chuyển quân .

chuyển quân .

Thứ Hai, 29 tháng 4, 2013

* VIẾT CHO ĐAN THUỲ MỘT THỜI ĐỂ YÊU & MỘT THỜI ĐỂ CHẾT " 59 ''.

     CHIẾN TRANH và TÌNH YÊU .


  NGÀY NÀY NĂM XƯA : 30 tháng 4 năm 1975 .
  
   * Cạn kiệt nguồn nhân lực .
   * Phòng thủ Sài gòn : Sai chiến thuật .


   Sau khi thất bại ở Khánh Dương , đèo Phụng Hoàng quốc lộ 21 , trong kế hoạch đánh chiếm lại Buôn Ma Thuộc . Điều vô lý trong chiến lược lúc bấy giờ đã làm cho Lữ Đoàn 3 Nhảy Dù gồm các Tiểu Đoàn 2,6và 5 Nhảy Dù bị tiêu 

diệt tại chiến trường này . Số còn lại một phần chạy theo dân di tản về Sài gòn bằng đường bộ và đường biển về Vũng Tàu , một phần sau đó được gom lại và máy bay chở về Sài gòn ?

         Tình hình lúc này quá thê thảm , quân số chẳng còn là bao , hoang mang lo lắng trong tâm trạng của  mỗi người lính , sự thí quân vô lý ở mặt trận Khánh Dương  đã làm nản lòng 

cả những người thâm niên , dày dặn kinh nghiệm  như tôi cũng bất mãn và lo sợ . Vì thế , sau khi chạy theo dân di tản khỏi Khánh Dương về đến Sài gòn an toàn , tôi ở nhà luôn không  trình diện đơn vị nữa .

          Nhưng đơn vị biết nhà tôi , cho bạn tôi xuống kêu tôi lên , tôi trốn trong nhà và dặn vợ tôi nói là tôi chưa về tới . Tôi nghe bạn tôi cười và nói : Thằng Giang mà chưa về được thì ai về được nữa bây giờ , khi nào nó về bảo nó lên trình diện Tiểu Đoàn ngay nhé . Và bạn tôi bỏ đi...

           Sĩ Quan Nhảy Dù cùng cố vấn Mỹ đang chấm toạ độ trên bản đồ hành quân...

    Tôi phân vân không biết mình nên trình diện hay trốn luôn ở nhà . Nếu ở nhà tôi sẽ bị buộc vào tội đào ngũ , bao công sức của tôi tan thành mây khói , mọi quyền lợi của tôi cũng tiêu luôn . Còn trình diện , tôi lại chiến đấu trong tình trạng khó khăn , khi mà điều quan trọng của người lính trong chiến đấu là sự yểm trợ hoả lực bị thiếu hụt , và dễ bị thí , bị bỏ rơi ở chiến trường ...Thật là khó xử cho tôi . Cuối cùng thì tôi phải quyết định : Trình diện đơn vị .


     Tôi vẫn giữ chức vụ mà tôi đang có :Thường vụ Đại Đội và được thăng cấp Thượng sĩ ...


      Quân số được bổ sung bằng một số anh em lấy từ Quân lao về , tôi nản quá bởi thành phần này sớm muộn họ cũng lại đào ngũ nữa mà thôi , nhưng trên đưa xuống thì cứ nhận chứ biết sao bây giờ , hơn nữa không nhận lấy đâu ra lính để hành quân đây ?


    Ngày 22 tháng 4 năm 1975 .

 Kế toán trưởng phát lương bình thường như mọi tháng , lương của tôi lúc này khoảng hơn 32.000 đồng tháng , nếu không phải là lính Nhảy Dù và đơn vị không tác chiến , thì lương tháng của tôi chỉ vào khoảng 21.000/22.000 đồng tháng ( giá mua chiếc xe honda 67 khoảng 60.000/70.000 đồng). Tôi xui xẻo , đáng lẽ tháng này  tôi được lãnh thêm tiền tái đăng lần 2 khoảng 12.000 đồng nữa , nhưng khi lãnh lương không có số tiền đó tôi hỏi tại sao vậy , thì được Kế Toán Trưởng trả lời là : xui quá , hồ sơ bị ban , tháng sau mới lãnh được , lúc đầu tôi vô tình tin sự xui xẻo ấy là sự thật ,nhưng vài ngày sau tôi biết mình bị Trên lừa : Bởi chiến tranh kết thúc , cấp trên biết được điều đó , tái đăng  mà làm gì nữa . 
          Đấy , họ tính toán tiền xương máu của tôi đến từng chi tiết như vậy đó ...

       Nhảy Dù là lính tình nguyện đi chứ không bắt buộc , do đó khi tình nguyện đầu quân vào bạn ký lần đầu là 3 năm , bạn được thưởng 9.000 đồng , vì 3 năm đầu có 2 năm là nhiệm vụ Quân Dịch (như nghĩa vụ quân sự bây giờ ).        Hết 3 năm bạn ký tiếp đợt 2 là 4 năm , nếu bạn còn ở hàng binh sĩ , bạn sẽ được thưởng số tiền là 32.000 đồng , nhưng nếu bạn lên hàng Hạ Sĩ Quan rồi , bạn chỉ còn được thưởng 12.000 đồng . Hết đợt 2 bạn tái đăng lại cũng thời gian đó bạn chị được thưởng 12.000 đồng .

   
      Bạn muốn đăng luôn một lần 15-20 năm để lãnh số tiền lớn thì sao? không được , bạn đào ngũ hay lỡ bạn tử trận thì sao . Bạn sợ quá không tái đăng nữa , không được , vì không được giải ngũ hay chuyển đi qua đơn vị khác , mà đi đâu bây giờ khi mà đơn vị nào cũng chiến đấu , còn tệ hơn nữa là khác , thôi đàng nào cũng vậy chết sống có số mà lo gì : Tái đăng tiếp...
    
       Ngày 27 tháng 4 năm 1975 .
     Tiểu Đoàn vẫn trong tình trạng  ứng chiến.
Hôm nay sau khi Thiếu Tá Hạnh , Tiểu Đoàn Trưởng đi họp về , đơn vị chuẩn bị lên đường hành quân , Ông nói : Hết đất rồi , lần này hành quân gần đây thôi , không đi xa đâu...
    
     Nhìn tấm bản đồ hành quân,  Sài gòn , toàn màu trắng , hồng , đen, thình thoảng mới thấy đốm nhỏ màu  xanh lá cây rừng hay màu  xanh dương của sông suối .Chẳng bù cho những ngày trước hay những năm trước , bản đồ hành quân chỉ có toàn một màu xanh lá cây rừng và những vòng màu nâu ngoằn nghoèo  : Đường biểu diễn của vòng cao độ ...
      Xe GMC chuyển quân...Những khuôn mặt vô tư, tươi cười như thế này . Khi trở về , liệu có còn nguyên vẹn đầy đủ như thế này không ???
        Hơn 20 xe GMC lăn bánh chở Tiểu Đoàn 2 Nhảy Dù của tôi đổ quân xuống nhà máy Tái Thành Kỹ Nghệ Dệt (nay là may Thành Công) ở ngã 3 Tham Lương . Bộ chỉ huy Tiểu Đoàn đóng trong nhà máy , các Đại Đội bạn nằm dạt bên cánh nhà máy dầu Tường An . Đại Đội 23 của tôi do Thiếu Uý Ngọc . Đại Đội Trưởng nằm sau nhà máy Tái Thành cách khoảng hơn cây số , giữa đồng khô cỏ cháy . (lần đầu tiên và lần cuối cùng trong 7 năm đời lính của tôi , tôi thấy Đại Đội Trưởng của một Đại Đội Nhảy Dù tác chiến mang cấp bậc Thiếu Uý ,quá nhỏ , thường là Đại Uý và Sĩ Quan ban 3 , ban chỉ huy hành quân là một Đại Uý lấy từ Quân Lao về ). Tôi thấy sự bố trí quân như vậy không thích hợp, vô lý , nên có hỏi Thiếu Uý Ngọc về sự vô lý ấy .Thiếu Uý Ngọc nói trên bảo sao nghe vậy chứ biết sao bây giờ .
  
    Đáng lẽ , nếu thực sự phòng thủ bảo vệ Thủ Đô Sài gòn , thì đơn vị của tôi phải bố trí nằm trên quốc lộ từ Tham Lương đến An Sương theo kiểu phục kích như vậy khi đối phương di chuyển từ Tây Ninh về sẽ lọt ổ phục kích ...lãnh đủ. Tôi nói : đối phương làm sao dám dàn quân đi qua vùng đồng khô cỏ cháy này , chỉ làm mồi  cho pháo binh và ăn bom mà thôi (trước 1975 , toàn bộ khu vực sau các nhà máy dệt ở kinh Tham lương là đồng ruộng rất ít dân cư, chạy dài tới Bà Hom , Vĩnh Lộc)...

     Lệnh cấp trên mà : thi hành trước , khiếu nại sau , và tôi không còn dịp để khiếu nại cho những cái chết oan uổng của bạn bè , đồng đội .


