chuyển quân .

chuyển quân .

Thứ Tư, 25 tháng 1, 2017

* * * GIÃ TỪ VŨ KHÍ ''56''



TÔI và CHUẨN TƯỚNG LÊ QUANG LƯỠNG .
Tư Lệnh Sư Đoàn Nhảy Dù .

Khoảng tháng 4 tháng 5 năm 1974.


         Trung đội Đa Năng của tôi đóng chung với nghĩa quân ấp Lai Hà & Trung Kiều ở Phá Tam Giang .
Vị trí này là 1 đồn nghĩa quân nằm kề bên 1 cây cầu nhỏ cạnh con đường chạy dài từ Hương Điền Hương Thủy đến Quảng Lợi (?) chạy vòng ra tới cây số 17 (?) . Phía đông khu này là Phá Tam Giang chảy ra biển , phía tây là những gò cát rừng chồi chạy ra quốc lộ 1 vào dẫy trường sơn .

      Sáng hôm ấy C/U Sơn Trung Đội Trưởng Đa Năng dẫn trung đội đi lục soát còn tôi ở trong đồn cùng với một số anh em nhảy dù và nghĩa quân , số còn lại đi lãnh tiếp tế ở tận ấp Mỹ Phú ...
         Khoảng hơn 10 giờ , bỗng tôi nghe có tiếng trực thăng từ hướng Quảng Trị đang bay về hướng của tôi  , tiếng động cơ trực thăng ngày càng lớn , trực thăng hiện ra trước mắt tôi cũng mỗi lúc mỗi to hơn và có vẻ hình như đang muốn đáp xuống vị trí đóng quân của tôi ...

           Tôi nghĩ thầm : trực thăng của ai mà đáp xuống đây làm gì vậy , hay trực thăng của đơn vị bạn nào đó bị sự cố gì chăng ?
Tôi hoàn toàn không nghĩ gì về việc mấy Ông Lớn ghé thăm tôi và vì nghĩ như vậy nên tôi cứ tỉnh bơ  nằm trên võng nhìn chiếc trực thăng ngày một tiến gần đến tôi hơn và cuối cùng thì đáp ngay trên chiếc cầu chỉ cách tôi chừng hơn 40m ...

        Tôi không biết là trực thăng của ai vì trung đội chỉ có 1 máy PRC25 thì C/U Sơn đã mang đi lục soát rồi . Tiếng đông cơ trực thăng tắt và những người trong trực thăng bắt đầu từng người bước xuống ...

      Đ/U Long ĐĐT 23 của tôi , Trung Tá Ngọc TĐT của tôi rồi Thiếu Tá  Phương ban 3 Lữ Đoàn (?) Đại Tá Văn Bá Ninh LĐT /LĐ3 ND và cuối cùng là Chuẩn Tướng Lê Quang Lưỡng Tư Lệnh Sư Đoàn Nhảy Dù của tôi cùng bước xuống ...

       Trong chớp mắt , khi nhận ra những vị chỉ huy cao cấp của mình , mặt tôi không còn tí máu , tôi vội vàng mang giầy vào chộp cái mũ sắt đội lên đầu không kịp mang súng đạn chi cả chạy như bay từ trong đồn ra chỗ các Ngài đang đứng . 
     Tôi phân vân không biết phải trình diện như thế nào trình diện ai đây , bởi tôi chưa từng gặp trường hợp nào như ngày hôm nay khi mà tôi phải đứng trước mặt các cấp chỉ huy của tôi ai cũng TO hết .
      Tôi dơ tay chào và trình diện : 
TS1 Vũ Đình Giang 
Số quân 70/1.... trung đội phó trung đội đa năng 
ĐĐ23 trình diện ... Chuẩn Tướng ...
        Tôi nghĩ trình diện như vậy có lẽ là đúng nhất chứ không thể khác hơn được . 
Tôi hồi hộp chờ đợi ...

