chuyển quân .

chuyển quân .

Thứ Bảy, 6 tháng 4, 2013

* VIẾT CHO ĐAN THUỲ MỘT THỜI ĐỂ YÊU & MỘT THỜI ĐỂ CHẾT " 54 " .

      CHIẾN TRANH và TÌNH YÊU .
KẾT THÚC CHIẾN DỊCH  HẠ LÀO -LAM SƠN  719 .

        NẰM BỆNH VIỆN : ĐỖ VINH .
    

        Sau khi làm thủ tục nhập viện tại Bệnh Viện dã chiến ở Khe Sanh , hôm nay tôi được trực thăng đưa ra Đông Hà để về Sài Gòn . Ngày tôi bay ra đây để tham dự cuộc hành quân này , máy bay đáp xuống vào ban đêm nên  chẳng hình dung được sân bay lớn hay nhỏ ....

        Hôm nay tôi trở về vào ban ngày nên có dịp nhìn qua bộ mặt của sân bay này . Gọi là sân bay cho nó oai , chứ thật ra nó chỉ là một sân bay dã chiến ,không được to lắm , dùng cho việc chuyển quân và tiếp tế chỉ có máy bay quân sự lên xuống 

mà thôi , còn máy bay dân sự , loại lớn có lẽ không xuống được . 


     Bức tượng Tiếc Thương tại nghĩa trang Quân Đội .Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà , anh Hạ Sĩ người mẫu này thuộc Tiểu Đoàn 3 Nhảy Dù , đã tử trận 3 tháng sau khi bức tượng hoàn tất .              
      Chiếc C130 đậu sẵn ở sân bay  từ bao giờ , 4 động cơ cánh quạt quay tít mù chờ  đợi sẵn sàng cất cánh , những chiếc xe Hồng Thập Tự chở đầy thương binh lao ra sân bay , trong đó có xe của tôi . Nhìn những anh em thương binh khệnh khạng xuống xe để vào máy bay C130 , ôi thôi bị thương đủ mọi kiểu : cụt tay cụt chân , gẫy xương , mù mắt ....người đi được thì tự đi lên máy bay , không đi được nằm băng ca thì có người khiêng lên máy bay ,nhìn quanh mình  tôi thấy mình may  mắn hơn người , tôi lên máy bay...tỉnh queo mà không cần ai giúp đỡ.  

            Vào trong lòng máy bay , không khí như ngày hội , kẻ nói người cười thao thao bất tuyệt , kể lại lý do vì sao mình bị thương , bạn bè ai còn ai mất , mình chiến đấu như thế nào .Tất cả như đã quên đi những giây phút kinh hoàng mà chỉ trước đó một hai ngày không ai cười nổi ....

         
        Cũng  dễ hiểu thôi : họ mới   từ cõi chết trở về mà , bây giờ là Thiên Đàng là bình an , họ không còn đối mặt với Thần Chết nữa , bảo sao họ không vui vẻ cho được ....


     Tiếc thương . Những bông hồng này  tặng bạn bè  TD2 ND và các anh em , đã hy sinh tại chiến  trường Hạ Lào tỉnh Savannakhet Nam Lào trong đó có Cố Đại Uý anh hùng Mũ Đỏ tên Đương, đã tự sát tại Căn Cứ 31 trong cuộc hành quân Lam Sơn 719 .
          Cô y tá người Mỹ xinh đẹp trên máy bay , có lẽ tuổi đời cũng như chúng tôi ,cười vui vẻ , tay bưng khay đầy những quả táo to đẹp , đến từng người mời chào : You like apple ? Hết , cô chỉ biết nói có như vậy ,rồi cười bỏ đi sau khi anh nào đó đã lấy táo xong  .


            Một vài anh rắn mắt chọc ghẹo . No , I like...You... Cô không tỏ vẻ giận dữ chỉ hỏi lại :What ...What....và cười bỏ đi qua anh khác, những anh nào nằm ở băng ca treo trên cao , không tự lấy được ,cô y tá lấy và trao tận tay cho anh ta  . Sự hiện diện của cô y tá trên chuyến bay tải thương đã nhanh chóng làm cho chúng tôi quên hết mọi sự..........


      Về đến sân bay Tân Sơn Nhất , bện viện Đỗ Vinh ( bệnh viện riêng của Nhảy Dù ) không khí chào đón những anh hùng trở về từ mặt trận Hạ Lào , đủ các thành phần , các em nữ sinh trao quà tặng hoa , những ca cacao , sữa nóng hổi thơm  lừng được đưa đến từng thương binh uống để chờ nhập viện ....

          
             Trong không khí náo nhiệt ấy là những khuôn mặt đầy lo âu của những người vợ trẻ , những đứa con đang cố chen lấn  để tìm xem có thấy cha, chồng về trong chuyến bay này không .


   Chiều tàn của một ngày ? Của cuộc đời ? Hay của một người Lính...??
         Sau khi làm thủ tục nhập viện , và nhận đầy đủ những quyền lợi mà người thương binh

 được hưởng , tôi thay bộ quần áo thương binh cất đi và mặc  bộ quân phục đón xe chạy về nhà , vì nhà tôi cách xa bệnh viện chỉ hơn 10 km......
           Khỏi nói ra đây sự vui mừng của gia đình  tôi , bạn bè tôi , hàng xóm láng giềng , khi thấy tôi đột ngột trở về được bình an lành lặn như thế này .       
    
      Đời Lính  Nhảy Dù tác chiến , không gì nguy hiểm gian khổ hơn , nhưng cũng không gì ưu đãi 
hãnh diện , huy hoàng cho bằng lúc bị thương nằm bệnh viện , mọi chế độ quyền lợi cao hơn lúc  khoẻ mạnh hành quân , một sự an ủi tinh thần cho những người không may mắn đã hy sinh một phần thân thể , xương máu mình để bảo  vệ Miền Nam Việt Nam này .

          Hay là sự TRAO ĐỔI GIỮA MỘT BÊN ĐỔ MÁU VÀ MỘT BÊN BẢO VỆ QUYỀN LỰC của mình ???






          GIANG.HOA KHÔNG GIAN '' yellow ''

6 nhận xét:

  1. Em thăm anh nè...chúc anh cuối tuần vui nhiề anh trai nhé !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

      Xóa
    2. Cám ơn em đã có lời chúc tốt đẹp cho anh .Anh bây giờ một ngày như mọi ngày thôi, cũng may ,cuộc đời vẫn còn một chút gì để nhớ , để đêm thấy ta là thác đổ...
      Chúc em cuồi tuần vui nhé .

      Xóa
  2. Anh trai ơi..........ăn sáng ,uống cafe anh ui....anh còn ngủ em về nghen ,em gái chúc anh nhiều sức khoẻ ,nhiều niềm vui ,bình an may mắn luôn bên anh nhé !

    Trả lờiXóa
  3. Mình đã từng nghe, về chiến dịch 719 hạ lào.với bài hát "anh không chết dâu em" và từng chứng kiến chiến tranh (mậu thân)ở Vình Long. Đã thấy máu đổ, thân người gục xuống, và chỉ còn gọi những người đó là "Anh Hùng". cám ơn anh đã nhắc nhớ. Chúc anh đêm bình yên.

    Trả lờiXóa
  4. Cám ơn Mẫn đã ghé xem . Những anh hùng ngày ấy giờ đây đã bị lãng quên và chôn vào quá khứ một cách đau thương , nhục nhã .Nơi an nghỉ của họ đã bị đào xới lên để làm nhà máy sản xuất xe hơi , làm những khu công nghiệp .Chúc bạn vui vẻ .

    Trả lờiXóa