chuyển quân .

chuyển quân .

Thứ Hai, 29 tháng 4, 2013

* VIẾT CHO ĐAN THUỲ MỘT THỜI ĐỂ YÊU & MỘT THỜI ĐỂ CHẾT " 59 ''.

     CHIẾN TRANH và TÌNH YÊU .


  NGÀY NÀY NĂM XƯA : 30 tháng 4 năm 1975 .
  
   * Cạn kiệt nguồn nhân lực .
   * Phòng thủ Sài gòn : Sai chiến thuật .


   Sau khi thất bại ở Khánh Dương , đèo Phụng Hoàng quốc lộ 21 , trong kế hoạch đánh chiếm lại Buôn Ma Thuộc . Điều vô lý trong chiến lược lúc bấy giờ đã làm cho Lữ Đoàn 3 Nhảy Dù gồm các Tiểu Đoàn 2,6và 5 Nhảy Dù bị tiêu 

diệt tại chiến trường này . Số còn lại một phần chạy theo dân di tản về Sài gòn bằng đường bộ và đường biển về Vũng Tàu , một phần sau đó được gom lại và máy bay chở về Sài gòn ?

         Tình hình lúc này quá thê thảm , quân số chẳng còn là bao , hoang mang lo lắng trong tâm trạng của  mỗi người lính , sự thí quân vô lý ở mặt trận Khánh Dương  đã làm nản lòng 

cả những người thâm niên , dày dặn kinh nghiệm  như tôi cũng bất mãn và lo sợ . Vì thế , sau khi chạy theo dân di tản khỏi Khánh Dương về đến Sài gòn an toàn , tôi ở nhà luôn không  trình diện đơn vị nữa .

          Nhưng đơn vị biết nhà tôi , cho bạn tôi xuống kêu tôi lên , tôi trốn trong nhà và dặn vợ tôi nói là tôi chưa về tới . Tôi nghe bạn tôi cười và nói : Thằng Giang mà chưa về được thì ai về được nữa bây giờ , khi nào nó về bảo nó lên trình diện Tiểu Đoàn ngay nhé . Và bạn tôi bỏ đi...

           Sĩ Quan Nhảy Dù cùng cố vấn Mỹ đang chấm toạ độ trên bản đồ hành quân...

    Tôi phân vân không biết mình nên trình diện hay trốn luôn ở nhà . Nếu ở nhà tôi sẽ bị buộc vào tội đào ngũ , bao công sức của tôi tan thành mây khói , mọi quyền lợi của tôi cũng tiêu luôn . Còn trình diện , tôi lại chiến đấu trong tình trạng khó khăn , khi mà điều quan trọng của người lính trong chiến đấu là sự yểm trợ hoả lực bị thiếu hụt , và dễ bị thí , bị bỏ rơi ở chiến trường ...Thật là khó xử cho tôi . Cuối cùng thì tôi phải quyết định : Trình diện đơn vị .


     Tôi vẫn giữ chức vụ mà tôi đang có :Thường vụ Đại Đội và được thăng cấp Thượng sĩ ...


      Quân số được bổ sung bằng một số anh em lấy từ Quân lao về , tôi nản quá bởi thành phần này sớm muộn họ cũng lại đào ngũ nữa mà thôi , nhưng trên đưa xuống thì cứ nhận chứ biết sao bây giờ , hơn nữa không nhận lấy đâu ra lính để hành quân đây ?


    Ngày 22 tháng 4 năm 1975 .

 Kế toán trưởng phát lương bình thường như mọi tháng , lương của tôi lúc này khoảng hơn 32.000 đồng tháng , nếu không phải là lính Nhảy Dù và đơn vị không tác chiến , thì lương tháng của tôi chỉ vào khoảng 21.000/22.000 đồng tháng ( giá mua chiếc xe honda 67 khoảng 60.000/70.000 đồng). Tôi xui xẻo , đáng lẽ tháng này  tôi được lãnh thêm tiền tái đăng lần 2 khoảng 12.000 đồng nữa , nhưng khi lãnh lương không có số tiền đó tôi hỏi tại sao vậy , thì được Kế Toán Trưởng trả lời là : xui quá , hồ sơ bị ban , tháng sau mới lãnh được , lúc đầu tôi vô tình tin sự xui xẻo ấy là sự thật ,nhưng vài ngày sau tôi biết mình bị Trên lừa : Bởi chiến tranh kết thúc , cấp trên biết được điều đó , tái đăng  mà làm gì nữa . 
          Đấy , họ tính toán tiền xương máu của tôi đến từng chi tiết như vậy đó ...