      Việc bố trí quân cũng xong trong chiều hôm nay...cho dù là VÔ LÝ . 
                                            (Còn tiếp)
    Ngày 28 tháng 4 năm 1975 .
   Một đêm yên bình đi qua , công việc tổ chức  phòng thủ vẫn như bao lần hành quân khác , đào hầm hố cá nhân , căng lều võng , việc làm quá quen thuộc của người lính tác chiến .

          Điểm đóng quân là một mảnh vườn của dân khá rộng , được bao bọc xung quanh bằng những hàng trúc xanh rì , từ trong nhìn ra là những khoảng trống chạy dài hết tầm nhìn, kiểm soát được tất cả một vùng rộng lớn ...

    
       Tại giữa vườn , được bố trí một khẩu súng cối 60 ly với hầm hố đạn dược đầy đủ ,nòng súng được hướng về phía An Sương , địa thế cho phép cối 60 ly có thể bắn được ở mọi góc độ .
   Loại súng này, giống như đại bác không giật 90 ly chống tăng mà lính Nhảy Dù năm xưa đã sử dụng ...
            Tương tự như thế , khẩu đại bác không dật 90 ly , loại súng chống tăng rất hiệu quả , được bố trí tầm nhìn mà mục tiêu là ngã 3 Thuận Kiều , đây là một khúc cua không gắt lắm , nhưng nếu từ An Sương tiến vào Sài Gòn phải đi qua đây , khoảng cách từ súng đến mục tiêu khoảng hơn cây số , rất thuận lợi vì đồng trống .Cùng với 90 ly là những khẩu M72 chống tăng quen thuộc .
   
        Hơn chục khẩu đại liên M60 nằm rải rác xung quanh vườn , tất cả ẩn mình trong những hàng trúc xanh đẹp, tôi hài lòng sau khi kiểm tra hệ thống phòng thủ của Đai Đội đã hoàn tất , nghỉ ngơi chờ địch...

      Chiều nay , một phi đội A 37 , 2 chiếc không biết từ đâu bay đến trên bầu trời sân bay Tân Sơn Nhất , bất thần chúng nhào xuống ném bom xuống đường băng của sân bay , vì là loại máy bay ném bom của mình ( Không quân Việt Nam Cộng Hoà ) , nên không ai nghi ngờ , đến khi bị ném bom xuống sân bay mới biết không phải phe ta , từ vị trí của tôi , có thể dùng đại liên M60 để bắn những máy bay ném bom đó , bởi khoảng  cách chỉ hơn 1 cây số . Khi biết được như thế thì đã quá muộn không phản ứng kịp nữa , vì máy bay ném bom vội vã và bay đi chứ không quần thảo trên bầu trời Sài Gòn lâu.


       Buổi chiều bị A 37 ném bom , tối bị pháo kích bằng đại bác 130 ly , mục tiêu ở đâu tôi không biết nhưng đạn thì nổ trong khu vực Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn Nhảy Dù , trong đó có rất nhiều Khu Gia Binh ( nơi ở của vợ con các anh em thuộc Nhảy Dù) trong đó có vợ con tôi .Đêm đó tôi lo lắng cho sự an nguy của vợ con không sao ngủ được , mong cho trời mau sáng chạy về xem sao ( vị trí đóng quân của tôi không xa gia đình lắm )...


      Ngày 29 tháng 4 năm 1975 .

   Trời sáng , sau khi uống cafe xong , tôi định xin Thiếu Uý Ngọc cho tôi chạy về nhà tí xem tình hình vợ con như thế nào , thì có lệnh chuẩn bị nhận tiếp tế , thế là không đi được vì tôi phải ở lại chia phần tiếp tế cho các anh em trong Đại Đội , tôi sốt ruột muốn điên lên được.

  Tiếng gầm rú của máy bay ném bom phản lực F5 chuẩn bị cất cánh ở phi trường Tân Sơn Nhất khiến tôi an tâm , tôi nghĩ giờ này  đây , đơn vị nào còn được F5 bay lên yểm trợ ,còn gì bằng nữa . Nhưng suy nghĩ của tôi đã sai hoàn toàn , chiếc đầu tiên cất cánh bay ngang trên đầu tôi , khá cao , ném xuống 2 quả bom ở giữa đồng trống , tôi nghĩ chiếc đó bị trục trặc kỹ thuật ...Nhưng không phải vậy , vài phút sau chiếc thứ 2 cất cánh , cũng ném xuống những quả bom như chiếc đầu . Cứ vài phút lại cất cánh 1 chiếc , có lẽ đến hơn chục chiếc . Tôi hiểu ra : Không Quân đã bỏ chạy , họ ném bom cho nhẹ để bay đi xa , hoặc ném bom đi mới xin bay vào  không phận của nước bạn được ...
   
     Tôi ngỡ ngàng tự hỏi : Những đơn vị có điều kiện đã bỏ chạy , còn những người lính không có điều kiện như Nhảy Dù chúng tôi , ở lại chiến đấu cho ai đây , để rồi chúng tôi lại có những anh em chết một cách oan uổng ...
   Tôi hoang mang lo lằng thật sự...
    
      Loay hoay chia thực phẩm cho anh em xong thì trời cũng gần đứng bóng . Nhìn quanh tôi bất ngờ trước dòng người từ sau nhà máy dệt Tái Thành ,đang lũ lượt kéo nhau đi ngang qua khu vực đóng quân của tôi , lớn bé già trẻ , có một thanh niên tôi không hề quen biết đi ngang qua tôi nói : ủa , sao mày còn đây , nó về tới Hóc Môn rồi đấy . Tôi ừ hử cho qua chuyện  và cố nhớ xem hắn là ai mà lại biết mình , nhưng không nhớ ra . Tôi chợt nghĩ : Thôi rồi , địch trà trộn vào dân di tản chạy giặc , đi qua những vùng đóng quân tung tin như vậy làm hoang mang tinh thần của lính , chiến thuật này đã được áp dụng thành công thời Tưởng Giới Thạch , và quân của Tưởng Giới Thạch đã bỏ lục địa chạy ra Đài Loan ...

      Tiếng xích sắt của tăng T54 nghiền trên mặt đường đang  ngày một đến gần làm tôi giật mình , tôi lệnh cho khẩu cối 60 ly căn vào mục tiêu là ngã 3 Thuận Kiều sẵn sàng chờ lệnh .    Khẩu đại bác 90 ly cũng vậy , chiếc T54  đầu tiên xuất hiện máy nhắm của khẩu  90ly bám sát mục tiêu đang  lăn bánh  lăn bánh tiến vào Sài Gòn ...Ở góc độ quá dãn (120-140) bắn rất khó tiêu diệt được mục tiêu , muốn bắn chính xác và cháy được chiếc T54 đó thì phải bắn ở góc độ 90 thì mới có hiệu quả , vì ở cự ly khá xa , phải tiêu diệt được mục tiêu ngay từ trái đạn đầu tiên , không cho phép bắn trật , bởi nếu bắn trật , xe không bị cháy thì đến lượt tôi bị ăn đạn đại bác 100ly từ T54 bắn trả lại và kèm theo là đạn 12ly 8 , chỉ vài trái 100ly thì nhìn tôi không ra nữa , những hàng trúc xanh tươi cũng tơi tả theo ...Tôi phân vân chưa quyết định bắn  hay không bắn thì ...lính trong Bộ Chỉ Huy Tiểu Đoàn ùn ùn di chuyển phía sau tuyến phòng thủ của Đại Đội cùng lúc , lệnh cho chúng tôi thu dọn đồ đạc rút theo Tiểu Đoàn .

    Tôi hoảng quá , nói tất cả quăng đạn dược xuống giếng gần đó , chỉ mang theo số lượng vủa đủ cho dễ di chuyển ...

      Trời nhá nhem tối , một trận mưa to ập đến .Chúng tôi mò mẫm đi trong đêm mưa gió , tối tăm hướng về Trường Đua Phú Thọ , băng qua các khu dân cư đường Âu Cơ , Hương Lộ 14 .

     Khi gần đến đồn cảnh sát Nguyễn Văn Cự , đâu đó những xác người nằm rải rác bên đường từ hồi nào , hình như có một cuộc đụng độ nhỏ mới đây thôi ...
  
      Qua hệ thống truyền tin liên lạc với nhau , Cảnh Sát Dã Chiến bảo vệ đồn đã mở những con ngựa sắt làm chướng ngại vật cho đơn vị đi qua , tiến vào Trường Đua Phú Thọ ...
    Bên hông trường đua , đường Lữ Gia , đoàn quân xa chờ sẵn chở Tiểu Đoàn của tôi đi vòng đường Trần Quốc Toản (3/2) về Biệt Khu Thủ Đô và rải quân ở cư xá Bắc Hải , ngã ba Ông Tạ . Lúc này là nửa đêm về sáng ...
                                                  (còn tiếp)
     Ngày 30 tháng 4 năm 1975.
 Tiếng xướng ngôn viên đài phát thanh  Sài gòn nheo nhẻo nói , tường thuật các trận đánh của quân Dù đang phản công đánh chiếm tại các vùng Xóm Mới , Gò Vấp và một vài nơi khác . Yêu cầu người dân và các anh em binh sĩ đừng rời máy radio để theo dõi tin tức ...

