CHIẾN TRANH và TÌNH YÊU .
MÙA HÈ ĐỎ LỬA 1972 .
MẶT TRẬN HUẾ - QUẢNG TRỊ .
KẾ HOẠCH ĐIỀU QUÂN TÁI CHIẾM QUẢNG TRỊ CỦA : TRUNG TƯỚNG NGÔ QUANG TRƯỞNG , TƯ LỆNH QUÂN ĐOÀN 1 , VÙNG 1 CHIẾN THUẬT . ( BÀI 8 ).
VƯỢT SÔNG MỸ CHÁNH '' LẦN 2 ''.
THẮNG LỚN : 3T54 BỊ BẮN HẠ .
... Gió khuya lành lạnh , hành trang mang theo là balo đầy lương thực súng và đạn dược , khá nặng so với sức chịu đựng của một con người , có lẽ phải đến trên 30 kg ...
Bây giờ là gần nửa đêm , đoàn quân lầm lũi đi trong đêm tối cứ bám sát nhau mà đi cho khỏi bị lạc thỉnh thoảng một cơn gió khuya ào qua làm cho tôi rùng mình vì giá lạnh .
Tiếng của thằng em khinh binh làm tôi giật mình : anh Giang ơi , có xe tăng phía trước , không biết là của ta hay địch , tối quá không nhìn rõ . Tôi nói cẩn thận , dừng lại chờ tôi báo lên trên xem là của ai ...
May quá , thì ra là của một đơn vị bạn , đã vượt qua sông Mỹ Chánh trước Tiểu Đoàn của tôi và có nhiệm vụ bảo vệ an ninh đầu cầu cho các đơn vị khác qua sau được an toàn . Tôi mừng thầm vì cứ nghĩ rằng mình sẽ là đơn vị đầu tiên vượt sông Mỹ Chánh ...
Sau khi gặp đơn vị bảo vệ đầu cầu , vài câu thăm hỏi tình hình ta và địch , chúng tôi chia tay rẽ trái tiến trên một con đường đất đỏ khá lớn chạy sâu vào hướng Tây của dẫy Trường Sơn , đường lớn có thể 2 xe GMC chạy được ...
Đường rộng , đêm khuya trời mát nên chúng tôi di chuyển khá nhanh , tôi không biết đã đi cách Quốc Lộ 1, cách sông Mỹ Chánh được bao xa , thì khoảng hơn 1giờ khuya chúng tôi được lệnh dừng lại đóng quân nghỉ qua đêm .
Cả Tiểu Đoàn dạt sang bên trái con đường đất đỏ . Vì đêm tối và giữ bí mật , nên tất cả im lặng bắt tay nhau tạo thành 1 vòng tròn để phòng thủ tạm qua đêm , không đào hầm hố cá nhân hay căng mìn bẫy chi cả , chia nhau canh gác ngay tại chỗ .
Toán quân nằm gần đường nhất chỉ cách con đường khoảng hơn 10m .
Tất cả balo súng đạn còn y nguyên trên người , tay ôm súng dựa lưng vào balo để mà ngủ ...
Khoảng 3 giờ sáng , khi mọi người đang ngon giấc sau những giờ di chuyển mệt mỏi .
Bỗng : tăng...tăng...tăng...Ba chiếc T54 đang từ trong núi tiến ra hướng Quốc Lộ 1, tiếng xích sắt của xe tăng T54 nghiến trên mặt đường nghe rợn người vang lên giữa đêm khuya làm mọi người tỉnh giấc , ai nấy hốt hoảng lo lấy súng chống tăng M72 để chờ bắn ...
Lệnh của Thiếu Tá Tiểu Đoàn Trưởng Nguyễn Đình Ngọc : Không ai được bắn bậy , nếu đã bắn là phải bắn cháy xe tăng , còn thấy bắn không được thì để cho đi qua , sẽ có ngưới khác bắn .
