chuyển quân .

chuyển quân .

Thứ Ba, 18 tháng 4, 2017

* * * GIÃ TỪ VŨ KHÍ '' 59 ''

 THÁNG TƯ ...

Nước mất nhà tan ... tàn cuộc chiến .
Quan quân tơi tả .... vạn nẻo đường .
Người dân khiếp sợ ... đua nhay chạy .
Vượt biển ra khơi ... chẳng bến bờ .


Nếu mà may mắn ... con nuôi mẹ .
Bằng không ngược lại ... mẹ nuôi con .
Xui hơn thế nữa ... con nuôi cá .
Thân xác chôn vùi ... dưới biển đông .

Khi đi lo sợ ... chui lủi trốn .
 Ngày về rực rỡ ... với cờ hoa .
Chung quy cũng chỉ ...vài ba chữ .
Đô vàng tiền bạc ... nghĩa tình chi .

                 



            GIANGHOAKHONGGIAN '' yellow ''


Chủ Nhật, 19 tháng 3, 2017

* * * GIÃ TỪ VŨ KHÍ '' 58 ''

 ĐI CÓ VỀ KHÔNG  ...

Máu của Anh thấm vào lòng đất Mẹ .
Cho cây rừng thêm xanh lá trổ hoa .
Thịt da Anh vương vãi khắp San Hà .
Như để lấp hố đạn thù gieo rắc .

Đời lính chiến những ngày đêm gian khổ .
Tháng năm dài trong nỗi nhớ đeo mang .
Ta lầm lũi truy tìm theo giấu giặc .
Khi lên non lúc vượt thác qua ghềnh .


Nếu may mắn ... về trên đôi nạng gỗ .
Còn không thì ... bên hòm gỗ cài hoa .
Có khi về ... bằng những chiếc băng ca .
Mà trên đó ... không nhìn ra người nữa .

Thôi đừng trách đời LÍNH DÙ là thế .
Nhiều người đi nhưng được mấy ai về .
Như câu nói đùa vui qua ly rượu .
LÍNH NHẢY DÙ ... thường đi có về không ...





        GIANGHOAKHONGGIAN '' yellow ''

Thứ Bảy, 18 tháng 2, 2017

* * * GIÃ TỪ VŨ KHÍ '' 57 ''

 GỌI BẠN . 

Tao gọi mày đã năm lần bẩy lượt .
Mày nghe không mau đứng dậy cùng tao .
Để đi theo đồng đội tiến quân vào .
Giành lại đất cổ thành ĐINH CÔNG TRÁNG .

Tao gọi mày đã năm lần bẩy lượt .
Đứng lên nào súng đạn vác lên vai .
Nếu có chết DỰNG CỜ xong hãy chết .
Chớ đừng nằm bên ven lộ ven sông .

Tao gọi mày đã năm lần bẩy lượt .
Mày nghe không pháo giặc nổ trên đầu .
Có những đứa phải lui về tuyến cuối .
Có những thằng đạp xác giặc tiến lên .


Tao gọi mày đã năm lần bẩy lượt .
Tiếng xung phong vang dội mọi nẻo đường .
Cờ ta bay trên trời cao lộng gió .
Sao mày không mở mắt lớn ra nhìn .

Tao gọi mày đã năm lần bẩy lượt .
Mày nghe không mau đứng dậy cùng tao .
Dơ tay chào cờ ta bay trong gió .
Cổ thành xưa giờ đã thuộc vế ta ...





             GIANGHOAKHONGGIAN '' yellow ''

Thứ Tư, 25 tháng 1, 2017

* * * GIÃ TỪ VŨ KHÍ ''56''



TÔI và CHUẨN TƯỚNG LÊ QUANG LƯỠNG .
Tư Lệnh Sư Đoàn Nhảy Dù .

Khoảng tháng 4 tháng 5 năm 1974.


         Trung đội Đa Năng của tôi đóng chung với nghĩa quân ấp Lai Hà & Trung Kiều ở Phá Tam Giang .
Vị trí này là 1 đồn nghĩa quân nằm kề bên 1 cây cầu nhỏ cạnh con đường chạy dài từ Hương Điền Hương Thủy đến Quảng Lợi (?) chạy vòng ra tới cây số 17 (?) . Phía đông khu này là Phá Tam Giang chảy ra biển , phía tây là những gò cát rừng chồi chạy ra quốc lộ 1 vào dẫy trường sơn .