   Tất cả đơn vị tôi được tăng cường thêm súng chống tăng M72 và gạo sấy thịt hộp , lấy từ hậu cứ Tiểu Đoàn 1 Nhảy Dù gần đó . Tôi rời ban Chỉ Huy Đại Đội lang thang ra đường Lê Văn Duyệt (CMT8 bây giờ ) nhìn dòng người chạy vào trung tâm thủ đô Sài gòn , có ý tìm xem vợ con tôi có cùng chạy vào đây không , tôi có gặp một vài người quen trong trại gia binh gần nhà tôi , hỏi họ , nhưng họ trả lời không gặp đâu hết ...

    
         Khoảng hơn 9 giờ đài phát thanh Sài gòn thông báo : Đại Tướng Cao Văn Viên, Tổng Tham Mưu Trưởng Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà  vắng mặt...Trung Tướng Vĩnh Lộc lên thay thế . Vĩnh Lộc , một vị tướng thất sủng đã nghỉ  hưu ...
  
     Gần 10 giờ , thông báo tướng Vĩnh Lộc vắng mặt , Chuẩn Tướng Mạnh , phòng 3 Bộ Tổng Tham Mưu lên thay ...

            Như vậy , những vị chỉ huy cấp cao nhất  của tôi đã cao chạy xa bay tự bao giờ , những người hét ra lửa , những người có quyền sinh sát và ra lệnh cho tôi , những mệnh lệnh chết người mà tôi phải thực hiện  mấy ngày trước đó giờ không còn nữa , chỉ còn vài cấp chỉ huy be bé cùng chung số phận như tôi...

  Khoảng gần 11 giờ , tiền quân phía Ngã Tư Bẩy Hiền báo bắn cháy 1 T54 khi chuyển hướng quẹo về sân bay Tân Sơn Nhất , một tin vui trước giờ khai tử khoảng 45 phút ...


      Một trái đạn pháo từ hướng Bẩy Hiền bắn dọc theo đường Lê Văn Duyệt chạm đâu đó phát nổ , miểng bay chém cụt một cánh  tay của cô gái trên  đường chạy giặc đi ngang qua tôi , cô gái thét lên vì khiếp sợ , ngay lập tức y tá đơn vị đã băng bó cấp cứu cho cô ta và chỉ đường cho cô ấy đến nơi gần nhất để cứu chữa .


       Khoảng 11 giờ 30 , Tổng Thống Việt Nam Cộng Hoà Dương Văn Minh , Một vị Đại Tướng nhiều tai tiếng mới lên nắm quyền chưa đầy 48 tiếng đồng hồ , kêu gọi anh em binh sĩ buông súng không chống cự để tránh đổ máu , lời tuyên bố này được lập đi lập lại nhiều lần , kèm theo cả lời của Chuẩn Tướng Mạnh ...


        Một cảnh hỗn loạn chưa từng thấy , tôi và các bạn trong ban chỉ huy Đại Đội được chủ nhà cho mỗi người một bộ quần áo dân sự thay ra để đi về , tôi còn nhớ câu nói của Thiếu Tá Hạnh , Tiểu Đoàn Trưởng Tiểu Đoàn 2 Nhảy Dù của tôi nói lúc chia tay : bây giờ tôi hết trách nhiệm với anh em , thôi chúng ta chia tay , ai về nhà nấy , giọng Ông như muốn khóc...


     38 năm đã đi qua ,hơn nửa đời người , bên thắng bên thua , kẻ sống người chết : CHÚNG TA NGHĨ GÌ VỀ CUỘC CHIẾN TRANH HUYNH ĐỆ TƯƠNG TÀN NÀY ??? 


  CUỘC CHIẾN ĐÃ HUỶ HOẠI VÀ CƯỚP ĐI BIẾT BAO SINH MẠNG CỦA THANH NIÊN TRAI TRẺ CẢ HAI MIỀN NAM & BẮC...



                  GIANG.HOA KHÔNG GIAN ''yellow '

  

    * Viết xong 9 giờ 45' ngày 30 tháng 4 năm 2013 .
  ** Vì sự việc xẩy ra và kết thúc đã lâu , tôi tuy là người trong cuộc , đang thi hành nhiệm vụ của mình lúc bấy giờ , đã nghe và chứng kiến những sự việc lịch sử  đó . Tuy nhiên , nay viết lại , cho thế hệ sau xem để tìm hiểu về cuộc chiến đó, rất có thể có nhiều sai sót . Vì vậy , mong nhận được sự góp ý của các bạn....để sửa sai .

       

Thứ Sáu, 26 tháng 4, 2013

* VIẾT CHO ĐAN THUỲ MỘT THỜI ĐỂ YÊU & MỘT THỜI ĐỂ CHẾT '' 58 ''.

     CHIẾN TRANH và TÌNH YÊU .


     CHIẾN SĨ XUẤT SẮC :
                      HẠ LÀO - LAM SƠN 719 .


       Vài ngày sau khi tôi được gắn huy chương của Quân Đội Hoa Kỳ trao tặng , sáng nay tôi nhận được thông báo : Đúng 8 giờ sáng mai , quân phục chỉnh tề , có mặt tại văn phòng Đại Đội để xe  chở  qua Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn  đi tham dự Đại Hội Nhạc Trẻ , do báo Diều Hâu tổ chức tại sân vận động Hoa Lư trình diễn cho các anh em Chiến Sĩ Xuất Sắc trở về từ chiến trường Hạ Lào .Kèm theo lời dặn :
     Có bao nhiêu huy chương đeo hết...

        Nghe thông báo như vậy , tôi vui nhưng cũng hơi ngạc nhiên , bởi tôi mới được là chiến sĩ xuất sắc tháng 10 năm 1970 , Trung Tướng Đỗ Cao Trí Tư Lệnh Quân Đoàn 3 , tặng 1 đồng hồ Seiko 5 và đơn vị cho đi học . Bây giờ 7 tháng sau , tôi lại 1 lần nữa là chiến sĩ xuất sắc ,
quá nhiều may mắn trong đời lính của tôi...
        Cũng dễ hiểu thôi , bởi tôi hoàn thành nhiệm vụ của mình một cách hoàn hảo trong 2 cuộc hành quân lớn . Tại Cambdoge đánh thẳng vào "Cục R'' cơ quan đầu não của Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam Việt Nam , ở Lào đánh vào đường mòn Hồ Chí Minh hay còn gọi là Đường 9 Nam Lào , con đường tiếp tế vận chuyển , xâm nhập vào lãnh thổ của Việt Nam Cộng Hoà ...


    Tổng Thống Việt Nam Cộng Hoà Nguyễn Văn Thiệu gắn lon Chuẩn Tướng cho Đại Tá Vũ Văn Giai...ở Quảng Trị .

    Nói là có bao nhiêu huy chương đeo hết cho oai , chứ thật ra lúc đó tôi mới chỉ có 4 huy chương thôi , trong đó hết 3 là Chiến Thương Bội Tinh , nghĩa là tôi đã bị thương hết 3 lần .
   Nhưng ''lon'' thì tôi lên khá nhanh , mới 3 năm trong Nhảy Dù mà tôi đã ''bò''lên hết hàng Binh Sĩ  và chuẩn bị lên hàng Hạ Sĩ Quan . Điều người lính nào cũng mơ...

         Huy chương tôi không nhiều , nhưng tôi thích và hãnh diện nhất là  khi đeo Dây Biểu Chương , hay còn gọi là Dây Chiến Thắng , không phải đơn vị nào cũng có Dây Biểu Chương như nhau đâu , tuỳ theo chiến công và  thâm niên của từng Sư Đoàn , Tiểu Đoàn mà các đơn vị ấy có những Dây Biểu Chương khác nhau và các loại dây ấy có giá trị khác nhau , nhìn đơn vị bạn đeo Dây Biểu Chương ấy để đánh giá chiến công của họ...

     Có 4 loại Dây Biểu Chương mà trong các buổi lễ lớn thường đeo , tất cả đều đeo ở cầu vai bên trái , trên phù hiệu Sư Đoàn của mình .

 * Thấp nhất là Dây Biểu Chương Anh Dũng Bội Tinh , màu vàng nhiều ,  màu đỏ ít .
* Thứ nhì là Dây Biểu Chương Quân Công Bội Tinh , màu xanh lá cây nhiều , màu vàng ít .
* Thứ ba là Dây Biểu Chương Bảo Quốc Huân Chương , màu đỏ nhiều , màu vàng ít .
* Và cao nhất là Dây Biểu Chương màu Tam Hợp , gồm màu Vàng , Xanh , Đỏ...
      Cùng trực thuộc Sư Đoàn Nhảy Dù , nhưng chỉ có vài Tiểu Đoàn là có dây Tam Hợp mà thôi , Tiểu Đoàn 2 Nhảy Dù của tôi chỉ có dây Bảo Quốc Huân Chương...