     Tướng Lưỡng không thèm chào lại tôi và cũng chẳng nói câu nào .
Đúng lúc đó thì mấy thằng em trong trung đội đi lãnh tiếp tế về , mấy đứa có lẽ cũng nhận ra ít nhiều cấp chỉ huy trong số đó . Chúng không dám đi tiếp về đồn mà dừng lại sau đuôi chiếc trực thăng cách vài mét . 

         Quan sát mấy anh lính đi lãnh tiếp tế về , Tướng Lưỡng thoi mấy cái vào bụng Đại Tá Văn Bá Ninh nói : 
      Anh xem lính của anh kìa , nó đi lãnh tiếp tế mà không mang theo súng đạn chi cả , chỉ 1 thằng du kích với 1 cây súng thôi nó ra chận đường là bắt đi hết . ĐT Ninh ôm bụng nhăn nhó , tôi nghe vậy cũng giật mình . 

        Nhưng đối với tôi thì khu vực Phá Tam Giang này là quá an ninh mặc dù có nghe anh em nghĩa quân nói là du kích hoạt động rất mạnh ? 
       Du kích mà nhằm nhò gì , tại Tướng Lưỡng lo xa quá mà thôi . Chính tôi cho anh em đi lãnh tiếp tế không cần mang súng đạn theo để đi cho nhẹ , nhưng bù lại anh em nào cũng bỏ trong túi áo quần vài trái M67 thì cho dù có 10 em du kích ra chận chưa chắc đã làm ăn được gì chứ đứng nói là 1 em , đừng thấy tay không tưởng ngon ăn ra mà chận  bắt như Tướng Lưỡng nghĩ . Nhưng tôi đâu dám phân trần với Tướng Lưỡng như vậy ...

    Nhìn ĐT Ninh bị đánh mà tôi lo .
Trung Tá Ngọc quay qua hỏi tôi : 
Trung Đội Trưởng đâu ? 
Dạ thưa Trung Tá C/U Sơn dẫn trung đội đi lục soát . 
     Câu trả lời của tôi đáng lẽ ghi điểm 10 cho C/U Sơn , nhưng tôi chợt nhớ khi dẫn trung đội đi lục soát C/U Sơn đội nón '' bo '' vi phạm điều cấm kỵ của TD2ND .
      Cũng không trách C/U Sơn được bởi chúng tôi đóng quân biệt lập , chúng tôi coi như là vua một cõi rồi sợ gì ai mà không dám đội nón '' bo '' cho nhẹ nhàng ? Có ai ngờ mấy Ngài ghé thăm bất tử không báo gì hết nên bây giờ mới ra cớ sự . 

      Tôi lo quá như ngồi trên lửa nhưng không biết làm sao  báo cho C/U Sơn biết để mượn cái nón sắt của thằng em nào đó đội tạm trong lúc này .
Trung tá Ngọc quay qua Đại Úy Long nói : Gọi C/U Sơn về đây . 

       Thôi chết rồi C/U Sơn ơi ...
Khoảng 15 phút sau C/U Sơn nghênh ngang đi trước toán quân dẫn đầu trung đội đi về trên đầu vẫn đội cái nón '' bo '' ... Tôi điếng người nhìn Ông mỗi lúc mỗi tiến đến gần các Ngài mà không biết làm sao để cứu Ông ...

          Bất ngờ ĐT Ninh đấm vô bụng Trung Tá Ngọc mấy đấm và nói : Anh xem Sĩ quan của anh giống cowboy không ???
Nhìn Trung Tá Ngọc ôm bụng nhăn nhó mà tôi sợ bởi tôi biết chắc , lát nữa đây sẽ đến lượt tôi và C/U Sơn ăn đòn ...


      Về phần tôi , bây giờ tôi mới phát hiện ra tôi còn thảm hơn C/U Sơn nữa : Tất cả những Quan Lớn Quan Bé , ai cũng mang súng dây ba chạc đạn kèm theo cái xẻng , riêng tôi ra đón các Ngài mà không có gì hết ngoài cái nón sắt trên đầu , ôi thôi phen này chết chắc ...