Ai nấy hồi hộp lẫn lo lắng vì hầm hố phòng thủ không có . 3 chiếc xe tăng xuất hiện mỗi lúc mỗi gần hơn như những bóng ma trong đêm tối , tiếng xích sắt nghiến trên mặt đường nghe rợn cả người ...
Mục tiêu mỗi lúc mỗi tiến lại gần hơn 500m , rồi 300m , ánh đèn từ mũi xe soi đường không sáng lắm nhưng cũng đủ cho chúng tôi thấy rõ bởi xe sau rọi đèn vào xe trước ...
Những anh em đầu tiên tiếp cận mục tiêu khi khoảng cách gần 200m không dám bắn , vì góc độ quá dãn , khả năng bắn cháy là khó nên đã để đi qua nhưng vẫn căng mắt dương súng M72 sẵn sàng bắn đề phòng trường hợp bất thần T54 đổi hướng xông vào vị trí đóng quân tấn công mình ...
Khi xe lọt vào vòng đóng quân của những anh em phòng thủ , cách mặt đường khoảng 10m đến 20m , thì mục tiêu lúc này quá thích hợp để bắn , góc bắn lúc này là +- 90 độ cự ly quá gần , mục tiêu không thể không bị tiêu diệt , thậm chí nguy hiểm cho người bắn khi xe bị cháy ...
Ục ...oành ...Ục ...oành ... Hàng chục trái M72 nhắm vào 3 chiếc T54 như 3 cái lô cốt di động để bắn , chiếc dẫn đầu cháy ngay từ trái đạn đầu tiên khai hỏa , lửa bốc cao ngụt trời soi sáng cả một vùng rộng lớn của núi rừng , chiếc thứ 2 bị đứt xích đâm vào đuôi của xe trước và dừng lại , anh em vui mừng quên cả nguy hiểm reo hò rần trời : Cháy rồi , cháy rồi khiến chiếc thứ 3 địch hoảng quá bỏ xe chạy thoát thân , xe không người lái lủi xuống chân đồi và dừng lại ...
Lúc này khoảng hơn 4 giờ sáng , mọi người tỉnh hẳn và thức cho đến sáng ...
Chiến thuật '' đi đêm và cài răng lược '' của Tướng Trưởng thật hiệu quả , vì đối phương không ngờ là vùng kiểm soát của họ đã bị địch nằm chờ sẵn tự bao giờ mà không biết , nên vô tư chạy xe trên đường như chỗ không người để rồi bị tiêu diệt ...
Trời sáng , anh em ào ra xem xác 3 xe tăng T54 bị bắn cháy , 1 chiếc hoàn toàn tốt không bị hư hỏng gì cả , ai nấy đầy thích thú vui vẻ với chiến thắng này ...
Đùng...ầm ...đùng ... ầm... Hàng loạt pháo 130 ly từ núi bắn đi rơi gần vị trí 3 chiếc T54 bị bắn cháy , miểng pháo rơi phụp xèo phụp xèo cắm xuống đất , mọi người vội dãn ta để tránh pháo kích , pháo 130 ly nổ càng lúc càng chính xác hơn , lệnh của Tiểu Đoàn :cứ theo đường đất đỏ di chuyển nhanh vào hướng tây , cách xa chỗ T54 bị cháy càng nhiều càng tốt , để tránh pháo kích của địch ...Trong lúc vội vàng di chuyển , tôi có cảm giác sao hôm nay mình nhẹ nhàng thế , thì ra tôi đã bỏ quên balo lại ở chỗ xe bị cháy .
Hành quân mà không có balo thì cũng chẳng khác nào có súng mà không có đạn , tôi vội cắm đầu quay lại để lấy balo của mình mà không khỏi lo sợ ...
Ầm .... một miểng pháo 130 ly bay vào cánh tay phải của tôi , cũng may miểng nhỏ và trúng phần mềm nên không sao , tôi cố chạy theo đơn vị của mình , lúc này đã cách xa vái chục mét ...