 Giang Hoa Không Gian và những Dây Biểu Chương trên cầu vai ...
      Xe rời Bộ Tư Lệnh , trại Hoàng Hoa Thám đến sân vận động Hoa Lư , tại đây không khí đúng là ngày hội , ồn ào náo nhiệt , rừng cờ , rừng người , giữa sân vận động , đối diện khán đài chính là một sân khấu khá lớn , phía sau chiến sĩ xuất sắc của các đơn vị đến tham dự đã đông đủ , hàng ngũ chỉnh tề : một rừng Huy Chương các loại đủ màu sắc xanh đỏ vàng tím trắng , đủ mọi loại mũ Beret , Xanh  lá cây rừng của Thuỷ Quân Lục Chiến, Nâu của Biệt Động Quân , Đỏ của Nhảy Dù , Đen của Thiết Giáp ,  Hắc Báo , Vàng của Lục Quân...

      Tất cả thành phần tham dự được phát thức ăn nhanh , sau phần nghi lễ , ban tổ chức mời từng đơn vị lên  sân khấu để các Em Gái Hậu Phương đến tặng vòng hoa chiến thắng cho mỗi cá nhân...

       Tôi không thể diễn tả được cảm giác của tôi lúc đó như thế nào , nhưng chắc một điều là trong tôi đầy niềm tự hào  và kiêu hãnh , không uổng biết bao xương máu của tôi và đồng đội đã đổ ra để tôi có ngày hôm nay , để người dân Sài Gòn được bình yên . Trong sự an bình đó họ nhớ đến  sự hy sinh của những NGƯỜI LÍNH...

      Phần trình diễn văn nghệ đang hay , các ca sĩ đang hát vui vẻ , Em Gái Hậu Phương đang nghe Người Hùng kể chuyện sống chết ở chiến trường...

        Cơn mưa đầu mùa vô duyên ập đến làm náo loạn cả sân vận đông , tất cả như bầy ong vỡ tổ tìm chỗ trú mưa . Tôi lặng lẽ ra đường đón xe đi về ...



                                GIANG.HOA KHÔNG GIAN ''yellow '' 



Thứ Ba, 23 tháng 4, 2013

* NHỮNG LÁ THƯ TÌNH CŨ .

     TRÍCH NHẬT KÝ :
                     Những Lá Thư Không Người Nhận .


      TAN VỠ !

    Em thân yêu . Mấy năm qua , sau mọi nỗ lực hàn gắn cho gia đình khỏi đổ vỡ không thành công . Cuối  cùng thì anh và em phải gặp nhau tại toà án HM để giải quyết vấn đề...

  Nỗ lực tránh cho khỏi đổ vỡ , không phải là anh hay em còn vương vấn trong nhau một tí tình cảm nào đó , mà vì con cái khôn lớn , mình thì đã già rồi , dắt nhau ra toà xin ly hôn nghe nó kỳ quá . Nhất là làm như vậy , mình đã vi phạm nghiêm trọng ''Luật đạo"mà mình đã theo giữ bao nhiêu năm nay và cho đến cuối  

 cuộc đời...


       Cho dù tôi hành quân ở bất cứ nơi đâu (trừ Hạ Lào).Cứ 5 ngày chúng tôi lại nhận được thư của nhau...
     Nhưng biết sao bây giờ , khi đây là giải pháp cuối cùng . Những ngày còn lại , mình vẫn phải ''Giữ đạo ''. Nhưng giữ mà làm gì khi đang Phạm Luật đạo ? Biết rằng như vậy nhưng vẫn phải giữ , được phần nào hay phần nấy , không thể buông xuôi được , giữ ít nhiều cũng được có còn hơn không ...


   Em đi định cư ở Mỹ cùng con gái như là chạy trốn một sự vi phạm pháp luật sợ bị truy nã ? Tại sao phải như vậy ? Hay em muốn  thực hiện ước mơ của mình là Xuất ngoại ? Và khi điều kiện đến , em đã không cưỡng lại được ...


   Cho dù thế nào đi nữa , với anh , từng tuổi này rồi mà nói đến chuyện xuất ngoại , anh không ham tí nào cả , hơn nữa , thực chất anh không ưa gì Mỹ cả , nó đã bán đứng anh trong chiến tranh ... may mà anh không chết hay tàn phế .


  Nhiều người , trong đó có cả anh em bạn bè khi hay tin mình ly hôn , ai cũng ngỡ ngàng không tin điều đó là sự thật , bởi họ thấy cuộc sống gia đình mình yên bình quá , sao bỗng dưng lại như vậy được , có lẽ sự chịu đựng của nhau đã đến cùng cực , và bây giờ không còn lối thoát đành phải dùng ''hạ sách'' này ...



               Lá thư thời mở cửa ...(thiệp chúc tết ).
     Anh có thói quen , mỗi lần giận  nhau , hay lấy những lá thư cũ thời chiến tranh mình gửi cho nhau ra xem lại , anh hy vọng những lời ngọt ngào yêu thương năm xưa có thể xoa dịu lòng mình chăng , nhưng...riết rồi anh vô cảm trước những dòng thư đó , và sau này anh chẳng thèm xem nó nữa . Chẳng lẽ những dòng thư ngọt ngào năm xưa là giả tạo ???



                                  Tết Quí Tỵ 2013.




                            GIANG.HOA KHÔNG GIAN''yellow''

                                                              

Thứ Sáu, 19 tháng 4, 2013

* VIẾT CHO ĐAN THUỲ MỘT THỜI ĐỂ YÊU & MỘT THỜI ĐỂ CHẾT '' 57 ''.

  CHIẾN TRANH và TÌNH YÊU .


              KHEN THƯỞNG .



         Đến nay Tiểu Đoàn đã được bổ sung thêm quân số tương đối đầy đủ :trên dưới 600 người . Không khí sinh hoạt ồn ào hơn nhiều so với ngày mới ở chiến trường Hạ Lào về , có điều là lính mới nhiều quá . Bạn bè thân quen chẳng còn lại mấy người , nhưng Lính Mà Em : trước lạ sau quen rồi đâu cũng vào đấy ...

       Sân cờ Tiểu Đoàn hôm nay nhộn nhịp khác thường , lính tráng hôm nay cũng ăn mặc sạch đẹp hơn mọi ngày , giầy Map bóng lộn . Tôi cũng thế , hôm nay sáng sủa hơn mọi khi , đâu đó trong tôi phảng phất một niềm kiêu hãnh , tự hào . Đặc biệt hôm nay tôi không phải mang súng và đứng riêng biệt trong tốp những anh em được gắn Huy Chương của Quân Đội  Hoa 

Kỳ khen tặng . Điều mà tôi nằm mơ cũng không có được...


      Một cuộc hành quân hỗn hợp : Việt Mỹ...

         Tất cả các Đại Đội , quân số tập trung ở sân cờ Tiểu Đoàn đầy đủ , hàng ngũ chỉnh tề , sau khi tập dượt những nghi thức chào đón vị cố vấn Mỹ , Sĩ Quan cao cấp từ Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn đến  để gắn Huy Chương cho những anh em xuất sắc trong mặt trận Hạ Lào , tất cả im lặng chớ đợi...

        Trong cái nắng chói chang của Sài gòn buổi sáng , dưới chân cột cờ Tiểu Đoàn  ,  toán được gắn Huy Chương Mỹ khoảng 40 người , Sĩ Quan có , Hạ Sĩ Quan có , Binh Sĩ có , đứng theo thứ tự  mà các loại Huy Chương mình được lãnh nhận , tôi nằm lọt giữa trong tốp đó .
          
      Khoảng gần 10 giờ , chiếc xe jeep bóng lộn  chạy vào Bộ Chỉ Huy Tiểu Đoàn , Thiếu Tá Mạnh  quyền Tiểu Đoàn Trưởng và  Sĩ Quan ban 3 tiếp vị Thiếu Tá cố vần Mỹ ...
         Ngoài sân cờ , tất cả đã nghiêm chỉnh chờ đợi . Thiếu Tá Mạnh , vị cố vấn Mỹ và đoàn tuỳ tùng tiến ra sân cờ , hai ba anh bưng những chiếc gối bông màu đỏ , trên đó đủ loại màu sắc xanh đỏ vàng tím của các loại Huy Chương .

        Sau phần nghi lễ , Thiếu Tá Mạnh đi trước  

giới thiệu từng cá nhân một , xong , vị cố vấn Mỹ theo sau đến gắn Huy Chương cho người lính ấy cứ như vậy cho đến hết ...
       Tôi hồi hộp chờ đến lượt mình ...
    Niềm kiêu hãnh tự hào như nhảy múa trong tôi , bởi lúc này ''lon''của tôi mang quá nhỏ : Hạ sĩ ...
   