      Sáng hôm ấy C/U Sơn Trung Đội Trưởng Đa Năng dẫn trung đội đi lục soát còn tôi ở trong đồn cùng với một số anh em nhảy dù và nghĩa quân , số còn lại đi lãnh tiếp tế ở tận ấp Mỹ Phú ...
         Khoảng hơn 10 giờ , bỗng tôi nghe có tiếng trực thăng từ hướng Quảng Trị đang bay về hướng của tôi  , tiếng động cơ trực thăng ngày càng lớn , trực thăng hiện ra trước mắt tôi cũng mỗi lúc mỗi to hơn và có vẻ hình như đang muốn đáp xuống vị trí đóng quân của tôi ...

           Tôi nghĩ thầm : trực thăng của ai mà đáp xuống đây làm gì vậy , hay trực thăng của đơn vị bạn nào đó bị sự cố gì chăng ?
Tôi hoàn toàn không nghĩ gì về việc mấy Ông Lớn ghé thăm tôi và vì nghĩ như vậy nên tôi cứ tỉnh bơ  nằm trên võng nhìn chiếc trực thăng ngày một tiến gần đến tôi hơn và cuối cùng thì đáp ngay trên chiếc cầu chỉ cách tôi chừng hơn 40m ...

        Tôi không biết là trực thăng của ai vì trung đội chỉ có 1 máy PRC25 thì C/U Sơn đã mang đi lục soát rồi . Tiếng đông cơ trực thăng tắt và những người trong trực thăng bắt đầu từng người bước xuống ...

      Đ/U Long ĐĐT 23 của tôi , Trung Tá Ngọc TĐT của tôi rồi Thiếu Tá  Phương ban 3 Lữ Đoàn (?) Đại Tá Văn Bá Ninh LĐT /LĐ3 ND và cuối cùng là Chuẩn Tướng Lê Quang Lưỡng Tư Lệnh Sư Đoàn Nhảy Dù của tôi cùng bước xuống ...

       Trong chớp mắt , khi nhận ra những vị chỉ huy cao cấp của mình , mặt tôi không còn tí máu , tôi vội vàng mang giầy vào chộp cái mũ sắt đội lên đầu không kịp mang súng đạn chi cả chạy như bay từ trong đồn ra chỗ các Ngài đang đứng . 
     Tôi phân vân không biết phải trình diện như thế nào trình diện ai đây , bởi tôi chưa từng gặp trường hợp nào như ngày hôm nay khi mà tôi phải đứng trước mặt các cấp chỉ huy của tôi ai cũng TO hết .
      Tôi dơ tay chào và trình diện : 
TS1 Vũ Đình Giang 
Số quân 70/1.... trung đội phó trung đội đa năng 
ĐĐ23 trình diện ... Chuẩn Tướng ...
        Tôi nghĩ trình diện như vậy có lẽ là đúng nhất chứ không thể khác hơn được . 
Tôi hồi hộp chờ đợi ...

     Tướng Lưỡng không thèm chào lại tôi và cũng chẳng nói câu nào .
Đúng lúc đó thì mấy thằng em trong trung đội đi lãnh tiếp tế về , mấy đứa có lẽ cũng nhận ra ít nhiều cấp chỉ huy trong số đó . Chúng không dám đi tiếp về đồn mà dừng lại sau đuôi chiếc trực thăng cách vài mét . 

         Quan sát mấy anh lính đi lãnh tiếp tế về , Tướng Lưỡng thoi mấy cái vào bụng Đại Tá Văn Bá Ninh nói : 
      Anh xem lính của anh kìa , nó đi lãnh tiếp tế mà không mang theo súng đạn chi cả , chỉ 1 thằng du kích với 1 cây súng thôi nó ra chận đường là bắt đi hết . ĐT Ninh ôm bụng nhăn nhó , tôi nghe vậy cũng giật mình . 

        Nhưng đối với tôi thì khu vực Phá Tam Giang này là quá an ninh mặc dù có nghe anh em nghĩa quân nói là du kích hoạt động rất mạnh ? 
       Du kích mà nhằm nhò gì , tại Tướng Lưỡng lo xa quá mà thôi . Chính tôi cho anh em đi lãnh tiếp tế không cần mang súng đạn theo để đi cho nhẹ , nhưng bù lại anh em nào cũng bỏ trong túi áo quần vài trái M67 thì cho dù có 10 em du kích ra chận chưa chắc đã làm ăn được gì chứ đứng nói là 1 em , đừng thấy tay không tưởng ngon ăn ra mà chận  bắt như Tướng Lưỡng nghĩ . Nhưng tôi đâu dám phân trần với Tướng Lưỡng như vậy ...