       Nhảy Dù là lính tình nguyện đi chứ không bắt buộc , do đó khi tình nguyện đầu quân vào bạn ký lần đầu là 3 năm , bạn được thưởng 9.000 đồng , vì 3 năm đầu có 2 năm là nhiệm vụ Quân Dịch (như nghĩa vụ quân sự bây giờ ).        Hết 3 năm bạn ký tiếp đợt 2 là 4 năm , nếu bạn còn ở hàng binh sĩ , bạn sẽ được thưởng số tiền là 32.000 đồng , nhưng nếu bạn lên hàng Hạ Sĩ Quan rồi , bạn chỉ còn được thưởng 12.000 đồng . Hết đợt 2 bạn tái đăng lại cũng thời gian đó bạn chị được thưởng 12.000 đồng .

   
      Bạn muốn đăng luôn một lần 15-20 năm để lãnh số tiền lớn thì sao? không được , bạn đào ngũ hay lỡ bạn tử trận thì sao . Bạn sợ quá không tái đăng nữa , không được , vì không được giải ngũ hay chuyển đi qua đơn vị khác , mà đi đâu bây giờ khi mà đơn vị nào cũng chiến đấu , còn tệ hơn nữa là khác , thôi đàng nào cũng vậy chết sống có số mà lo gì : Tái đăng tiếp...
    
       Ngày 27 tháng 4 năm 1975 .
     Tiểu Đoàn vẫn trong tình trạng  ứng chiến.
Hôm nay sau khi Thiếu Tá Hạnh , Tiểu Đoàn Trưởng đi họp về , đơn vị chuẩn bị lên đường hành quân , Ông nói : Hết đất rồi , lần này hành quân gần đây thôi , không đi xa đâu...
    
     Nhìn tấm bản đồ hành quân,  Sài gòn , toàn màu trắng , hồng , đen, thình thoảng mới thấy đốm nhỏ màu  xanh lá cây rừng hay màu  xanh dương của sông suối .Chẳng bù cho những ngày trước hay những năm trước , bản đồ hành quân chỉ có toàn một màu xanh lá cây rừng và những vòng màu nâu ngoằn nghoèo  : Đường biểu diễn của vòng cao độ ...
      Xe GMC chuyển quân...Những khuôn mặt vô tư, tươi cười như thế này . Khi trở về , liệu có còn nguyên vẹn đầy đủ như thế này không ???
        Hơn 20 xe GMC lăn bánh chở Tiểu Đoàn 2 Nhảy Dù của tôi đổ quân xuống nhà máy Tái Thành Kỹ Nghệ Dệt (nay là may Thành Công) ở ngã 3 Tham Lương . Bộ chỉ huy Tiểu Đoàn đóng trong nhà máy , các Đại Đội bạn nằm dạt bên cánh nhà máy dầu Tường An . Đại Đội 23 của tôi do Thiếu Uý Ngọc . Đại Đội Trưởng nằm sau nhà máy Tái Thành cách khoảng hơn cây số , giữa đồng khô cỏ cháy . (lần đầu tiên và lần cuối cùng trong 7 năm đời lính của tôi , tôi thấy Đại Đội Trưởng của một Đại Đội Nhảy Dù tác chiến mang cấp bậc Thiếu Uý ,quá nhỏ , thường là Đại Uý và Sĩ Quan ban 3 , ban chỉ huy hành quân là một Đại Uý lấy từ Quân Lao về ). Tôi thấy sự bố trí quân như vậy không thích hợp, vô lý , nên có hỏi Thiếu Uý Ngọc về sự vô lý ấy .Thiếu Uý Ngọc nói trên bảo sao nghe vậy chứ biết sao bây giờ .
  