( còn tiếp )
GIANG.HOA KHÔNG GIAN '' yellow "
MÙA HÈ ĐỎ LỬA 1972 .
MẶT TRẬN HUẾ - QUẢNG TRỊ .
KẾ HOẠCH ĐIỀU QUÂN TÁI CHIẾM QUẢNG TRỊ CỦA : TRUNG TƯỚNG NGÔ QUANG TRƯỞNG , TƯ LỆNH QUÂN ĐOÀN 1 , VÙNG 1 CHIẾN THUẬT . ( BÀI 8 ).
VƯỢT SÔNG MỸ CHÁNH '' LẦN 2 ''.
THẮNG LỚN : 3T54 BỊ BẮN HẠ .
... Gió khuya lành lạnh , hành trang mang theo là balo đầy lương thực súng và đạn dược , khá nặng so với sức chịu đựng của một con người , có lẽ phải đến trên 30 kg ...
Bây giờ là gần nửa đêm , đoàn quân lầm lũi đi trong đêm tối cứ bám sát nhau mà đi cho khỏi bị lạc thỉnh thoảng một cơn gió khuya ào qua làm cho tôi rùng mình vì giá lạnh .
Tiếng của thằng em khinh binh làm tôi giật mình : anh Giang ơi , có xe tăng phía trước , không biết là của ta hay địch , tối quá không nhìn rõ . Tôi nói cẩn thận , dừng lại chờ tôi báo lên trên xem là của ai ...
May quá , thì ra là của một đơn vị bạn , đã vượt qua sông Mỹ Chánh trước Tiểu Đoàn của tôi và có nhiệm vụ bảo vệ an ninh đầu cầu cho các đơn vị khác qua sau được an toàn . Tôi mừng thầm vì cứ nghĩ rằng mình sẽ là đơn vị đầu tiên vượt sông Mỹ Chánh ...
Đường rộng , đêm khuya trời mát nên chúng tôi di chuyển khá nhanh , tôi không biết đã đi cách Quốc Lộ 1, cách sông Mỹ Chánh được bao xa , thì khoảng hơn 1giờ khuya chúng tôi được lệnh dừng lại đóng quân nghỉ qua đêm .
Cả Tiểu Đoàn dạt sang bên trái con đường đất đỏ . Vì đêm tối và giữ bí mật , nên tất cả im lặng bắt tay nhau tạo thành 1 vòng tròn để phòng thủ tạm qua đêm , không đào hầm hố cá nhân hay căng mìn bẫy chi cả , chia nhau canh gác ngay tại chỗ .
Toán quân nằm gần đường nhất chỉ cách con đường khoảng hơn 10m .
Tất cả balo súng đạn còn y nguyên trên người , tay ôm súng dựa lưng vào balo để mà ngủ ...
Khoảng 3 giờ sáng , khi mọi người đang ngon giấc sau những giờ di chuyển mệt mỏi .
Bỗng : tăng...tăng...tăng...Ba chiếc T54 đang từ trong núi tiến ra hướng Quốc Lộ 1, tiếng xích sắt của xe tăng T54 nghiến trên mặt đường nghe rợn người vang lên giữa đêm khuya làm mọi người tỉnh giấc , ai nấy hốt hoảng lo lấy súng chống tăng M72 để chờ bắn ...
Lệnh của Thiếu Tá Tiểu Đoàn Trưởng Nguyễn Đình Ngọc : Không ai được bắn bậy , nếu đã bắn là phải bắn cháy xe tăng , còn thấy bắn không được thì để cho đi qua , sẽ có ngưới khác bắn .
Ai nấy hồi hộp lẫn lo lắng vì hầm hố phòng thủ không có . 3 chiếc xe tăng xuất hiện mỗi lúc mỗi gần hơn như những bóng ma trong đêm tối , tiếng xích sắt nghiến trên mặt đường nghe rợn cả người ...
