỷ Cục Trưởng để đến Cục 2 ...
Đang ở Cục 1 mát mẻ thoải mái , nhưng đi một lát thì tình hình có vẻ ngày một nóng khó chịu , mồ hôi đã bắt đầu lấm tấm trên mặt ...
Cửa Cục 2 được mở ra .
Trong Cục 2 này thì hoàn toàn khác Cục 1 , kẻ đứng người ngồi im lặng buồn sầu trong lo âu , không ai nói với ai điều gì , miêng đang lâm râm thì thầm điều gì đó tất cả hình như đang ăn năn sám hối , họ không quan tâm đến sự có mặt của tôi cũng như Quỷ Cục Trưởng ...
Tôi hỏi :
- Này Quỷ Cục Trưởng , sao mọi người ở đây đều im lặng và buồn thảm quá vậy ,
- À , Cục 2 này là nơi ăn năn sám hối và đền tội cho nhưng sai phạm của mình đã làm khi còn sống ở trần gian , ngươi không thấy người ta đang đọc kinh ăn năn sám hồi đó sao . Người ta gọi là Cục 2 này Lửa Luyện Tội , vì thế cho nên ngươi thấy có vẻ nóng nực hơn Cục 1 đúng không .
- Ờ đúng rồi , thế họ phải ở đây bao lâu .
- Tùy theo tội lỗi nặng nhẹ họ đã gây ra khi sống ở trần gian mà ở đây lâu hay mau . Ngươi có thấy mỗi người dưới chân đều phải đeo tảng đá đó không ?
- Có thấy , mà sao người tảng đá to người tảng đá nhỏ là sao .
- Đấy là tùy theo tội nặng nhẹ mà họ phải đeo tảng đá to nhỏ khác nhau , nó tương ứng với thời gian như ở trần gian bị phạt tù vài ba năm hay năm mười năm gì đó . 
- Vậy ... khi đền tội xong rồi họ đi về đâu , có khi nào họ tháo tảng đá đó ra và vượt ngục không ? 
- Không bao giờ có chuyện vượt ngục ở đây bởi tảng đá đó đã ăn liền vào da thịt rồi không bao giờ tháo ra được . Theo thời gian đền tội của mình mà tảng đá đó tự hao mòn đi cho đến khi đền tội xong thì tảng đá đó cũng biến mất . Do đó mà ngươi thấy cục to cục nhỏ là vậy .
Khi việc đền tội đã xong , cục đá biến mất thì lúc này hệ thống sẽ tự động lập trình theo dây chuyền họ được chuyển qua Cục 1 và chờ cấp Visa như ngươi đã thấy ...
- Ôi ... ghê quá . Thế còn Cục 3 thì sao .
- Theo ta .
- Ôi ... nóng quá Quỷ Cục Trưởng ơi . Hình như chân tôi giẫm phải than ...
Nghe tôi la lên như vậy Quỷ Cục Trưởng như nhớ ra điều gì , hắn liền phất tay 1 cái , ngay lập tức có thêm 1 cây Chỉa đinh 3 thứ 2 , hắn đưa cho tôi cầm và nói :
- À ta quên ... Ngươi hãy cầm cái Chĩa 3 này đi theo ta , nếu ngươi không muốn trở thành tro bụi . Từ đây tới Cục 3 mỗi lúc mỗi nóng hơn , không có vật thể lạ nào còn tồn tại với sức nóng ở đây cho nên người ta mới nói là Hỏa Ngục .
Tôi vội cầm cây Chỉa 3 đó ngay . Như có phép màu tôi cảm thấy toàn thân mát lạnh và đi theo Quỷ Cục Trưởng ...
Lửa hừng hực quanh tôi ánh sáng của lửa mỗi lúc mỗi sáng hơn đến chói mắt ...
Lửa và Lửa , tất cả xung quanh đều là lửa , tôi và Quỷ Cục Trường cứ chui qua lửa mà đi , có lẽ lũ Quỷ Vương này dùng lửa để khống chế các tội nhân của chúng .
Tôi đi theo Quỷ Cục Trưởng vào trong nhìn thấy những gương mặt đau đớn của họ , họ có vẻ gào thét rên xiết nhưng không thành tiếng , họ giẫy giụa như muốn bỏ chạy nhưng đành bất lực mồ hôi và  máu lẫn lộn với nhau chảy khắp thân thể ...
Tôi rùng mình hỏi Quỷ Cục Trưởng :
- Những người này bị tội gì vậy và họ sẽ phải giam cấm ở đây bao lâu .
- Những người này khi còn sống ở trần gian là những loại người cực kỳ gian ác , cướp của giết người hà hiếp dân lành , ức hiếp người yếu thế không biết thương yêu những kẻ khốn cùng hoạn nạn , lấy của người làm của mình , lấy vợ người khác phá hoại gia đình người ta , ăn chơi trác táng coi trời bằng vung , không coi những quy luật của Thần Thánh ra gì báng bổ các Tôn Giáo.
Kẻ nào đã bị đưa vào đây sẽ phải ở đây vĩnh viễn vì không còn  cơ hội chuộc lại lỗi lầm của mình nữa .Không có ngày ra , giống như các ngươi ở trần gian bị kêu án Tử Hình vậy .
- Thế có cơ hội nào cho họ thoát ra khỏi nơi này được không Quỷ Cục Trưởng .
- Ta đã nói những kẻ vào đây là những kẻ cứng đầu gian ác , không biết phục thiện , nên vào đây rồi thì sẽ không bao giờ  thoát ra được ...
- Thế sao tôi thấy ở phía trong có một số người nhao nhao giành nhau leo lên một SỢI DÂY CÓ NHỮNG NÚT THẮT ở trên cao là gì . Có phải họ vượt ngục không ? Tại sao SỢI DÂY đó không bị thiêu hủy bởi sức nóng của lửa hỏa ngục như Quỷ Cục trưởng nói .