    Đáng lẽ , nếu thực sự phòng thủ bảo vệ Thủ Đô Sài gòn , thì đơn vị của tôi phải bố trí nằm trên quốc lộ từ Tham Lương đến An Sương theo kiểu phục kích như vậy khi đối phương di chuyển từ Tây Ninh về sẽ lọt ổ phục kích ...lãnh đủ. Tôi nói : đối phương làm sao dám dàn quân đi qua vùng đồng khô cỏ cháy này , chỉ làm mồi  cho pháo binh và ăn bom mà thôi (trước 1975 , toàn bộ khu vực sau các nhà máy dệt ở kinh Tham lương là đồng ruộng rất ít dân cư, chạy dài tới Bà Hom , Vĩnh Lộc)...

     Lệnh cấp trên mà : thi hành trước , khiếu nại sau , và tôi không còn dịp để khiếu nại cho những cái chết oan uổng của bạn bè , đồng đội .


      Việc bố trí quân cũng xong trong chiều hôm nay...cho dù là VÔ LÝ . 
                                            (Còn tiếp)
    Ngày 28 tháng 4 năm 1975 .
   Một đêm yên bình đi qua , công việc tổ chức  phòng thủ vẫn như bao lần hành quân khác , đào hầm hố cá nhân , căng lều võng , việc làm quá quen thuộc của người lính tác chiến .

          Điểm đóng quân là một mảnh vườn của dân khá rộng , được bao bọc xung quanh bằng những hàng trúc xanh rì , từ trong nhìn ra là những khoảng trống chạy dài hết tầm nhìn, kiểm soát được tất cả một vùng rộng lớn ...

    
       Tại giữa vườn , được bố trí một khẩu súng cối 60 ly với hầm hố đạn dược đầy đủ ,nòng súng được hướng về phía An Sương , địa thế cho phép cối 60 ly có thể bắn được ở mọi góc độ .
   Loại súng này, giống như đại bác không giật 90 ly chống tăng mà lính Nhảy Dù năm xưa đã sử dụng ...
            Tương tự như thế , khẩu đại bác không dật 90 ly , loại súng chống tăng rất hiệu quả , được bố trí tầm nhìn mà mục tiêu là ngã 3 Thuận Kiều , đây là một khúc cua không gắt lắm , nhưng nếu từ An Sương tiến vào Sài Gòn phải đi qua đây , khoảng cách từ súng đến mục tiêu khoảng hơn cây số , rất thuận lợi vì đồng trống .Cùng với 90 ly là những khẩu M72 chống tăng quen thuộc .
   
        Hơn chục khẩu đại liên M60 nằm rải rác xung quanh vườn , tất cả ẩn mình trong những hàng trúc xanh đẹp, tôi hài lòng sau khi kiểm tra hệ thống phòng thủ của Đai Đội đã hoàn tất , nghỉ ngơi chờ địch...

      Chiều nay , một phi đội A 37 , 2 chiếc không biết từ đâu bay đến trên bầu trời sân bay Tân Sơn Nhất , bất thần chúng nhào xuống ném bom xuống đường băng của sân bay , vì là loại máy bay ném bom của mình ( Không quân Việt Nam Cộng Hoà ) , nên không ai nghi ngờ , đến khi bị ném bom xuống sân bay mới biết không phải phe ta , từ vị trí của tôi , có thể dùng đại liên M60 để bắn những máy bay ném bom đó , bởi khoảng  cách chỉ hơn 1 cây số . Khi biết được như thế thì đã quá muộn không phản ứng kịp nữa , vì máy bay ném bom vội vã và bay đi chứ không quần thảo trên bầu trời Sài Gòn lâu.


