TIẾP TẾ ...

TIẾP TẾ ...

Thứ Bảy, 11 tháng 8, 2018

 3 IN 1 . ( Lần 2 ) 
LÒNG TỰ TRỌNG - DANH DỰ - TỰ ÁI ...

Rồi sao nữa....
À ... sau khi từ chối đề nghị của ông bố vợ tương lai , tôi vẫn ngày ngày hành quân tháng tháng hành quân , hết cuộc hành quân này đến cuộc hành quân khác , cuộc chiến đấu không mệt mỏi của thân phận NGƯỜI LÍNH NHẢY DÙ  như gắn liền với bom đạn , với rừng sâu núi cao rừng thiêng nước độc . 
Thỉnh thoảng mới được về hậu cứ ở Sài Gòn nghỉ dưỡng quân ít ngày , thời gian nghỉ dưỡng quân này cũng là thời gian VĂN ÔN VÕ LUYỆN  đồng thời chờ bổ sung thêm quân số cho cuộc hành quân kế tiếp ...
Và cuộc hành quân tiếp theo này lại mất đi một số gương mặt thân quen thay vào đó là những gương mặt mới xa lạ ...
Không 1 cuộc hành quân nào mà đơn vị không có thiệt hại về quân số . Nhẹ thì 15-20% , nặng thì 40-50% và có những trận đánh sự thiệt hại còn cao hơn thế nữa ...
Cũng không có cuộc hành quân nào của đơn vị mà ĐI ĐÔNG VỀ ĐỦ cả , đa phần là ĐI CÓ VỀ KHÔNG .

Tôi và người vợ tương lai vẫn cứ đều đặn nhận thư của nhau qua mỗi chu kỳ tiếp tế là 4 ngày , thư được gửi qua KBC của Ông bố vợ nên không phải dán tem . Sau 30/4/1975 chúng tôi còn giữ được cả hàng trăm là thư của hai người gửi cho nhau trong thời kỳ chiến tranh ấy , từ lá thư đầu quen nhau cho đến lá thư cuối cùng của cuộc chiến ...
Năm 1972 , lúc này tôi vẫn sống sót qua nhiều trận đánh khốc liệt như : 1970 đánh vào Trung Ương Cục Miền Nam hay còn gọi là Cục "R" bên Cambodia , năm 1971 đanh sang Lào trong cuộc hành quân Lam Sơn 719. Tôi vẫn sống nhăn , chưa chết và cũng đã bò lên đến Trung Sĩ ....
Đấy , tôi đâu cần phải nghe theo lời của Bố vợ tương lai đào ngũ khỏi Nhảy Dù mới sống được để có cái lon Trung Sĩ đâu ??? Cái lon Trung Sĩ này của tôi mới giá trị , bời nó có được là nhờ sự hy sinh gian khổ của những ngày chiến đấu ác liệt mà tôi phải trả giá bằng Mồ Hôi và Máu của mình cũng như sự Hy Sinh của các Đồng Đội ...
Cuối năm 1972 , Mùa Hẻ Đỏ Lửa , tôi ôm đầu máu về Đỗ Vinh , băng bó từ đầu đến chân , nghe thỉ ghê quá tưởng chắc là bị thương nặng lắm , nhưng thật ra số tôi bom đạn nó chê , chỉ quào nhẹ nhẹ cho chảy máu rồi nghỉ một vài tháng lấy lại sức rồi lại tiếp tục cuộc chơi ...
Tôi ghé Long Bình thăm Ba của tôi , vì lúc đó ông là GS tại căn cứ này . Ông nhìn dàn huy chương 13 cái mà tôi đeo trên ngực áo mình , Ông nói : Ngày xưa ( 1957-58) Đ/U Tôn Thất Đính Tiểu Đoàn Trưởng của Ba , huy chương Ông ấy đeo chắc cũng chỉ cỡ này mà thôi . ( Không biết Ông nói đúng sai nữa ) .
Còn mấy anh MP thì tò mò nhìn và ra ý khen tôi là tốt , may mắn . Riêng cái Ngôi Sao Đồng Hoa Kỳ thì mấy anh MP Mỹ biết vì là huy chương của họ . Còn các huy chương của VNCH có lẽ họ không biết rõ lắm . Họ thắc mắc khi thấy cái Chiến Thương Bội Tinh của tôi sao có đến 6 ngôi sao trên đó , ý họ hỏi tôi cái đó là cái gỉ mà nhiều sao vậy . Tiếng Tây tiếng Mỹ thì làm sao tôi biết để mà trả lời cho họ " Đây là Chiến Thương Bội Tinh " cho được . Tôi suy nghĩ và nói ngắn gọn '' Vi Ci Sút ". Mấy anh MP trố mắt đếm 6 ngôi sao và hỏi ý là tôi bị bắn đến 6 lần . Tôi gật đầu còn MP thì lè lưỡi ...
Sau khi bàn giao cho ông bạn , Ba tôi chở tôi lên Hố Nai nhậu cầy tơ . Trong lúc ăn nhậu , Ba tôi hỏi : mày có muốn về BCH /LĐ không Ba lo cho , Ba có quen biết Ông Đ/U Duyệt ở BCH/LĐ...
Ôi Ba ơi là Ba , sao Ba lại hỏi con như vậy chứ ??? Ba không biết như vậy là chạm đến Lòng Tự Trọng - Danh Dự - Tự Ái của con sao ???
Lần này thì tôi không có lý do để nghĩ như khi Bố vợ hỏi tôi , mà tôi lại có ý nghĩ khác .
Tôi nghĩ : Ba ơi , Ba có biết là Ba dở quá khi hỏi con như vậy không , Ba thương con muốn lo cho con về nơi an toàn , nhưng Ba có biết Ba hỏi con như vậy con  vì Tự Ái mà con sẽ  trả lời là KHÔNG đấy Ba . Sao Ba không hỏi con cho Ba họ tên cấp bậc , số quân , đơn vị của con rồi Ba âm thầm giúp con có phải hay hơn không ??? Rồi một ngày nào đó bỗng dưng con có lệnh cấp trên gọi con mang ba lô về trình diện BCH/LĐ , lúc này không lẽ con từ chối ??? Con mừng lắm là khác vì như vậy con đã thoát được 70% của sự sống chết đấy Ba ạ ...Điều mà con nằm mơ cũng không có được mà Ba ...
Nhưng sự hiểu biết và giúp đỡ của người CHA dành cho đứa CON mà ngày ngày giáp mặt với thần chết nơi Ông chỉ có thể là như vậy , Ông chỉ nghĩ sao nói vậy trong khả năng của mình , Ông không biết rằng thằng con trai ngỗ nghịch của Ông nó  giang hồ đúng như cái tên GIANG mà Ông đặt cho nó vậy ...
Một lần nữa tôi từ chối sự giúp đỡ của chính Ba Đẻ của tôi trong việc mưu cầu sự an toàn sinh mạng của mình trong cuộc chiến oan nghiệt này cũng chỉ vì LÒNG TỰ TRỌNG- DANH DỰ- TỰ ÁI của tôi . Giờ đây cả hai người CHA đã ra người thiên cổ , tôi viết lại sự việc này ra đây thay cho lời cảm tạ đối với hai người CHA của mình ...
KHÔNG BIẾT TÔI CÓ QUÁ ĐÁNG KHÔNG ???
VÀ TÔI ... LẠI VẪN MỘT NGÀY NHƯ MỌI NGÀY KHI CUỘC CHIẾN VẪN CÒN TIẾP DIỄN ... ( Còn tiếp ) 

               GIANGHOAKHONGGIAN '' yellow ''