- À đấy là CHUỖI KINH MÂN CÔI của BÀ MARIA MẸ ÔNG GIÊ SU , lửa hỏa ngục không thể thiêu đốt CHUỖI KINH MÂN CÔI CỦA BÀ ẤY được  .

- Thế BÀ ẦY THẢ CHUỔI KINH MÂN CÔI ấy xuống đây để làm gì .
 - Để  GIỮ MỘT LỜI HỨA CỦA BÀ ẤY khi hiện ra đã nói với loài người : Nếu ai siêng năng lần Hạt Mân Côi và suy nghiệm 14 Đàng Thánh Giá của Chúa Giê Su , thì dù có phải giam cầm trong lửa hỏa ngục BÀ ẤY CŨNG SẼ CỨU RA ...
- À thì ra vậy , nhưng tại sao có người không leo lên được , có người leo lên rồi rơi xuống trở lại và có người leo lên rồi đi luôn .
- Những người không leo lên được là những người không biết gì về KINH MÂN CÔI  , thấy người ta giành nhau leo lên mình cũng giành leo vậy thôi nên bị rơi xuống trở lại .
Những người leo lên lưng chừng rồi mới rơi xuống trở lại là những người được dậy biết về mầu nhiệm của KINH MÂN CÔI , nhưng không tin và không đọc thường xuyên như BÀ MARIA đã căn dặn . Bây giờ gặp nguy khốn bắt chước người ta giành nhau mà leo lên nên không được như mong muốn .
Những người leo lên được và thoát ra khỏi sự giam cầm của LỬA HỎA NGỤC là những người thực hiện đúng như lời BÀ MARIA đã nhắn nhủ nghĩa là siêng năng LẦN HẠT MÂN CÔI  và vì vậy cho dù có phạm trọng tội và đang bị giam giữ trong Hỏa Ngục của ta cũng được BÀ MARIA  cứu giúp mang đi trước mắt mà ta và Quỷ Vương cũng chào thua không bắt lại được . 
Ngươi đã hiểu chưa còn thắc mắc gì không ?
- Như vậy là BÀ MARIA cho những người ấy về thẳng THIÊN ĐÀNG hay sao ...
- Ồ không , Những người này là phạm tội nặng do đó BÀ MARIA hứa  chỉ cứu cho khỏi chết trong Hỏa Ngục đời đời mà thôi , tất cả những ai leo lên được sẽ theo Chuỗi Mân Côi ấy mà xuống Cục 2 để đền tội . Giống như ở trần gian các ngươi gọi là giảm án  hay ân xá rồi một  thời gian sau mới được sang Cục 1 trở lên Thiên Đàng hưởng vinh quang Đức Chúa Trời được .
- Thế tại sao Quỷ Vương của Quỷ Cục trưởng nghe nói cũng quyền lực dữ lắm mà , sao không tăng nhiệt độ của Lửa để tiêu hủy Chuỗi Mân Côi ấy đi để mà giữ người lại .
- Đả mấy lần Quỷ Vương đã huy động bọn ta làm như vậy , tăng nhiệt lửa lên tối đa , muốn hết luôn Lửa Hỏa Ngục mà cũng không tiêu hủy được Chuỗi Mân Côi của Bà ấy nên đành chịu nhìn Bà ấy cứu người đi .
- Thế Quỷ Cục trưởng có biết tại sao Chuỗi Mân Côi của Bà Maria lại có thể tồn tại trước sức nóng khủng khiếp của Lửa Hỏa Ngục không .
- Quỷ Vương của ta biết chứ , đó là việc làm của Bà Maria rất đẹp lòng Đức Chúa Trời . 
Xưa kia Người đã nói : Ta không muốn những kẽ gian ác phải chết , nhưng muốn chúng ăn năn sám hối để được sống . Nay bà Maria làm việc này nên Người ủng hộ và ban cho bà quyền năng mỗi khi bà làm việc gì thì kể cả Lửa Hỏa Ngục cũng không làm gì được ...

