ÔI CUỘC ĐỜI ...
Hơn năm mươi năm đã đi qua , chiến tranh không còn nữa trên quê hương Việt Nam tôi . Sự thanh bình khiến lòng mình bình an lạ kỳ , bởi ngày xưa tôi lăn lộn trong cuộc chiến sinh tử giữa 2 miền nam bắc , không chiến trường nào mà tôi không có mặt ...
Những bạn bè thân quen lần lượt ra đi , mỗi lần tôi xuật viện sau khi điều trị vết thương đã lành trở về đơn vị tiếp tục chiến đấu , những khuôn mặt thân quen gần như không còn bao nhiêu , thay vào đó là những anh em mới mặt mũi non trẻ không một chút kinh nghiệm chiến đấu được bổ sung vào cho đủ quân số ...
Tôi đã chán và rất sợ cảnh chiến tranh này , nay thấy ở những phương trời xa bom đạn ngày đêm rền vang mà xót xa .
Chiến tranh ngày nay còn khủng khiếp hơn ngày xưa tôi tham chiến nhiều bởi những loại vũ khí quá hiện đại , tầm sát thương cao hơn gấp nhiều lần ...
Mong sao cho thế giới bình an để gia đình người người được quây quần bên nhau , cha mẹ vợ chồng con cái không bị xa lìa nhau ...
Chiến tranh ơi đừng đến nữa , đừng gây tang thương cho loài người ...
GIANGHOAKHONGGIAN " yellow "