      Huy Chương mà tôi được lãnh nhận là một  Ngôi Sao Đồng kèm chữ V ((Bronze Star Medal with ''V'' Device )) . Mặc dù tôi cũng đã có vài Huy Chương của Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà rồi , nhưng phải công nhận Huy Chương của Quân Đội Mỹ đẹp và gọn hơn . Huy chương của tôi có hai màu đỏ đậm nằm 2 bên và màu xanh nước biển nằm chính giữa , một ngôi sao đồng to tòng teng phía dưới và chữ V màu vàng tươi nằm trên nền màu xanh nước biển . Chữ ''V'' viết tắt của chữ Victory : chiến thắng ... Đặc biệt , tất cả nằm trong một hộp vải nhung màu vàng . Ngoài Huy Chương đeo  ngày lễ lớn , ngày làm việc bình thường , còn có cả Huy Chương đeo khi mặc thường phục (Quần áo dân sự )...


       Cố vấn Mỹ đang gắn Huy Chương cho các vị Đại Uý của Sư Đoàn Nhảy Dù (3 bông mai đen)...tuổi đời của họ còn rất trẻ 23/25.

      Cuộc hành quân '' Lam Sơn 719 , với  45 ngày và đêm trên đất Hạ Lào " tôi được nhận đến 5 phần thưởng , cụ thể :

   *Chiến Thương Bội Tinh .
   *Chiến Trường Ngoại Biên Bội Tinh .
   *Ngôi Sao Đồng Hoa Kỳ .
   *Chiến Sĩ Xuất Sắc hạ Lào .
   *Thăng cấp Hạ Sĩ Nhất . ( Điều mà tôi không nghĩ đến , bởi vì tôi mới thăng cấp Hạ Sĩ tháng 10 năm 1970 , trung bình  Hạ Sĩ lên Hạ Sĩ Nhất nhanh lắm cũng 2 năm . Tôi mới có 6,7 tháng ...

        Nhận lãnh những phần thưởng cao quý trong Quân Đội , trong đời binh nghiệp của mình , là người Lính , ai lại không mong muốn điều đó ???


       Nhưng oan nghiệt và chua xót quá : Khi mình HÃNH DIỆN lãnh nhận những phần thưởng cao quí  đó KHÔNG BIẾT BAO NHIÊU XƯƠNG MÁU , SINH MẠNG  CỦA BẠN BÈ , ĐỒNG ĐỘI và CHÍNH CẢ BẢN THÂN MÌNH  ĐÃ PHẢI ĐỔ RA để tô đậm màu cho những loại Huân Chương , Huy Chương và sự kiêu hãnh đó...


        Nhìn trời cao lồng lộng , những đám mây xanh trắng lơ đãng bay về một nơi vô định nào đó , tôi thầm cảm ơn đồng đội , bạn bè , những người đã hy sinh để tôi có được sự vinh quang và niềm kiêu hãnh ngày hôm nay...




                             GIANG.HOA KHÔNG GIAN"yellow"

                                              




Thứ Ba, 16 tháng 4, 2013

* VIẾT CHO ĐAN THUỲ MỘT THỜI ĐỂ YÊU & MỘT THỜI ĐỂ CHẾT '' 56 ''.

       CHIẾN TRANH và TÌNH YÊU .


                  XUẤT  VIỆN .

    Vết thương nằm ở phần mông bên trái , dài có đến gần 15cm , phải khâu 2 lần mới chịu lành . Lần thứ nhất khâu bằng chỉ thông thường , được  mấy ngày thì bung ra , do tôi vô ý mỗi lần tắm để nước chảy vào vết thương , vết thương làm độc thịt bị mưng mủ và chỉ bung ra . Bác sĩ cắt bỏ phần thịt nhiễm trùng đi và may lại lần thứ hai bằng kẽm , lúc này mới chịu êm , lý  do : đau quá tôi ít tắm hơn lần trước , nếu có tắm cũng tắm sơ thôi , vì vậy vết thương không bị nhiễm trùng và mau lành.....

          Hôm nay , vào khoảng giữa tháng 5 năm 1971 , vết thương đã lành hẳn , trông như một con rết đen thui bò trên mông tôi , Bác sĩ cho tôi xuất viện , cầm  tờ giấy xuất viện trên tay với nội dung : Nghỉ 7 ngày , làm việc như thường lệ .

       Tôi trình diện Đại Đội và đổi tờ giấy xuất viện lấy tờ giấy phép nghỉ 7 ngày....

        Hết phép tôi trở lại đơn vị , sinh hoạt bình thường như bao anh em khác...

   Lúc này vì thiệt hại nặng ,trong cuộc hành quân Lam Sơn 719 , quân số còn ít , chưa bổ sung kịp nên những công việc hàng ngày là làm vệ sinh doanh trại , làm cỏ , lau chùi súng đạn , sau đó là ăn cơm , sáng chiều ,xong một ngày và cứ như thế : một ngày như mọi ngày .
      
     Trong hậu cứ Tiểu Đoàn có 1 câu lạc bộ khá lớn , bán những thứ thông thường như cafe , bánh kẹo thuốc lá mì gói v.v ...câu lạc bộ có cái ưu điểm là cuối tháng hết tiền mua thiếu được , và sau đó khi lãnh lương thì trừ đi . Ngoài chức năng mua bán phục vụ cho anh em trong Tiểu Đoàn , câu lạc bộ còn dùng để tổ  chức những buổi học tập Chiến Tranh Chính Trị nữa .

      Gọi là câu lạc bộ cho oai , chứ nó chỉ là một căn nhà lớn bằng khung sắt , toàn bộ mái và chung quanh lợp bằng tol ,  sức chứa được khoảng năm sáu trăm người , do đó mỗi lần tổ chức học tâp anh nào anh nấy mồ hôi như tắm .


      Một kỷ niệm không bao giờ quên đối với tôi : Đó là một lần sinh hoạt của Tiểu Đoàn 50 Chiến Tranh Chính Trị , hay Biệt Đoàn  Văn Nghệ Trung Ương gì đó . Các đơn vị này , thường là những chị em Nữ Quân Nhân , khá xinh đẹp , hát hay , họ đến các đơn vị để phổ biến một thông tin nào đó trong Quân Đội mà những người lính cần biết hay quan tâm , xen vào chương  trình  đấy là những bài  hùng ca, chiến dấu ca ,những bài hát nội dung ca ngợi lòng dũng cảm và sự hy sinh của những người lính.....

          Những Nữ Quân Nhân ấy , họ được gọi chung một cái tên là : Cán Bộ Chính Huấn .


     Những người Nữ Quân Nhân  trong binh chủng Nhảy Dù.........
     
          Hôm ấy , trong Câu Lạc Bộ nóng như lò nướng bánh mì , Hồng Vân xinh đẹp đang hát một bài gì đó tôi không nhớ tên , ngồi dưới cùng với bạn bè  nghe hát , tôi thấy mồ hôi nhễ nhãi chảy ướt  cả mặt , tôi nghĩ bằng cách nào đó phải chọc gheo Hồng Vân mới được ,và tôi thực hiện ý đồ ngay . Khi Hồng Vân vừa hát xong , những tràng pháo tay chưa dứt thì tôi dơ tay có ý kiến .
       Thiếu uý Long , trưởng toán Cán Bộ Chính Huấn mời tôi đứng lên và hỏi :
__ Anh Giang có ý kiến gì ( nhìn bảng tên của tôi may trên ngực áo ) .
   Tôi nói :
__ Nãy giờ tôi thấy Hồng Vân hát hay quá , nhưng tội nghiệp mồ hôi nhễ nhãi thế kia .... làm sao hát được nữa .
       Thiếu uý Long cười to và nói : 
__ Hay đấy , mời anh Giang lên đây . Muốn làm một cử chỉ đẹp gì đây cho Hồng Vân phải không .
        Tôi hăng hái  len lỏi qua các bạn bè để đi lên trong tiếng vỗ tay tán dương không ngớt .
    Thiếu uý Long bảo tôi giới thiệu về mình , đại khái tên ,tuổi cấp bậc , đơn vị , lính mà :chỉ có vậy thôi .
     Thiếu uý Long hỏi tôi :
__ Hồng Vân đang chờ nghe  anh nói đó ,bây giờ anh muốn gì nói đi .
      Tôi cười , im lặng vì ...mắc cỡ khi đối diện với Hồng Vân .Ở phía  dưới , bạn bè nhao nhao hò hét cổ vũ , thỉnh thoảng ai đó huýt gió vang cả hội trường . Thấy tôi im lặng , Thiếu uý Long đưa mic cho tôi và mách nước :
__ Nhảy Dù  sao mà nhát vậy , nói rồi Ông lôi Hồng Vân lại kế bên tôi , tôi như muốn run lên ..Ông nói : bây giờ anh làm một cuộc phỏng vấn cấp tốc  Hồng Vân nhé , đại khái là anh hỏi xem Hồng Vân bao nhiêu tuổi , có chồng con gì chưa , xin địa chỉ KBC....
       Tôi lí nhí làm theo chỉ dẫn của Ông xong , trả mic lại lật đật đi xuống , Ông không tha , lôi tôi lại đứng gần Hồng Vân và nói :
__ Chưa xong mà , ý kiến của anh chưa được thực hiện , bây giờ ý anh là sao , Mồ hôi vẫn còn trên má Hồng Vân kìa ....
    Ở dưới lại lao xao la ó sau lời nói của Thiếu Uý Long :
 __ Lau mồ hôi cho Hồng Vân đi Giang ơi .
__ Đúng rồi làm đi Giang ơi .....
        Tôi càng run hơn sau những câu la ó của bạn bè , tôi đứng như trời trồng  và chỉ ...cười . Đến Thiếu Tá  Tiểu Đoàn trưởng của tôi và các Sĩ Quan ngồi tham dự ở hàng ghế trên cũng không nín cười được trước vẻ lúng túng của tôi . Chắc các vị chỉ huy của tôi nghĩ " Lính của mình đánh giặc thì lỳ , liều , thế mà đứng trước một cô gái thì  sao lại yếu thế ''....
    Thấy tôi bất động , Thiếu Uý Long nhắc :
 __ Sao , anh Giang quyết định chưa , không tôi gọi người khác . Tôi gật đầu thò tay vào túi quần lấy khăn mu xoa ra dơ lên định lau mặt cho Hồng Vân . Nhưng Thiếu Uý Long không buông tha , Ông nói :
__Vậy làm sao mà lau được , một tay luồn dưới tóc đỡ sau gáy , ôm đầu dựa vào ngực, một tay lau mặt ,thế mới lau được chứ .
     Tôi trong lòng thì thích lắm , nhưng lúc đó tôi muốn độn thổ , chỉ muốn xuống dưới ngồi cho xong mắc cỡ chết đi được....
      Tiếng la hét càng vang to hơn nữa , vỗ tay khuyến khích tôi ngày một lớn hơn không dứt .
       Tôi và Hồng Vân cứ nhìn nhau cười ( có lẽ Hồng Vân cũng thấy tôi nhút nhát thật ).....
   Không còn cách nào khác , tôi đành làm theo như Thiếu Uý Long chỉ dẫn . Khi tôi bắt đầu thực hiện : Đưa tay quàng qua vai , luồn dưới tóc Hồng Vân thì  Phi Hồng , chị trưởng nhóm tiến lại bên tôi nói khẽ : Anh Giang lau nhè nhẹ thôi , tụi em phụ nữ , son phấn , anh lau mạnh quá trôi đi hết kỳ lắm .....
  