    Nhìn ĐT Ninh bị đánh mà tôi lo .
Trung Tá Ngọc quay qua hỏi tôi : 
Trung Đội Trưởng đâu ? 
Dạ thưa Trung Tá C/U Sơn dẫn trung đội đi lục soát . 
     Câu trả lời của tôi đáng lẽ ghi điểm 10 cho C/U Sơn , nhưng tôi chợt nhớ khi dẫn trung đội đi lục soát C/U Sơn đội nón '' bo '' vi phạm điều cấm kỵ của TD2ND .
      Cũng không trách C/U Sơn được bởi chúng tôi đóng quân biệt lập , chúng tôi coi như là vua một cõi rồi sợ gì ai mà không dám đội nón '' bo '' cho nhẹ nhàng ? Có ai ngờ mấy Ngài ghé thăm bất tử không báo gì hết nên bây giờ mới ra cớ sự . 

      Tôi lo quá như ngồi trên lửa nhưng không biết làm sao  báo cho C/U Sơn biết để mượn cái nón sắt của thằng em nào đó đội tạm trong lúc này .
Trung tá Ngọc quay qua Đại Úy Long nói : Gọi C/U Sơn về đây . 

       Thôi chết rồi C/U Sơn ơi ...
Khoảng 15 phút sau C/U Sơn nghênh ngang đi trước toán quân dẫn đầu trung đội đi về trên đầu vẫn đội cái nón '' bo '' ... Tôi điếng người nhìn Ông mỗi lúc mỗi tiến đến gần các Ngài mà không biết làm sao để cứu Ông ...

          Bất ngờ ĐT Ninh đấm vô bụng Trung Tá Ngọc mấy đấm và nói : Anh xem Sĩ quan của anh giống cowboy không ???
Nhìn Trung Tá Ngọc ôm bụng nhăn nhó mà tôi sợ bởi tôi biết chắc , lát nữa đây sẽ đến lượt tôi và C/U Sơn ăn đòn ...


      Về phần tôi , bây giờ tôi mới phát hiện ra tôi còn thảm hơn C/U Sơn nữa : Tất cả những Quan Lớn Quan Bé , ai cũng mang súng dây ba chạc đạn kèm theo cái xẻng , riêng tôi ra đón các Ngài mà không có gì hết ngoài cái nón sắt trên đầu , ôi thôi phen này chết chắc ...

           Sau màn đấm đá , các Ngài lên trực thăng bay đi , trước khi lên máy bay Trung Tá Ngọc nói với C/U Sơn : Bổn giờ chiều tôi quay lại ( giọng Huế ) .
       Trực thăng bay đi , tôi thở phào nhẹ nhõm trở vào đồn , C/U Sơn lo lắng hỏi tôi : Liệu 4 giờ Ổng có quay lại không Giang ? Tôi nói : Ổng hù mình thôi , chứ tình hình bây giờ làm gì có trực thăng chở một mình Ổng quay lại đây . 
      Nói thì nói vậy chứ trong lòng tôi cũng lo lắm , lệnh cho anh em lau chùi súng đạn và sửa chữa lại công sự , tất cả sẵn sàng chờ đón Trung Tá Ngọc ...
       Thời gian chậm chạp trôi qua tôi và C/U sơn nhìn nhau không cười nổi , ai cũng lo ra mặt . 
Và việc gì phải đến đã đến .

        Đúng 16 giờ , tiếng trực thăng từ Huế bay ngược ra phía đóng quân của trung đội tôi . Như một cái máy , tôi vội tập họp tất cả nhảy dù và nghĩa quân trong đồn lại súng đạn nghiêm chỉnh chờ ...
      C/U Sơn sau khi kiểm tra xong đi qua đi lại như ngồi trên lửa , tôi biết Ông cũng lo lắm không biết sẽ bị xử như thế nào đây .

        Trung tá Ngọc bước đến trước hàng quân , C/U Sơn chưa kịp chào trình diện theo nghi thức thì Trung Tá Ngọc đã thoi mấy cái vô bụng kèm theo mấy đá vô ống quyển , C/U Sơn gập người xuống vì đau nhưng vội đứng nghiêm lại . Tôi đứng kế bên xanh mặt vì nghĩ chắc sau C/U Sơn sẽ đến lượt tôi bị đòn . 
     Trung Tá Ngọc nói với C/U Sơn : ĐM anh cỏ biệt tại anh mà tôi bị đảnh không ...
Nói xong Trung Tá Ngọc đi ra lên trực thăng bay mất , tôi thở phào nhẹ nhõm ...