       Buổi chiều bị A 37 ném bom , tối bị pháo kích bằng đại bác 130 ly , mục tiêu ở đâu tôi không biết nhưng đạn thì nổ trong khu vực Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn Nhảy Dù , trong đó có rất nhiều Khu Gia Binh ( nơi ở của vợ con các anh em thuộc Nhảy Dù) trong đó có vợ con tôi .Đêm đó tôi lo lắng cho sự an nguy của vợ con không sao ngủ được , mong cho trời mau sáng chạy về xem sao ( vị trí đóng quân của tôi không xa gia đình lắm )...


      Ngày 29 tháng 4 năm 1975 .

   Trời sáng , sau khi uống cafe xong , tôi định xin Thiếu Uý Ngọc cho tôi chạy về nhà tí xem tình hình vợ con như thế nào , thì có lệnh chuẩn bị nhận tiếp tế , thế là không đi được vì tôi phải ở lại chia phần tiếp tế cho các anh em trong Đại Đội , tôi sốt ruột muốn điên lên được.

  Tiếng gầm rú của máy bay ném bom phản lực F5 chuẩn bị cất cánh ở phi trường Tân Sơn Nhất khiến tôi an tâm , tôi nghĩ giờ này  đây , đơn vị nào còn được F5 bay lên yểm trợ ,còn gì bằng nữa . Nhưng suy nghĩ của tôi đã sai hoàn toàn , chiếc đầu tiên cất cánh bay ngang trên đầu tôi , khá cao , ném xuống 2 quả bom ở giữa đồng trống , tôi nghĩ chiếc đó bị trục trặc kỹ thuật ...Nhưng không phải vậy , vài phút sau chiếc thứ 2 cất cánh , cũng ném xuống những quả bom như chiếc đầu . Cứ vài phút lại cất cánh 1 chiếc , có lẽ đến hơn chục chiếc . Tôi hiểu ra : Không Quân đã bỏ chạy , họ ném bom cho nhẹ để bay đi xa , hoặc ném bom đi mới xin bay vào  không phận của nước bạn được ...
   
     Tôi ngỡ ngàng tự hỏi : Những đơn vị có điều kiện đã bỏ chạy , còn những người lính không có điều kiện như Nhảy Dù chúng tôi , ở lại chiến đấu cho ai đây , để rồi chúng tôi lại có những anh em chết một cách oan uổng ...
   Tôi hoang mang lo lằng thật sự...
    
      Loay hoay chia thực phẩm cho anh em xong thì trời cũng gần đứng bóng . Nhìn quanh tôi bất ngờ trước dòng người từ sau nhà máy dệt Tái Thành ,đang lũ lượt kéo nhau đi ngang qua khu vực đóng quân của tôi , lớn bé già trẻ , có một thanh niên tôi không hề quen biết đi ngang qua tôi nói : ủa , sao mày còn đây , nó về tới Hóc Môn rồi đấy . Tôi ừ hử cho qua chuyện  và cố nhớ xem hắn là ai mà lại biết mình , nhưng không nhớ ra . Tôi chợt nghĩ : Thôi rồi , địch trà trộn vào dân di tản chạy giặc , đi qua những vùng đóng quân tung tin như vậy làm hoang mang tinh thần của lính , chiến thuật này đã được áp dụng thành công thời Tưởng Giới Thạch , và quân của Tưởng Giới Thạch đã bỏ lục địa chạy ra Đài Loan ...