      Tôi lau nhẹ khuôn mặt Hồng Vân, trước sự la ó của đồng đội , hai khuôn mặt chỉ cách nhau trong gang tấc , tôi ôm đầu Hồng Vân dựa vào ngực mình mà người như muốn run lên ,  thật tình lúc bấy giờ , nhìn khuôn mặt con gái  của Hồng Vân đẹp và dễ thương , tôi cũng thèm và ao ước được hôn cô ấy , tim tôi lúc đó chắc là đập mạnh dữ lắm , tôi không nhớ được cảm giác của tôi lúc bấy giờ , trong tình huống ấy....
     Ở dưới bạn bè có tiếng la ó :
__ Hôn Vân đi Giang ơi , hôn Vân đi Giang ơi....
    Tôi càng quýnh lên ....vội hôn nhẹ Hồng Vân buông ra và đi xuống như chạy trốn  . Cả hội trường cười vang như muốn vỡ tung bởi những tràng pháo tay cổ vũ .
     Thiếu Uý Long chưa để tôi yên thân , Ông gọi tôi lại và hỏi khẽ :
__ Nhớ họ , tên , KBC  chưa .Tôi trả lời : nhớ ạ ''Phi Thị Hồng Vân ,KBC.....''


     Pháo binh :Đại bác 105 ly của Nhảy Dù , bắn  yểm trợ đồng đội.......
  ((  Gần một năm sau ,Tháng 4 năm 1972 , Mùa Hè Đỏ Lửa , bỏ căn cứ Dellta , Charlie , tại mặt trận KONTUM ,trên đường chuyển quân rút về Sài Gòn để đánh chiếm lại An Lộc , tôi  tình cờ găp đơn vị của Hồng Vân cũng đang rút về Sài Gòn , cuộc hội ngộ quá bất ngờ  hy hữu :(( Trai anh hùng , Gái thuyền quyên )) , tôi oai hùng và phong trần trong bộ quần áo hoa rừng , lấm lem bụi đất , những trang bị quân sự dầy đặc trên người...Bạn  bè của Hồng Vân cho tôi  biết  chuyến công tác này Hồng Vân không đi ( buồn 5 phút ) .   Tôi thường xuyên thư từ với Hồng Vân cho tới khi tôi lấy Đan Thuỳ làm vợ  .Đan Thuỳ biết được việc này  cấm  không cho tôi viết thư cho Hồng Vân nữa . Lúc đó tôi mới hết liên lạc với Hồng Vân ))

       Giờ đây ngồi viết lại những dòng chữ này , tôi vẫn có cảm giác như sự việc chỉ mới xẩy ra hôm qua , một kỷ niệm ĐÁNG YÊU , KHÓ QUÊN trong đời LÍNH CỦA TÔI .....

      
      Không biết giờ này Hồng Vân đang ở đâu và có nhớ kỷ niệm này như tôi không , hay....




                              GIANG.HOA KHÔNG GIAN ''yellow ''









   

Thứ Sáu, 12 tháng 4, 2013

* VIẾT CHO ĐAN THUỲ MỘT THỜI ĐỂ YÊU & MỘT THỜI ĐỂ CHẾT ''55 ''.

         CHIẾN TRANH và TÌNH YÊU .


         NHỮNG NGÀY NẰM BỆNH VIỆN :
                                 ĐỖ VINH .


      Cuộc hành quân Lam Sơn 719 là một chiến dịch lớn , lần đầu tiên Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà , tổ chức một cuộc hành quân tiến sâu vào lãnh thổ nước bạn là Lào đến 60 km (? ) mà không có sự hiện diện của cố vấn Mỹ , Quân Đội Mỹ chỉ yểm trợ hoả lực  , bằng  không quân và pháo binh , do đó cả nước (miền Nam Việt Nam ) quan tâm theo dõi sự chiến đấu sống còn của các lực lượng tham chiến , mà chủ yếu là Sư Đoàn Nhảy Dù , hàng ngày báo chí đưa tin những cuộc đụng độ giữa Quân Đội Việt Nam Cộng Hoà và Cộng Sản Bắc Việt , ngay cả việc Đại Tá Thọ và toàn bộ Bộ Chỉ Huy Lữ Đoàn 3 Nhảy Dù bị bắt sống , sau khi căn cứ 31 bị thất thủ , cũng được đưa lên trang nhất .

    Mặc dù báo chí bị kiểm duyệt , nhưng những tin tức  không được bưng bít , dù bài đăng đó bất lợi cho  Quân Đội  , nếu bản tin đó là đúng  là chính xác .....


          Tôi nằm bệnh viện được  vài ngày thì ôi thôi , đủ mọi phái đoàn tổ chức thăm hỏi anh em thương bệnh binh , nay phái đoàn của Hạ Nghị Viện thăm , mai phái đoàn của Thượng Nghị Viện thăm , cứ mỗi lần phái đoàn đến thăm là một phần quà  ,trong đó nào là kem đánh răng xà bông tắm bánh kẹo và     một''phong bì '' 500 đồng hay 1.000 đồng tuỳ theo phái đoàn ấy là Ông To hay Ông Nhỏ .



       Một trong những Bác Sĩ của bệnh viện Đỗ Vinh.......Thường mang cấp bậc Trung Uý ,Đại Uý 
     
        Phái đoàn của Chủ tịch Lưỡng Viện , Tối Cao Pháp Viện , Quốc Hội , Bộ Tổng Tham Mưu Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà  , Phái đoàn của phu nhân Tổng Thống Việt Nam Cộng Hoà Nguyễn Văn Thiệu , phó Tổng Thống Nguyễn Cao Kỳ và rất nhiều cơ quan trong guồng máy Chính quyền nườm nượp đến thăm .....

           Các đơn vị Dân Sự , các tôn giáo như Công Giáo , Tin Lành , Phật Giáo , các trường học kết nghĩa với Sư Đoàn Nhảy Dù , Các trường học nhận đỡ đầu cho các Tiểu Đoàn Nhảy Dù . Trường nữ Trung Học lớn như Gia  Long , Trưng Vương , giới Văn Nghệ Sĩ , Ca Sĩ .....Cũng lần lượt ghé thăm tặng quà .

  
          Những cuộc viếng thăm , uỷ lạo anh em thương binh kéo dài liên tục cả tháng trời như vậy , tôi không nhớ rõ là ngoài những phần quà ra , tôi được bao nhiêu tiền nữa, tôi chỉ biết rằng tôi được một số tiền khá lớn : vài chục ngàn .....

       Vì tôi bị thương , nhưng vẫn đi lại bình thường nên hàng ngày , sau khi Bác Sĩ khám vết thương  và Y tá cho uống thuốc xong ,băng bó vết thương lại , tôi thay quân phục đi chơi đây đó hay về với cha mẹ anh em . Có lần tôi đang thay đồ bệnh nhân  để mặc quân phục đi chơi , thì nghe có phái đoàn đến thăm , thế là tôi vội vã thay lại đồ bệnh nhân và nằm trên giường bệnh của mình....... như chết đến nơi rồi  để lãnh quà.