Thôi ta mệt với ngươi lắm rồi bây giờ theo ta quay trở lại gặp Quỷ Vương để lấy Visa cho ngươi về trần gian thôi .

Trả lại ta cây Chỉa đinh 3 .
 Tôi đưa cây Chỉa đinh 3 cho Quỷ Cục Trưởng . 
Ngay lập tức BỤP ... một tiếng nổ khô khan cái camera hành trình của tôi biến mất cùng lúc tôi hét lên N...Ó..N...G...Q..U...Á... Nhanh như chớp Quỷ Cục Trưởng chộp lấy tôi và bay ra khỏi  Cục 3 .
- Ta quên đã lấy lại cây Chỉa đinh 3 của ngươi khi ngươi còn đang trong Cục 3 , may mà ta chụp kịp ngươi và bay ra ngoài không thì người tan thành tro bụi mất rồi .
- Nhưng ... cái camera hành trình của tôi đã bị nổ mất rồi , tất cả những hình ảnh tôi quay ở Hỏa Ngục đã mất hết , bây giờ lấy gì cho những người ở trần gian họ xem ... 
- Cái đó là chuyện của ngươi , theo ta đến Quỷ Vương lấy Visa trở về trần gian nhanh lên ... ha... ha ... ha ... 
Cho đến muôn đời và mãi mãi loài người các ngươi cũng không biết được sự thật Hỏa Ngục là gì , đây là Bí Mật Quốc Gia mà Quỷ Vương ta đã nói với ngươi trước khi đưa ngươi đi tham quan ha... ha... ha ...
- Đúng là thứ Ma Quỷ lừa đảo ...

Rầm ... rầm ... rầm .. chú Giang ơi mở cửa ...

- Trời , con Quỷ Cái nào gọi mình vậy .
- Rầm ... rầm ... Chú Giang ơi chú Giang mở ...
Tôi giật mình bật dậy xem đồng hồ . Chết mẹ 7h30 công nhân tới làm việc rồi mà chưa mở cửa .
- Rầm ... rầm ... chú Giang ơi chú Giang mở ...
- Nghe rồi rồi ... chờ chút .... 
Rẹt..rẹt.. rẹt..cửa mở công nhân ào vào .
- Chết chú Giang nhé , tối qua đi đâu về khuya mà giờ này còn ngủ không mở cửa nói mau ...
- Hiiiiiii Chú mới ĐI THAM QUAN HỎA NGỤC -  Hả ... xạo dễ sợ chưa ...


                 GIANGHOAKHONGGIAN " yellow ''











Thứ Sáu, 26 tháng 5, 2017

* * * GIÃ TỪ VŨ KHÍ '' 60 ''


HỘI NGỘ ....


             Chiến tranh đã đi qua nửa thế kỷ , những người trong cuộc mà người ta GỌI LÀ BÊN THUA CUỘC  sống trong nước cũng như những anh em lưu lạc xứ người , ai còn ai mất không thể nào biết được ...


            Tất cả không ai nghĩ rằng còn có cơ hội gặp lại nhau với thời gian và không gian quá bao la như vậy . 

            Nhưng người ta nói quả đất tròn rồi cũng sẽ có ngày gặp lại nhau thôi ...

              Quả thật đúng như vậy , những người anh em đồng đội của tôi ngày nào , ăn chung với nhau chia nhau từng điếu thuốc , sống chết có nhau dưới chiến hào của thời binh lửa , kẻ lành người người vất vả với cuộc sống bị xem là kẻ thù . 


             Người tàn phế lại càng khó khăn hơn với thân thể tật nguyền bị khinh khi trong cuộc mưu sinh lại càng khó khăn hơn ...


           Nhưng rồi khó khăn vất và cũng vượt qua để mà sống cho trọn kiếp người . 

      Ngày nay , nhờ công nghệ thông tin hiện đại đã nối lại tình xưa của anh em chúng tôi ngày nào , những tưởng việc  gặp lại nhau chỉ có thể là mơ . 