      Tiếng xích sắt của tăng T54 nghiền trên mặt đường đang  ngày một đến gần làm tôi giật mình , tôi lệnh cho khẩu cối 60 ly căn vào mục tiêu là ngã 3 Thuận Kiều sẵn sàng chờ lệnh .    Khẩu đại bác 90 ly cũng vậy , chiếc T54  đầu tiên xuất hiện máy nhắm của khẩu  90ly bám sát mục tiêu đang  lăn bánh  lăn bánh tiến vào Sài Gòn ...Ở góc độ quá dãn (120-140) bắn rất khó tiêu diệt được mục tiêu , muốn bắn chính xác và cháy được chiếc T54 đó thì phải bắn ở góc độ 90 thì mới có hiệu quả , vì ở cự ly khá xa , phải tiêu diệt được mục tiêu ngay từ trái đạn đầu tiên , không cho phép bắn trật , bởi nếu bắn trật , xe không bị cháy thì đến lượt tôi bị ăn đạn đại bác 100ly từ T54 bắn trả lại và kèm theo là đạn 12ly 8 , chỉ vài trái 100ly thì nhìn tôi không ra nữa , những hàng trúc xanh tươi cũng tơi tả theo ...Tôi phân vân chưa quyết định bắn  hay không bắn thì ...lính trong Bộ Chỉ Huy Tiểu Đoàn ùn ùn di chuyển phía sau tuyến phòng thủ của Đại Đội cùng lúc , lệnh cho chúng tôi thu dọn đồ đạc rút theo Tiểu Đoàn .

    Tôi hoảng quá , nói tất cả quăng đạn dược xuống giếng gần đó , chỉ mang theo số lượng vủa đủ cho dễ di chuyển ...

      Trời nhá nhem tối , một trận mưa to ập đến .Chúng tôi mò mẫm đi trong đêm mưa gió , tối tăm hướng về Trường Đua Phú Thọ , băng qua các khu dân cư đường Âu Cơ , Hương Lộ 14 .

     Khi gần đến đồn cảnh sát Nguyễn Văn Cự , đâu đó những xác người nằm rải rác bên đường từ hồi nào , hình như có một cuộc đụng độ nhỏ mới đây thôi ...
  
      Qua hệ thống truyền tin liên lạc với nhau , Cảnh Sát Dã Chiến bảo vệ đồn đã mở những con ngựa sắt làm chướng ngại vật cho đơn vị đi qua , tiến vào Trường Đua Phú Thọ ...
    Bên hông trường đua , đường Lữ Gia , đoàn quân xa chờ sẵn chở Tiểu Đoàn của tôi đi vòng đường Trần Quốc Toản (3/2) về Biệt Khu Thủ Đô và rải quân ở cư xá Bắc Hải , ngã ba Ông Tạ . Lúc này là nửa đêm về sáng ...
                                                  (còn tiếp)
     Ngày 30 tháng 4 năm 1975.
 Tiếng xướng ngôn viên đài phát thanh  Sài gòn nheo nhẻo nói , tường thuật các trận đánh của quân Dù đang phản công đánh chiếm tại các vùng Xóm Mới , Gò Vấp và một vài nơi khác . Yêu cầu người dân và các anh em binh sĩ đừng rời máy radio để theo dõi tin tức ...

   Tất cả đơn vị tôi được tăng cường thêm súng chống tăng M72 và gạo sấy thịt hộp , lấy từ hậu cứ Tiểu Đoàn 1 Nhảy Dù gần đó . Tôi rời ban Chỉ Huy Đại Đội lang thang ra đường Lê Văn Duyệt (CMT8 bây giờ ) nhìn dòng người chạy vào trung tâm thủ đô Sài gòn , có ý tìm xem vợ con tôi có cùng chạy vào đây không , tôi có gặp một vài người quen trong trại gia binh gần nhà tôi , hỏi họ , nhưng họ trả lời không gặp đâu hết ...

    
         Khoảng hơn 9 giờ đài phát thanh Sài gòn thông báo : Đại Tướng Cao Văn Viên, Tổng Tham Mưu Trưởng Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà  vắng mặt...Trung Tướng Vĩnh Lộc lên thay thế . Vĩnh Lộc , một vị tướng thất sủng đã nghỉ  hưu ...
  
     Gần 10 giờ , thông báo tướng Vĩnh Lộc vắng mặt , Chuẩn Tướng Mạnh , phòng 3 Bộ Tổng Tham Mưu lên thay ...

            Như vậy , những vị chỉ huy cấp cao nhất  của tôi đã cao chạy xa bay tự bao giờ , những người hét ra lửa , những người có quyền sinh sát và ra lệnh cho tôi , những mệnh lệnh chết người mà tôi phải thực hiện  mấy ngày trước đó giờ không còn nữa , chỉ còn vài cấp chỉ huy be bé cùng chung số phận như tôi...