         Chế độ ăn uống của thương binh rất cao , khi khoẻ mạnh ở đơn vị , đi hành quân , tiền cơm hàng tháng tôi phải trả là 6.000 đồng / tháng , nhưng nằm bệnh viện tiền cơm gấp đôi , tức 12.000 đồng / tháng , nhưng tôi không phải trả số tiền cơm đó , ngoài ra , tuỳ anh em thương binh , ai ăn cơm thì đã có tiêu chuẩn rồi , ai không thích ăn cơm thì báo để đổi phần ăn là cháo hay sữa ....

            Trong thời gian tôi nằm bệnh viện , Đan Thuỳ , người yêu và là vợ sắp cưới của tôi , có ghé vào bệnh viện thăm tôi một lần , không phải Đan Thuỳ không quan tâm đến tôi , mà ghé thăm để cho biết bệnh viện Đỗ Vinh của Nhảy Dù như thế nào , bởi trong thời gian tôi nằm bệnh viện , hầu như đêm nào tôi cũng qua chơi bên nhà  Đan Thuỳ , vì nhà tôi và nhà Đan Thuỳ chỉ cách nhau không quá 500m...


    Hình ảnh người lính Nhảy Dù trong ngày lễ lớn .... 

       Vì bệnh viện rất gần với hậu cứ Tiểu Đoàn của tôi , trại Thạch Văn Thinh , nay là toà nhà E.TEOW nằm ở đường Cộng Hoà bây giờ . Cho nên ngoài những lúc nằm bệnh viện , tôi cũng hay ghé Tiểu Đoàn xem tình hình anh em bạn bè ra sao .

     
        Có lần tôi về Tiểu Đoàn chơi, nhằm đúng ngày đơn vị tổ chức lễ Truy Điệu và Cầu Siêu cho những anh em đã hy sinh và bỏ mạng tại chiến trường Hạ Lào , tại sân cờ Tiểu Đoàn, nhìn danh sách những anh em đã hy sinh và  mất tích mà tôi phát sợ . Tiểu Đoàn có 5 Đại Đội , mỗi Đại Đội một tấm bảng nhỏ , trên đó chi chít những dòng chữ ghi Họ và Tên cùng những dẫy số quân đặc trưng của từng Người Lính , tôi không đếm là bao nhiêu , nhưng tôi  biết là khá nhiều , vì bạn bè anh em  thân quen của tôi chẳng còn mấy người .......

       Tôi nằm bệnh viện được hơn một tháng , vết thương không nặng lắm , chỉ bị phần mềm nên việc điều trị dễ dàng , vết thương lành đi ngày một thấy rõ , tôi cảm thấy hơi buồn vì sắp phải xuất viện , những ngày sung sướng sắp qua đi , và những gì trong tương lai sẽ lại đến với tôi , hạnh phúc , vui buồn , sướng khổ ,  an nhàn ???


        Tôi không biết , nhưng chắc chắn  một điều là  những Gian Khổ và Nguy Hiểm đang chờ đợi  tôi ,bởi đây là nhiệm vụ của những người lính Nhảy Dù  mà tôi  lỡ mang danh là những THIÊN THẦN MŨ ĐỎ  những HOA KHÔNG GIAN mà người dân Miền Nam Việt Nam đã tin yêu trao tặng , loài hoa ấy đã tuyêt chủng sau 30/4/1975........






                          GIANG.HOA KHÔNG GIAN ''yellow ''


Thứ Ba, 9 tháng 4, 2013

* GỬI NGƯỜI ... PHƯƠNG XA .

   
    T H Ơ...


         Tôi với em...hai người xa lạ .
          Quen vội vàng...qua những lời com .
         Và chia tay...sau vài giờ gặp mặt .
         Để mỗi  người...mỗi kẻ một nơi .


   Có 2 lý do để biết màu khói trong ảnh :
        1/ Đánh dấu bãi đáp ,điểm tập trung sau khi đáp xuống đất .
        2/Từ trên cao , người lính nhảy dù biết được hướng gió để lái dù đáp xuống đất cho an toàn , tránh gây tai nạn cho mình . Trong ảnh ta thấy ,gió thổi từ trái qua phải , vậy người lính nhảy dù phải điều khiển cho mặt mình nhìn về hướng phải , như thế khi chân chạm đất , gió lôi dù đi mình chạy theo được , sau đó rẽ trái hoặc rẽ phải để dù không hứng được gió và xẹp đi ,an toàn .Ngược lại , nếu bạn không điều  khiển được như vậy, bạn để cho lưng mình quay về hướng bên phải , khi chạm đất bạn không chạy theo dù được , bạn bị dù lôi đi và đập đầu xuống đất , rất dễ chấn thương đầu , mặc dù bạn đã đội nón sắt 2 lớp.........      
        Lần gặp gỡ ...chia tay bao nuối tiếc .
        Lạ mà quen...quen lạ rồi thân .
        Để từ đó...tôi bồn chồn thao thức .
        Mỗi đêm về...như thiếu vắng gì đây .
               Em ơi lâu đài tình ái đó...............      
             Em có hay...có thần giao cách cảm .
            Tôi nhớ em ...em có nhớ tôi không .
             Hay hờ hững ...như trang WEB lướt .
             Cuốn hết dòng...sang trang khác em ơi....









                     GIANG.HOA KHÔNG GIAN ''yellow ''




Thứ Bảy, 6 tháng 4, 2013

* VIẾT CHO ĐAN THUỲ MỘT THỜI ĐỂ YÊU & MỘT THỜI ĐỂ CHẾT " 54 " .

      CHIẾN TRANH và TÌNH YÊU .
KẾT THÚC CHIẾN DỊCH  HẠ LÀO -LAM SƠN  719 .

        NẰM BỆNH VIỆN : ĐỖ VINH .
    

        Sau khi làm thủ tục nhập viện tại Bệnh Viện dã chiến ở Khe Sanh , hôm nay tôi được trực thăng đưa ra Đông Hà để về Sài Gòn . Ngày tôi bay ra đây để tham dự cuộc hành quân này , máy bay đáp xuống vào ban đêm nên  chẳng hình dung được sân bay lớn hay nhỏ ....

        Hôm nay tôi trở về vào ban ngày nên có dịp nhìn qua bộ mặt của sân bay này . Gọi là sân bay cho nó oai , chứ thật ra nó chỉ là một sân bay dã chiến ,không được to lắm , dùng cho việc chuyển quân và tiếp tế chỉ có máy bay quân sự lên xuống 

mà thôi , còn máy bay dân sự , loại lớn có lẽ không xuống được . 


     Bức tượng Tiếc Thương tại nghĩa trang Quân Đội .Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà , anh Hạ Sĩ người mẫu này thuộc Tiểu Đoàn 3 Nhảy Dù , đã tử trận 3 tháng sau khi bức tượng hoàn tất .              
      Chiếc C130 đậu sẵn ở sân bay  từ bao giờ , 4 động cơ cánh quạt quay tít mù chờ  đợi sẵn sàng cất cánh , những chiếc xe Hồng Thập Tự chở đầy thương binh lao ra sân bay , trong đó có xe của tôi . Nhìn những anh em thương binh khệnh khạng xuống xe để vào máy bay C130 , ôi thôi bị thương đủ mọi kiểu : cụt tay cụt chân , gẫy xương , mù mắt ....người đi được thì tự đi lên máy bay , không đi được nằm băng ca thì có người khiêng lên máy bay ,nhìn quanh mình  tôi thấy mình may  mắn hơn người , tôi lên máy bay...tỉnh queo mà không cần ai giúp đỡ.  

            Vào trong lòng máy bay , không khí như ngày hội , kẻ nói người cười thao thao bất tuyệt , kể lại lý do vì sao mình bị thương , bạn bè ai còn ai mất , mình chiến đấu như thế nào .Tất cả như đã quên đi những giây phút kinh hoàng mà chỉ trước đó một hai ngày không ai cười nổi ....

         
        Cũng  dễ hiểu thôi : họ mới   từ cõi chết trở về mà , bây giờ là Thiên Đàng là bình an , họ không còn đối mặt với Thần Chết nữa , bảo sao họ không vui vẻ cho được ....


     Tiếc thương . Những bông hồng này  tặng bạn bè  TD2 ND và các anh em , đã hy sinh tại chiến  trường Hạ Lào tỉnh Savannakhet Nam Lào trong đó có Cố Đại Uý anh hùng Mũ Đỏ tên Đương, đã tự sát tại Căn Cứ 31 trong cuộc hành quân Lam Sơn 719 .
          Cô y tá người Mỹ xinh đẹp trên máy bay , có lẽ tuổi đời cũng như chúng tôi ,cười vui vẻ , tay bưng khay đầy những quả táo to đẹp , đến từng người mời chào : You like apple ? Hết , cô chỉ biết nói có như vậy ,rồi cười bỏ đi sau khi anh nào đó đã lấy táo xong  .