          Anh em vượt xa nửa vòng trái đất để tìm đến với nhau , cùng nhau ôn lại những kỷ niệm vui buồn mà biết bao xương máu đã đổ ra . Chia sẻ với nhau những buồn vui của cuộc đời còn lại .


           Thật cảm động và không cầm được nước mắt trong lần gặp mặt này , chúng tôi như trẻ lại của thời gần 50 năm về trước , cười nói ồn ào với bao kỷ niệm đã qua ....


       HUYNH ĐỆ CHI BINH CHÚNG TÔI LÀ ĐÂY ...





    GIANGHOAKHONGGIAN '' yellow ''




Thứ Ba, 18 tháng 4, 2017

* * * GIÃ TỪ VŨ KHÍ '' 59 ''

 THÁNG TƯ ...

Nước mất nhà tan ... tàn cuộc chiến .
Quan quân tơi tả .... vạn nẻo đường .
Người dân khiếp sợ ... đua nhay chạy .
Vượt biển ra khơi ... chẳng bến bờ .


Nếu mà may mắn ... con nuôi mẹ .
Bằng không ngược lại ... mẹ nuôi con .
Xui hơn thế nữa ... con nuôi cá .
Thân xác chôn vùi ... dưới biển đông .

Khi đi lo sợ ... chui lủi trốn .
 Ngày về rực rỡ ... với cờ hoa .
Chung quy cũng chỉ ...vài ba chữ .
Đô vàng tiền bạc ... nghĩa tình chi .

                 



            GIANGHOAKHONGGIAN '' yellow ''


Chủ Nhật, 19 tháng 3, 2017

* * * GIÃ TỪ VŨ KHÍ '' 58 ''

 ĐI CÓ VỀ KHÔNG  ...

Máu của Anh thấm vào lòng đất Mẹ .
Cho cây rừng thêm xanh lá trổ hoa .
Thịt da Anh vương vãi khắp San Hà .
Như để lấp hố đạn thù gieo rắc .

Đời lính chiến những ngày đêm gian khổ .
Tháng năm dài trong nỗi nhớ đeo mang .
Ta lầm lũi truy tìm theo giấu giặc .
Khi lên non lúc vượt thác qua ghềnh .


Nếu may mắn ... về trên đôi nạng gỗ .
Còn không thì ... bên hòm gỗ cài hoa .
Có khi về ... bằng những chiếc băng ca .
Mà trên đó ... không nhìn ra người nữa .

Thôi đừng trách đời LÍNH DÙ là thế .
Nhiều người đi nhưng được mấy ai về .
Như câu nói đùa vui qua ly rượu .
LÍNH NHẢY DÙ ... thường đi có về không ...





        GIANGHOAKHONGGIAN '' yellow ''

Thứ Bảy, 18 tháng 2, 2017

* * * GIÃ TỪ VŨ KHÍ '' 57 ''

 GỌI BẠN . 

Tao gọi mày đã năm lần bẩy lượt .
Mày nghe không mau đứng dậy cùng tao .
Để đi theo đồng đội tiến quân vào .
Giành lại đất cổ thành ĐINH CÔNG TRÁNG .

Tao gọi mày đã năm lần bẩy lượt .
Đứng lên nào súng đạn vác lên vai .
Nếu có chết DỰNG CỜ xong hãy chết .
Chớ đừng nằm bên ven lộ ven sông .

Tao gọi mày đã năm lần bẩy lượt .
Mày nghe không pháo giặc nổ trên đầu .
Có những đứa phải lui về tuyến cuối .
Có những thằng đạp xác giặc tiến lên .


Tao gọi mày đã năm lần bẩy lượt .
Tiếng xung phong vang dội mọi nẻo đường .
Cờ ta bay trên trời cao lộng gió .
Sao mày không mở mắt lớn ra nhìn .

Tao gọi mày đã năm lần bẩy lượt .
Mày nghe không mau đứng dậy cùng tao .
Dơ tay chào cờ ta bay trong gió .
Cổ thành xưa giờ đã thuộc vế ta ...





             GIANGHOAKHONGGIAN '' yellow ''

Thứ Tư, 25 tháng 1, 2017

* * * GIÃ TỪ VŨ KHÍ ''56''



TÔI và CHUẨN TƯỚNG LÊ QUANG LƯỠNG .
Tư Lệnh Sư Đoàn Nhảy Dù .

Khoảng tháng 4 tháng 5 năm 1974.


         Trung đội Đa Năng của tôi đóng chung với nghĩa quân ấp Lai Hà & Trung Kiều ở Phá Tam Giang .
Vị trí này là 1 đồn nghĩa quân nằm kề bên 1 cây cầu nhỏ cạnh con đường chạy dài từ Hương Điền Hương Thủy đến Quảng Lợi (?) chạy vòng ra tới cây số 17 (?) . Phía đông khu này là Phá Tam Giang chảy ra biển , phía tây là những gò cát rừng chồi chạy ra quốc lộ 1 vào dẫy trường sơn .