Mục tiêu mỗi lúc mỗi tiến lại gần hơn 500m , rồi 300m , ánh đèn từ mũi xe soi đường không sáng lắm nhưng cũng đủ cho chúng tôi thấy rõ bởi xe sau rọi đèn vào xe trước ...
Những anh em đầu tiên tiếp cận mục tiêu khi khoảng cách gần 200m không dám bắn , vì góc độ quá dãn , khả năng bắn cháy là khó nên đã để đi qua nhưng vẫn căng mắt dương súng M72 sẵn sàng bắn đề phòng trường hợp bất thần T54 đổi hướng xông vào vị trí đóng quân tấn công mình ...
Khi xe lọt vào vòng đóng quân của những anh em phòng thủ , cách mặt đường khoảng 10m đến 20m , thì mục tiêu lúc này quá thích hợp để bắn , góc bắn lúc này là +- 90 độ cự ly quá gần , mục tiêu không thể không bị tiêu diệt , thậm chí nguy hiểm cho người bắn khi xe bị cháy ...
Ục ...oành ...Ục ...oành ... Hàng chục trái M72 nhắm vào 3 chiếc T54 như 3 cái lô cốt di động để bắn , chiếc dẫn đầu cháy ngay từ trái đạn đầu tiên khai hỏa , lửa bốc cao ngụt trời soi sáng cả một vùng rộng lớn của núi rừng , chiếc thứ 2 bị đứt xích đâm vào đuôi của xe trước và dừng lại , anh em vui mừng quên cả nguy hiểm reo hò rần trời : Cháy rồi , cháy rồi khiến chiếc thứ 3 địch hoảng quá bỏ xe chạy thoát thân , xe không người lái lủi xuống chân đồi và dừng lại ...
Lúc này khoảng hơn 4 giờ sáng , mọi người tỉnh hẳn và thức cho đến sáng ...
Chiến thuật '' đi đêm và cài răng lược '' của Tướng Trưởng thật hiệu quả , vì đối phương không ngờ là vùng kiểm soát của họ đã bị địch nằm chờ sẵn tự bao giờ mà không biết , nên vô tư chạy xe trên đường như chỗ không người để rồi bị tiêu diệt ...
Trời sáng , anh em ào ra xem xác 3 xe tăng T54 bị bắn cháy , 1 chiếc hoàn toàn tốt không bị hư hỏng gì cả , ai nấy đầy thích thú vui vẻ với chiến thắng này ...
Đùng...ầm ...đùng ... ầm... Hàng loạt pháo 130 ly từ núi bắn đi rơi gần vị trí 3 chiếc T54 bị bắn cháy , miểng pháo rơi phụp xèo phụp xèo cắm xuống đất , mọi người vội dãn ta để tránh pháo kích , pháo 130 ly nổ càng lúc càng chính xác hơn , lệnh của Tiểu Đoàn :cứ theo đường đất đỏ di chuyển nhanh vào hướng tây , cách xa chỗ T54 bị cháy càng nhiều càng tốt , để tránh pháo kích của địch ...Trong lúc vội vàng di chuyển , tôi có cảm giác sao hôm nay mình nhẹ nhàng thế , thì ra tôi đã bỏ quên balo lại ở chỗ xe bị cháy .
Hành quân mà không có balo thì cũng chẳng khác nào có súng mà không có đạn , tôi vội cắm đầu quay lại để lấy balo của mình mà không khỏi lo sợ ...
Ầm .... một miểng pháo 130 ly bay vào cánh tay phải của tôi , cũng may miểng nhỏ và trúng phần mềm nên không sao , tôi cố chạy theo đơn vị của mình , lúc này đã cách xa vái chục mét ...
( còn tiếp )
GIANG.HOA KHÔNG GIAN '' yellow "
Hôm nay mới được đọc tiếp đây, mấy hôm rồi bổng dưng không vào được blog của anh.
Trả lờiXóaHi...hi...vô nhà được là vui rồi .Bình an luôn ở cùng em .Cám ơn em đã ghé thăm ...
Trả lờiXóa