     Nỗi lo đã qua , bây giờ ai nấy vui vẻ trở lại , anh trung đội trưởng nghĩa quân bây giờ mới lên tiếng : Chu cha ông Đại Úy khi sáng chi mà dữ rứa ai Ổng cũng đánh . 
       Tôi cười nói : Ông nội , khi sáng là ông Đại Tá đánh Ông Trung Tá đó , bây giờ Ổng quay lại đánh Ông Sơn đó thấy không ...

      Câu chuyện xẩy ra đã 43 năm , bây giờ mội khi tôi và T/U Sơn có dịp gặp nhau lại lôi ra kể , T/U Sơn nói tôi hên , cứ tưởng Ổng đánh cả tôi nữa ...

         Chuyến bay năm ấy tôi đón tiếp 5 vị chỉ huy cấp cao của tôi , thì nay 3 vị đã ra đi không bao giờ trở lại nữa , ngày ấy thì giận nhưng nay thì buồn , dẫu sao cũng là những cấp chỉ huy của tôi .

       Cho hỏi các bạn cùng trang lứa , có bạn nào đã gặp trường hợp như của tôi không ???





                GIANGHOAKHONGGIAN ''yellow ''













                     

Thứ Bảy, 7 tháng 1, 2017

* * * GIÃ TỪ VŨ KHÍ '' 55 ''

    CĂN CỨ HỎA LỰC . 

(( CHIẾN THUẬT VẾT DẦU LOANG ))
                                                  ( bài 1 )         
 Thời gian từ 1968 đến khoảng tháng 6 năm 1970 .
        Lúc này những cuộc hành quân của Sư Đoàn Nhảy Dù thực hiện ở chiến trường Tây Ninh có quy mô rất  lớn . Sư Đoàn Nhảy Dù lúc bấy giờ có 3 Lữ Đoàn tác chiến thì 1 Lữ Đoàn bảo vệ và phòng thủ thủ đô Sài Gòn gọi là hành quân ven đô , Lữ Đoàn này ngoài nhiệm vụ bảo vệ Thủ Đô Sài Gòn còn có nhiệm vụ ứng chiến tăng viện ngay cho 2 Lữ Đoàn đang hành quân ở Tây Ninh khi có yêu cầu .

       Các Tiểu Đoàn Nhảy Dù được chuyển quân tới vùng hành quân bằng những đoàn quân xa từ Sài Gòn đi Tây Ninh với đoạn đường dài 100 km .

Từ Sài Gòn , xe ra khỏi hậu cứ , đoàn  quân xa được 1 xe Jeep Quân Cảnh 204 trang bị 1 súng M60 dẫn đường đến Củ Chi sau đó quay về lại Sài gòn , từ đây đoàn quân xa được 2 chiếc trực thăng võ trang bay trên đầu hộ tống đến điểm quy định , chiếc xe đầu và cuối được căng trên nắp ca pô xe 1 tấm pa nô để đánh dấu đoàn xe nếu có xẩy ra giao tranh ...

          2 Lữ Đoàn Dù với 6 tiểu đoàn tác chiến mỗi tiểu đoàn gần 800 tay súng , lúc bấy giờ quân số sau tết Mậu Thân được bổ sung khá dồi dào , mỗi trung đội có khi lên đến 38 tay súng .

        Pháo Binh Dù thường nằm trong những khu vực an toàn như các chi khu hay ấp chiến lược nào đó chứ không có căn cứ như sau này ...

        Chúng ta thử hình dung cứ 1 Lữ Đoàn với trên  2000 quân dàn hàng ngang càn quét lục soát suốt khu vực Dên Dên , Bào Sen , Gò Nổi , Cầu Khởi , Dương Minh Châu , Bời Lời , Hố Bò v .v ... sát biên giới Tây Ninh Cambodia , cứ mỗi Tiểu Đội 1 hàng dọc di chuyển khi trong rừng già lúc thì rừng chồi hay cỏ tranh đồng trống khỏang cách là hết tầm nhìn thấy nhau , ra đồng trống thì càng bung rộng ra va khi vào rừng già râm rạp thì co lại , nghĩa là lúc nào cũng nhìn thấy nhau để di chuyển cho khỏi lạc đội hình .

        Ngày ấy đi hành quân Tiểu Đoàn còn phải mang theo 1 khẩu  đại liên 50 và 1 khẩu cối 81 , ôi trông mới cực khổ làm sao...