      Sáng hôm ấy C/U Sơn Trung Đội Trưởng Đa Năng dẫn trung đội đi lục soát còn tôi ở trong đồn cùng với một số anh em nhảy dù và nghĩa quân , số còn lại đi lãnh tiếp tế ở tận ấp Mỹ Phú ...
         Khoảng hơn 10 giờ , bỗng tôi nghe có tiếng trực thăng từ hướng Quảng Trị đang bay về hướng của tôi  , tiếng động cơ trực thăng ngày càng lớn , trực thăng hiện ra trước mắt tôi cũng mỗi lúc mỗi to hơn và có vẻ hình như đang muốn đáp xuống vị trí đóng quân của tôi ...

           Tôi nghĩ thầm : trực thăng của ai mà đáp xuống đây làm gì vậy , hay trực thăng của đơn vị bạn nào đó bị sự cố gì chăng ?
Tôi hoàn toàn không nghĩ gì về việc mấy Ông Lớn ghé thăm tôi và vì nghĩ như vậy nên tôi cứ tỉnh bơ  nằm trên võng nhìn chiếc trực thăng ngày một tiến gần đến tôi hơn và cuối cùng thì đáp ngay trên chiếc cầu chỉ cách tôi chừng hơn 40m ...

        Tôi không biết là trực thăng của ai vì trung đội chỉ có 1 máy PRC25 thì C/U Sơn đã mang đi lục soát rồi . Tiếng đông cơ trực thăng tắt và những người trong trực thăng bắt đầu từng người bước xuống ...

      Đ/U Long ĐĐT 23 của tôi , Trung Tá Ngọc TĐT của tôi rồi Thiếu Tá  Phương ban 3 Lữ Đoàn (?) Đại Tá Văn Bá Ninh LĐT /LĐ3 ND và cuối cùng là Chuẩn Tướng Lê Quang Lưỡng Tư Lệnh Sư Đoàn Nhảy Dù của tôi cùng bước xuống ...

       Trong chớp mắt , khi nhận ra những vị chỉ huy cao cấp của mình , mặt tôi không còn tí máu , tôi vội vàng mang giầy vào chộp cái mũ sắt đội lên đầu không kịp mang súng đạn chi cả chạy như bay từ trong đồn ra chỗ các Ngài đang đứng . 
     Tôi phân vân không biết phải trình diện như thế nào trình diện ai đây , bởi tôi chưa từng gặp trường hợp nào như ngày hôm nay khi mà tôi phải đứng trước mặt các cấp chỉ huy của tôi ai cũng TO hết .
      Tôi dơ tay chào và trình diện : 
TS1 Vũ Đình Giang 
Số quân 70/1.... trung đội phó trung đội đa năng 
ĐĐ23 trình diện ... Chuẩn Tướng ...
        Tôi nghĩ trình diện như vậy có lẽ là đúng nhất chứ không thể khác hơn được . 
Tôi hồi hộp chờ đợi ...

     Tướng Lưỡng không thèm chào lại tôi và cũng chẳng nói câu nào .
Đúng lúc đó thì mấy thằng em trong trung đội đi lãnh tiếp tế về , mấy đứa có lẽ cũng nhận ra ít nhiều cấp chỉ huy trong số đó . Chúng không dám đi tiếp về đồn mà dừng lại sau đuôi chiếc trực thăng cách vài mét . 

         Quan sát mấy anh lính đi lãnh tiếp tế về , Tướng Lưỡng thoi mấy cái vào bụng Đại Tá Văn Bá Ninh nói : 
      Anh xem lính của anh kìa , nó đi lãnh tiếp tế mà không mang theo súng đạn chi cả , chỉ 1 thằng du kích với 1 cây súng thôi nó ra chận đường là bắt đi hết . ĐT Ninh ôm bụng nhăn nhó , tôi nghe vậy cũng giật mình . 

        Nhưng đối với tôi thì khu vực Phá Tam Giang này là quá an ninh mặc dù có nghe anh em nghĩa quân nói là du kích hoạt động rất mạnh ? 
       Du kích mà nhằm nhò gì , tại Tướng Lưỡng lo xa quá mà thôi . Chính tôi cho anh em đi lãnh tiếp tế không cần mang súng đạn theo để đi cho nhẹ , nhưng bù lại anh em nào cũng bỏ trong túi áo quần vài trái M67 thì cho dù có 10 em du kích ra chận chưa chắc đã làm ăn được gì chứ đứng nói là 1 em , đừng thấy tay không tưởng ngon ăn ra mà chận  bắt như Tướng Lưỡng nghĩ . Nhưng tôi đâu dám phân trần với Tướng Lưỡng như vậy ...