  Khoảng gần 11 giờ , tiền quân phía Ngã Tư Bẩy Hiền báo bắn cháy 1 T54 khi chuyển hướng quẹo về sân bay Tân Sơn Nhất , một tin vui trước giờ khai tử khoảng 45 phút ...


      Một trái đạn pháo từ hướng Bẩy Hiền bắn dọc theo đường Lê Văn Duyệt chạm đâu đó phát nổ , miểng bay chém cụt một cánh  tay của cô gái trên  đường chạy giặc đi ngang qua tôi , cô gái thét lên vì khiếp sợ , ngay lập tức y tá đơn vị đã băng bó cấp cứu cho cô ta và chỉ đường cho cô ấy đến nơi gần nhất để cứu chữa .


       Khoảng 11 giờ 30 , Tổng Thống Việt Nam Cộng Hoà Dương Văn Minh , Một vị Đại Tướng nhiều tai tiếng mới lên nắm quyền chưa đầy 48 tiếng đồng hồ , kêu gọi anh em binh sĩ buông súng không chống cự để tránh đổ máu , lời tuyên bố này được lập đi lập lại nhiều lần , kèm theo cả lời của Chuẩn Tướng Mạnh ...


        Một cảnh hỗn loạn chưa từng thấy , tôi và các bạn trong ban chỉ huy Đại Đội được chủ nhà cho mỗi người một bộ quần áo dân sự thay ra để đi về , tôi còn nhớ câu nói của Thiếu Tá Hạnh , Tiểu Đoàn Trưởng Tiểu Đoàn 2 Nhảy Dù của tôi nói lúc chia tay : bây giờ tôi hết trách nhiệm với anh em , thôi chúng ta chia tay , ai về nhà nấy , giọng Ông như muốn khóc...


     38 năm đã đi qua ,hơn nửa đời người , bên thắng bên thua , kẻ sống người chết : CHÚNG TA NGHĨ GÌ VỀ CUỘC CHIẾN TRANH HUYNH ĐỆ TƯƠNG TÀN NÀY ??? 


  CUỘC CHIẾN ĐÃ HUỶ HOẠI VÀ CƯỚP ĐI BIẾT BAO SINH MẠNG CỦA THANH NIÊN TRAI TRẺ CẢ HAI MIỀN NAM & BẮC...



                  GIANG.HOA KHÔNG GIAN ''yellow '

  

    * Viết xong 9 giờ 45' ngày 30 tháng 4 năm 2013 .
  ** Vì sự việc xẩy ra và kết thúc đã lâu , tôi tuy là người trong cuộc , đang thi hành nhiệm vụ của mình lúc bấy giờ , đã nghe và chứng kiến những sự việc lịch sử  đó . Tuy nhiên , nay viết lại , cho thế hệ sau xem để tìm hiểu về cuộc chiến đó, rất có thể có nhiều sai sót . Vì vậy , mong nhận được sự góp ý của các bạn....để sửa sai .

       

4 nhận xét:

  1. Một thời để nhớ, một ký ức hào hung mà anh đã làm tròn vai diển(một người lính luôn chấp hành quân lệnh) dù kết cục thế nào anh cũng đáng tự hào mình không hổ thẹn với đời sương gió. chúc anh luôn an lành.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn em rất nhiều vế những lời an ủi này . Ngày lễ không đi chơi đâu sao mà ở nhà xem bài viết của anh , còn rất nhiều tình tiết xót xa, trên trang blog này không thể diễn tả hết được em ạ ...
      Chúc em có những ngày nghỉ vui vẻ hạnh phúc bên người thân .

      Xóa
  2. Em Sáu qua thăm anh Hai nè .Anh vẫn còn nguyên và vẫn oai phong như ngày nào .hi hi

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Trời ơi , hết hồn nhìn không ra . Lo làm giầu quên thằng anh già này rồi mà . Chúc em buôn may bán đắt nhé .

      Xóa