           Sau màn đấm đá , các Ngài lên trực thăng bay đi , trước khi lên máy bay Trung Tá Ngọc nói với C/U Sơn : Bổn giờ chiều tôi quay lại ( giọng Huế ) .
       Trực thăng bay đi , tôi thở phào nhẹ nhõm trở vào đồn , C/U Sơn lo lắng hỏi tôi : Liệu 4 giờ Ổng có quay lại không Giang ? Tôi nói : Ổng hù mình thôi , chứ tình hình bây giờ làm gì có trực thăng chở một mình Ổng quay lại đây . 
      Nói thì nói vậy chứ trong lòng tôi cũng lo lắm , lệnh cho anh em lau chùi súng đạn và sửa chữa lại công sự , tất cả sẵn sàng chờ đón Trung Tá Ngọc ...
       Thời gian chậm chạp trôi qua tôi và C/U sơn nhìn nhau không cười nổi , ai cũng lo ra mặt . 
Và việc gì phải đến đã đến .

        Đúng 16 giờ , tiếng trực thăng từ Huế bay ngược ra phía đóng quân của trung đội tôi . Như một cái máy , tôi vội tập họp tất cả nhảy dù và nghĩa quân trong đồn lại súng đạn nghiêm chỉnh chờ ...
      C/U Sơn sau khi kiểm tra xong đi qua đi lại như ngồi trên lửa , tôi biết Ông cũng lo lắm không biết sẽ bị xử như thế nào đây .

        Trung tá Ngọc bước đến trước hàng quân , C/U Sơn chưa kịp chào trình diện theo nghi thức thì Trung Tá Ngọc đã thoi mấy cái vô bụng kèm theo mấy đá vô ống quyển , C/U Sơn gập người xuống vì đau nhưng vội đứng nghiêm lại . Tôi đứng kế bên xanh mặt vì nghĩ chắc sau C/U Sơn sẽ đến lượt tôi bị đòn . 
     Trung Tá Ngọc nói với C/U Sơn : ĐM anh cỏ biệt tại anh mà tôi bị đảnh không ...
Nói xong Trung Tá Ngọc đi ra lên trực thăng bay mất , tôi thở phào nhẹ nhõm ...

     Nỗi lo đã qua , bây giờ ai nấy vui vẻ trở lại , anh trung đội trưởng nghĩa quân bây giờ mới lên tiếng : Chu cha ông Đại Úy khi sáng chi mà dữ rứa ai Ổng cũng đánh . 
       Tôi cười nói : Ông nội , khi sáng là ông Đại Tá đánh Ông Trung Tá đó , bây giờ Ổng quay lại đánh Ông Sơn đó thấy không ...

      Câu chuyện xẩy ra đã 43 năm , bây giờ mội khi tôi và T/U Sơn có dịp gặp nhau lại lôi ra kể , T/U Sơn nói tôi hên , cứ tưởng Ổng đánh cả tôi nữa ...

         Chuyến bay năm ấy tôi đón tiếp 5 vị chỉ huy cấp cao của tôi , thì nay 3 vị đã ra đi không bao giờ trở lại nữa , ngày ấy thì giận nhưng nay thì buồn , dẫu sao cũng là những cấp chỉ huy của tôi .

       Cho hỏi các bạn cùng trang lứa , có bạn nào đã gặp trường hợp như của tôi không ???





                GIANGHOAKHONGGIAN ''yellow ''













                     

2 nhận xét:

  1. ND sang thăm chúc anh cùng gia đình năm mới Đinh Dậu VẠN SỰ CÁT TƯỜNG anh trai nhé!

    Trả lờiXóa
  2. nhân ngày Valentine em sang định xin anh viên kẹo chocola đây.

    Trả lờiXóa