    Nhìn ĐT Ninh bị đánh mà tôi lo .
Trung Tá Ngọc quay qua hỏi tôi : 
Trung Đội Trưởng đâu ? 
Dạ thưa Trung Tá C/U Sơn dẫn trung đội đi lục soát . 
     Câu trả lời của tôi đáng lẽ ghi điểm 10 cho C/U Sơn , nhưng tôi chợt nhớ khi dẫn trung đội đi lục soát C/U Sơn đội nón '' bo '' vi phạm điều cấm kỵ của TD2ND .
      Cũng không trách C/U Sơn được bởi chúng tôi đóng quân biệt lập , chúng tôi coi như là vua một cõi rồi sợ gì ai mà không dám đội nón '' bo '' cho nhẹ nhàng ? Có ai ngờ mấy Ngài ghé thăm bất tử không báo gì hết nên bây giờ mới ra cớ sự . 

      Tôi lo quá như ngồi trên lửa nhưng không biết làm sao  báo cho C/U Sơn biết để mượn cái nón sắt của thằng em nào đó đội tạm trong lúc này .
Trung tá Ngọc quay qua Đại Úy Long nói : Gọi C/U Sơn về đây . 

       Thôi chết rồi C/U Sơn ơi ...
Khoảng 15 phút sau C/U Sơn nghênh ngang đi trước toán quân dẫn đầu trung đội đi về trên đầu vẫn đội cái nón '' bo '' ... Tôi điếng người nhìn Ông mỗi lúc mỗi tiến đến gần các Ngài mà không biết làm sao để cứu Ông ...

          Bất ngờ ĐT Ninh đấm vô bụng Trung Tá Ngọc mấy đấm và nói : Anh xem Sĩ quan của anh giống cowboy không ???
Nhìn Trung Tá Ngọc ôm bụng nhăn nhó mà tôi sợ bởi tôi biết chắc , lát nữa đây sẽ đến lượt tôi và C/U Sơn ăn đòn ...


      Về phần tôi , bây giờ tôi mới phát hiện ra tôi còn thảm hơn C/U Sơn nữa : Tất cả những Quan Lớn Quan Bé , ai cũng mang súng dây ba chạc đạn kèm theo cái xẻng , riêng tôi ra đón các Ngài mà không có gì hết ngoài cái nón sắt trên đầu , ôi thôi phen này chết chắc ...

           Sau màn đấm đá , các Ngài lên trực thăng bay đi , trước khi lên máy bay Trung Tá Ngọc nói với C/U Sơn : Bổn giờ chiều tôi quay lại ( giọng Huế ) .
       Trực thăng bay đi , tôi thở phào nhẹ nhõm trở vào đồn , C/U Sơn lo lắng hỏi tôi : Liệu 4 giờ Ổng có quay lại không Giang ? Tôi nói : Ổng hù mình thôi , chứ tình hình bây giờ làm gì có trực thăng chở một mình Ổng quay lại đây . 
      Nói thì nói vậy chứ trong lòng tôi cũng lo lắm , lệnh cho anh em lau chùi súng đạn và sửa chữa lại công sự , tất cả sẵn sàng chờ đón Trung Tá Ngọc ...
       Thời gian chậm chạp trôi qua tôi và C/U sơn nhìn nhau không cười nổi , ai cũng lo ra mặt . 
Và việc gì phải đến đã đến .

        Đúng 16 giờ , tiếng trực thăng từ Huế bay ngược ra phía đóng quân của trung đội tôi . Như một cái máy , tôi vội tập họp tất cả nhảy dù và nghĩa quân trong đồn lại súng đạn nghiêm chỉnh chờ ...
      C/U Sơn sau khi kiểm tra xong đi qua đi lại như ngồi trên lửa , tôi biết Ông cũng lo lắm không biết sẽ bị xử như thế nào đây .

        Trung tá Ngọc bước đến trước hàng quân , C/U Sơn chưa kịp chào trình diện theo nghi thức thì Trung Tá Ngọc đã thoi mấy cái vô bụng kèm theo mấy đá vô ống quyển , C/U Sơn gập người xuống vì đau nhưng vội đứng nghiêm lại . Tôi đứng kế bên xanh mặt vì nghĩ chắc sau C/U Sơn sẽ đến lượt tôi bị đòn . 
     Trung Tá Ngọc nói với C/U Sơn : ĐM anh cỏ biệt tại anh mà tôi bị đảnh không ...
Nói xong Trung Tá Ngọc đi ra lên trực thăng bay mất , tôi thở phào nhẹ nhõm ...