          Thời điểm này không có đụng độ lớn , hỏa lực của VC yểm trợ khi tấn công chỉ có 12ly8 và cối 61, 82 mà thôi , về phìa Nhảy Dù  ngoài Pháo Binh 105ly thì có trực thăng võ trang và khu trục AD4 ném bom yểm trợ , tịch thu được 1 khẩu cối 82 ly thời bấy giờ như sau này tịch thu khẩu pháo 130 ly vậy , vũ khí không hiện đại như sau này ....


      Khu Bào Sen sát với Cambodia chỉ cách tỉnh Tây Ninh bằng con sông Vàm Cỏ , cái bào này rất lớn cả 3 tiểu đoàn chia nhau phòng thủ , mỗi tiểu đoàn 1 hướng vậy mà bị tấn công trong 3 đêm liên tiếp , từ nửa đêm đến gần sáng thì VC rút về bên kia biên giới nấu ăn khói lên mù mịt mà quân ta không làm gì được ...
                Thời điểm này đi hành quân tuy gian khổ nhưng lại rất vui vì Đại Đội này nhìn thấy Đại Đội kia ồn ào như cái chợ vậy , thỉnh thoàng lãnh tiếp tế lại được ra một ấp nào đó để nghỉ ngơi nữa mới sướng chứ ...

           Tôi nhớ có lần ở Cầu Khởi , cánh quân của Thiếu Tá Trần Kim Thạch , TDT của tôi đi bên này bìa rừng , bên kia là canh quân của Thiếu Tá Phú TDP ( sau này là TDT/TD9ND ) đi lộ ra ngoài bìa rừng , TT Thạch yêu cầu TT Phú cho con cái đi sâu vào trong rừng nếu không Ông cho lính bắn M79 qua . TT Phú nói nếu TT bắn M79 qua tôi cho lính bắn M72 qua TT ... 
         
       Đụng độ lại không lớn và điều quan trọng là cứ 2 tháng thì các Tiểu Đoàn thay nhau về Sài Gòn nghỉ dưỡng quân , đã thế phép thưởng hành quân 4 ngày thì liên tục thay nhau đi , khinh binh ưu tiên 1 . Mới ra hành quân vài ngày đã đi phép rồi ... Quá sướng .

         Thế rồi khoảng tháng 6 năm 1970 . 

Bỗng dưng cái tên CĂN CỨ HỎA LỰC ra đời ,  căn cứ TD2ND của tôi có tên là Vicky (1) nằm gần CĂN CỨ CAROLINE (2) và cũng từ đây cuộc hành quân không còn ồn ào , không vui như trước nữa mà chỉ còn cấp Đại Đội mà thôi . 
Bởi vì Tiểu Đoàn có 5DD , thì 2 DD phải bảo vệ căn cứ cho 6 khẩu pháo 105ly . 3 DD còn lại lội vòng ngoài hết tầm bắn của pháo 105 , và thay nhau vào căn cứ nghỉ dưỡng quân . 

       Và cũng từ đây có lẽ pháo đài bay B52 tham chiến nhiều hơn với những phi vụ ném bom hủy diệt biên giới Việt Nam Cambodia , từ trên trực thăng nhìn xuống rừng già Tây Ninh không một chỗ nào mà không có hố bom do B52 thả xuống , thậm chí có khi 2 hố bom nằm chồng lên nhau tạo thành hình số 8 ...

 B52 ném bom ...

        Người ta gọi chiến thuật áp dụng CĂN CỨ HỎA LỰC kết hợp vời sự yểm trợ của B52  là VẾT DẦU LOANG ?

        Bởi vì với cấp số của cả Lữ Đoàn hành quân giờ đây chỉ còn cấp Đại Đội , và trên bản đồ hành quân thay vì ta chỉ thấy có vài chấm của cấp Tiểu Đoàn thì bây giờ đến mấy chục chấm của cấp Đại Đội . 

      Một số cấp chỉ huy thắc mắc hỏi nếu hành quân cấp Đại Đội như vậy lỡ bị lực lượng của địch đông hơn tấn công thì làm sao bảo toàn lực lượng ?

           Người ta trả lời rằng với sự ném bom hủy diệt của B52 thì VC không dám tập trung quân đông cấp Tiểu Đoàn hay Trung Đoàn để mà tấn công ta , cao lắm cũng chỉ cấp Đại Đội là cùng , như vậy nếu đụng độ ta vẫn cân bằng về quân số , nhưng có lợi thế áp đảo về hỏa lực không quân , cho nên cứ yên tâm ... 
( còn tiếp )






                   GIANGHOAKHONGGIAN '' yellow''
*** (1)(2) vì lâu ngày tên căn cứ lại tiếng nước ngoài nên không biết viết đúng hay sai nữa . Mong các bạn thông cảm .