     Nỗi lo đã qua , bây giờ ai nấy vui vẻ trở lại , anh trung đội trưởng nghĩa quân bây giờ mới lên tiếng : Chu cha ông Đại Úy khi sáng chi mà dữ rứa ai Ổng cũng đánh . 
       Tôi cười nói : Ông nội , khi sáng là ông Đại Tá đánh Ông Trung Tá đó , bây giờ Ổng quay lại đánh Ông Sơn đó thấy không ...

      Câu chuyện xẩy ra đã 43 năm , bây giờ mội khi tôi và T/U Sơn có dịp gặp nhau lại lôi ra kể , T/U Sơn nói tôi hên , cứ tưởng Ổng đánh cả tôi nữa ...

         Chuyến bay năm ấy tôi đón tiếp 5 vị chỉ huy cấp cao của tôi , thì nay 3 vị đã ra đi không bao giờ trở lại nữa , ngày ấy thì giận nhưng nay thì buồn , dẫu sao cũng là những cấp chỉ huy của tôi .

       Cho hỏi các bạn cùng trang lứa , có bạn nào đã gặp trường hợp như của tôi không ???





                GIANGHOAKHONGGIAN ''yellow ''













                     

Thứ Bảy, 7 tháng 1, 2017

* * * GIÃ TỪ VŨ KHÍ '' 55 ''

    CĂN CỨ HỎA LỰC . 

(( CHIẾN THUẬT VẾT DẦU LOANG ))
                                                  ( bài 1 )         
 Thời gian từ 1968 đến khoảng tháng 6 năm 1970 .
        Lúc này những cuộc hành quân của Sư Đoàn Nhảy Dù thực hiện ở chiến trường Tây Ninh có quy mô rất  lớn . Sư Đoàn Nhảy Dù lúc bấy giờ có 3 Lữ Đoàn tác chiến thì 1 Lữ Đoàn bảo vệ và phòng thủ thủ đô Sài Gòn gọi là hành quân ven đô , Lữ Đoàn này ngoài nhiệm vụ bảo vệ Thủ Đô Sài Gòn còn có nhiệm vụ ứng chiến tăng viện ngay cho 2 Lữ Đoàn đang hành quân ở Tây Ninh khi có yêu cầu .

       Các Tiểu Đoàn Nhảy Dù được chuyển quân tới vùng hành quân bằng những đoàn quân xa từ Sài Gòn đi Tây Ninh với đoạn đường dài 100 km .

Từ Sài Gòn , xe ra khỏi hậu cứ , đoàn  quân xa được 1 xe Jeep Quân Cảnh 204 trang bị 1 súng M60 dẫn đường đến Củ Chi sau đó quay về lại Sài gòn , từ đây đoàn quân xa được 2 chiếc trực thăng võ trang bay trên đầu hộ tống đến điểm quy định , chiếc xe đầu và cuối được căng trên nắp ca pô xe 1 tấm pa nô để đánh dấu đoàn xe nếu có xẩy ra giao tranh ...

          2 Lữ Đoàn Dù với 6 tiểu đoàn tác chiến mỗi tiểu đoàn gần 800 tay súng , lúc bấy giờ quân số sau tết Mậu Thân được bổ sung khá dồi dào , mỗi trung đội có khi lên đến 38 tay súng .

        Pháo Binh Dù thường nằm trong những khu vực an toàn như các chi khu hay ấp chiến lược nào đó chứ không có căn cứ như sau này ...

        Chúng ta thử hình dung cứ 1 Lữ Đoàn với trên  2000 quân dàn hàng ngang càn quét lục soát suốt khu vực Dên Dên , Bào Sen , Gò Nổi , Cầu Khởi , Dương Minh Châu , Bời Lời , Hố Bò v .v ... sát biên giới Tây Ninh Cambodia , cứ mỗi Tiểu Đội 1 hàng dọc di chuyển khi trong rừng già lúc thì rừng chồi hay cỏ tranh đồng trống khỏang cách là hết tầm nhìn thấy nhau , ra đồng trống thì càng bung rộng ra va khi vào rừng già râm rạp thì co lại , nghĩa là lúc nào cũng nhìn thấy nhau để di chuyển cho khỏi lạc đội hình .

        Ngày ấy đi hành quân Tiểu Đoàn còn phải mang theo 1 khẩu  đại liên 50 và 1 khẩu cối 81 , ôi trông mới cực khổ làm sao...

          Thời điểm này không có đụng độ lớn , hỏa lực của VC yểm trợ khi tấn công chỉ có 12ly8 và cối 61, 82 mà thôi , về phìa Nhảy Dù  ngoài Pháo Binh 105ly thì có trực thăng võ trang và khu trục AD4 ném bom yểm trợ , tịch thu được 1 khẩu cối 82 ly thời bấy giờ như sau này tịch thu khẩu pháo 130 ly vậy , vũ khí không hiện đại như sau này ....


      Khu Bào Sen sát với Cambodia chỉ cách tỉnh Tây Ninh bằng con sông Vàm Cỏ , cái bào này rất lớn cả 3 tiểu đoàn chia nhau phòng thủ , mỗi tiểu đoàn 1 hướng vậy mà bị tấn công trong 3 đêm liên tiếp , từ nửa đêm đến gần sáng thì VC rút về bên kia biên giới nấu ăn khói lên mù mịt mà quân ta không làm gì được ...
                Thời điểm này đi hành quân tuy gian khổ nhưng lại rất vui vì Đại Đội này nhìn thấy Đại Đội kia ồn ào như cái chợ vậy , thỉnh thoàng lãnh tiếp tế lại được ra một ấp nào đó để nghỉ ngơi nữa mới sướng chứ ...

           Tôi nhớ có lần ở Cầu Khởi , cánh quân của Thiếu Tá Trần Kim Thạch , TDT của tôi đi bên này bìa rừng , bên kia là canh quân của Thiếu Tá Phú TDP ( sau này là TDT/TD9ND ) đi lộ ra ngoài bìa rừng , TT Thạch yêu cầu TT Phú cho con cái đi sâu vào trong rừng nếu không Ông cho lính bắn M79 qua . TT Phú nói nếu TT bắn M79 qua tôi cho lính bắn M72 qua TT ... 
         
       Đụng độ lại không lớn và điều quan trọng là cứ 2 tháng thì các Tiểu Đoàn thay nhau về Sài Gòn nghỉ dưỡng quân , đã thế phép thưởng hành quân 4 ngày thì liên tục thay nhau đi , khinh binh ưu tiên 1 . Mới ra hành quân vài ngày đã đi phép rồi ... Quá sướng .

         Thế rồi khoảng tháng 6 năm 1970 . 

Bỗng dưng cái tên CĂN CỨ HỎA LỰC ra đời ,  căn cứ TD2ND của tôi có tên là Vicky (1) nằm gần CĂN CỨ CAROLINE (2) và cũng từ đây cuộc hành quân không còn ồn ào , không vui như trước nữa mà chỉ còn cấp Đại Đội mà thôi . 
Bởi vì Tiểu Đoàn có 5DD , thì 2 DD phải bảo vệ căn cứ cho 6 khẩu pháo 105ly . 3 DD còn lại lội vòng ngoài hết tầm bắn của pháo 105 , và thay nhau vào căn cứ nghỉ dưỡng quân . 

       Và cũng từ đây có lẽ pháo đài bay B52 tham chiến nhiều hơn với những phi vụ ném bom hủy diệt biên giới Việt Nam Cambodia , từ trên trực thăng nhìn xuống rừng già Tây Ninh không một chỗ nào mà không có hố bom do B52 thả xuống , thậm chí có khi 2 hố bom nằm chồng lên nhau tạo thành hình số 8 ...

 B52 ném bom ...

        Người ta gọi chiến thuật áp dụng CĂN CỨ HỎA LỰC kết hợp vời sự yểm trợ của B52  là VẾT DẦU LOANG ?

        Bởi vì với cấp số của cả Lữ Đoàn hành quân giờ đây chỉ còn cấp Đại Đội , và trên bản đồ hành quân thay vì ta chỉ thấy có vài chấm của cấp Tiểu Đoàn thì bây giờ đến mấy chục chấm của cấp Đại Đội . 

      Một số cấp chỉ huy thắc mắc hỏi nếu hành quân cấp Đại Đội như vậy lỡ bị lực lượng của địch đông hơn tấn công thì làm sao bảo toàn lực lượng ?

           Người ta trả lời rằng với sự ném bom hủy diệt của B52 thì VC không dám tập trung quân đông cấp Tiểu Đoàn hay Trung Đoàn để mà tấn công ta , cao lắm cũng chỉ cấp Đại Đội là cùng , như vậy nếu đụng độ ta vẫn cân bằng về quân số , nhưng có lợi thế áp đảo về hỏa lực không quân , cho nên cứ yên tâm ... 
( còn tiếp )






                   GIANGHOAKHONGGIAN '' yellow''
*** (1)(2) vì lâu ngày tên căn cứ lại tiếng nước ngoài nên không biết viết đúng hay sai nữa . Mong các bạn thông cảm .