            Một vài anh rắn mắt chọc ghẹo . No , I like...You... Cô không tỏ vẻ giận dữ chỉ hỏi lại :What ...What....và cười bỏ đi qua anh khác, những anh nào nằm ở băng ca treo trên cao , không tự lấy được ,cô y tá lấy và trao tận tay cho anh ta  . Sự hiện diện của cô y tá trên chuyến bay tải thương đã nhanh chóng làm cho chúng tôi quên hết mọi sự..........


      Về đến sân bay Tân Sơn Nhất , bện viện Đỗ Vinh ( bệnh viện riêng của Nhảy Dù ) không khí chào đón những anh hùng trở về từ mặt trận Hạ Lào , đủ các thành phần , các em nữ sinh trao quà tặng hoa , những ca cacao , sữa nóng hổi thơm  lừng được đưa đến từng thương binh uống để chờ nhập viện ....

          
             Trong không khí náo nhiệt ấy là những khuôn mặt đầy lo âu của những người vợ trẻ , những đứa con đang cố chen lấn  để tìm xem có thấy cha, chồng về trong chuyến bay này không .


   Chiều tàn của một ngày ? Của cuộc đời ? Hay của một người Lính...??
         Sau khi làm thủ tục nhập viện , và nhận đầy đủ những quyền lợi mà người thương binh

 được hưởng , tôi thay bộ quần áo thương binh cất đi và mặc  bộ quân phục đón xe chạy về nhà , vì nhà tôi cách xa bệnh viện chỉ hơn 10 km......
           Khỏi nói ra đây sự vui mừng của gia đình  tôi , bạn bè tôi , hàng xóm láng giềng , khi thấy tôi đột ngột trở về được bình an lành lặn như thế này .       
    
      Đời Lính  Nhảy Dù tác chiến , không gì nguy hiểm gian khổ hơn , nhưng cũng không gì ưu đãi 
hãnh diện , huy hoàng cho bằng lúc bị thương nằm bệnh viện , mọi chế độ quyền lợi cao hơn lúc  khoẻ mạnh hành quân , một sự an ủi tinh thần cho những người không may mắn đã hy sinh một phần thân thể , xương máu mình để bảo  vệ Miền Nam Việt Nam này .

          Hay là sự TRAO ĐỔI GIỮA MỘT BÊN ĐỔ MÁU VÀ MỘT BÊN BẢO VỆ QUYỀN LỰC của mình ???






          GIANG.HOA KHÔNG GIAN '' yellow ''

Thứ Tư, 3 tháng 4, 2013

* OÁN. . . . .

         T H Ơ . . .


                           Một Bông Hồng cho em . . .


                Em ở bên tôi  Em  ở  đâu .
                Bao nhiêu nhung nhớ  chất đong đầy .
                Phương ấy Em vui trời rộng mở .
                Nơi này tôi oán Em có hay .


                                    DALAT 2002 . . .
                

                 Chiến tranh ta ước gần nhau mãi .
                 Hoà bình đến rồi tôi xa Em .
                 Oằn vai chung sức thời son trẻ .
                 Phú quý :cúi đầu ta chia tay .


                                    Kiếm cơm .........
             

               Tôi hỏi tại Em hay tại tôi ? 
             Thuyền xuôi hai mái : khua chèo ngược .
               Nước chảy thuyền trôi :cuốn theo dòng .
              Thử hỏi làm sao thuyền cặp bến ?


                               ĐAN THUỲ ,USA........
              


                Bởi Em và tôi : ngược mái chèo .


                                



                        GIANG.HOA KHÔNG GIAN ''yellow ''

Thứ Hai, 1 tháng 4, 2013

* MỪNG CHÚA PHỤC SINH .

      CHUYỆN   PHIẾM  .

KẾT THÚC MÙA CHAY THÁNH 40 NGÀY  .


      Mùa chay đạo tôi bắt đầu vào ngày Thứ Tư Lễ Tro 13 tháng 2 và kết thúc bằng tuần lễ cuối cùng của 40 ngày gọi là Tuần Thánh .

        Trong 40 ngày đó , Tuần Thánh là quan trọng nhất , bởi tuần này diễn tả  lại những  sự việc đau khổ và nhục nhã mà Chúa Jesu phải gánh chịu cho đến chết trên Thập Giá vì loài người chúng ta .

      Mở đầu  Chúa Nhật Tuần  Thánh bằng Chúa Nhật 24 tháng 3 , gọi là Lễ Lá . Khi chúa Jesu tiến vào Thành Jerusalem  dân Isael đã ra hai bên đường để bẻ những cành lá thay cho cờ ,hoa để chào đón Người , có người còn cởi áo mình ra để trải xuống lót đường cho Người và lừa đi qua (Chúa Jesu cỡi lừa vào thành jerusalem) .Họ luôn miệng tung hô vạn tuế , vạn tuế con Vua Davit . Sở dĩ họ tung hô như vậy là vì khi Chúa Jesu sinh ra , xuống trần gian ,mang thân phận loài người , Người thuộc dòng họ xa lâu đời của Vua Davit . Vua Davit thời trị vì dân Isael rất được dân chúng kính mến yêu thương , Ông còn được gọi là Vua Thánh Davit .    

Cho đến ngày nay logo của nhà nước Isael và Đức Giáo Hoàng vẫn có mang biểu tượng của Vua Thánh Davit ....


                                 Tím buồn........
       Ngày Thứ năm , Chúa Jesu biết mình sắp bị đem đi giết , Người nói với 12 môn đệ của Người rằng : Thầy sẽ về Trời nhưng Thầy vẫn ở cùng các con cho đến tận thế .Để làm được điều đó , trong bữa tiệc ly , bữa ăn cuối cùng của Người và 12 môn đệ , Người đã lập ra Bí Tích Thánh Thể , hay còn gọi là Mình Máu Thánh Chúa .Trong bữa ăn . Người cầm bánh  tạ ơn Chúa Cha  và nói : Này là mình Ta , các con hãy cầm lấy mà ăn , cũng cử chỉ như vậy , Người cầm ly rượu nho và nói : này là Máu Ta các con hãy cầm lấy mà uống , ai ăn thịt Ta và uống Máu Ta  sẽ không chết đời đòi.......


         Vì thế , ngày nay , trong Thánh Lễ , chúng ta thấy Cha chủ tế diễn lại nghi thức này , để tưởng nhớ đến Người và những giáo dân lần lượt lên lãnh nhận Mình Thánh Chúa Jesu một cách long trọng .

        Nhưng, không phải ai đi tham dự Thánh Lễ cũng được rước Mình Thánh Chúa cả đâu các bạn ạ .Để được rước Mình Thánh Chúa  , bạn phải là người không có tội lỗi gì , nghĩa là bạn chấp hành  đúng Giáo Luật của Chúa đưa ra , dĩ nhiên có những tội nhẹ mà bạn là người theo  Đạo , bạn tự biết mình có được phép rước Mình Thánh Chúa hay không .

        Cũng vì thế , trong những ngày lễ lớn , lễ trọng

các cha xứ luôn có những buổi giải tội , để cho giáo dân đến xưng tội .Các Cha được giáo hội cho phép có quyền tha tội khi giáo dân xưng tội với mình , tuỳ theo tội của bạn nặng nhẹ mà đưa ra (hình phạt)  
cho bạn , hình phạt đây thường là đọc kinh hay làm những công việc đạo đức , việc thiện .....


     Hồng đỏ : tình yêu của Chúa dành cho ta........
      Khi xưng tội , buộc bạn phải xưng hết , những tội mà bạn nhớ được trong 1 năm , khộng được dấu 

bất cứ tội gì , nếu có những tội xưng ra mà sợ mắc cở , bạn dấu đi thì việc xưng tội của bạn không đạt , bạn vẫn có tội ..... Chỉ khi bạn không có tội , bạn mới được lên rước Mình Thánh Chúa (Gọi là rước lễ ).......

         Bạn sợ tội bạn xưng ra , sẽ bị các Cha xứ rêu rao nói xấu bạn ư ? Bạn yên tâm không phải lo việc đó ,trong quá trình tu hành từ 7 năm trở lên , ở Các Chủng Viện , Đại Chủng Viện , trước khi được thụ phong chức Linh Mục  các Ngài đã học luật của Đạo hết rồi  , trong đó có : Nghiêm cấm các ngài không được tiết lộ tội lỗi của các con chiên , khi họ xưng tội với mình . Khi ra khỏi toà giải tội buộc các Ngài phải quên hết , không biết khộng nhớ gì nữa .....

         Bạn đã yên tâm chưa.?
  
      Cũng trong ngày Thứ năm , Người  rửa chân cho các môn đệ của Người , ngụ ý của cử chỉ này , Người dậy các môn đệ của người là : muốn là người lớn nhất thì trước hết hãy là người nhỏ  nhất , vì ai 
tự đưa mình lên , sẽ bị hạ xuống và ai tự hạ mình xuống sẽ được nâng lên .Đây là đức tính khiêm nhường mà có lẽ trong chúng ta ít ai thực hiện được vì cái .....tôi của mình .


      Các Linh Mục tổ chức Lễ Phục Sinh tại nhà thờ Westminster ,London .
        Thánh Phê Rô thấy Thầy mình rửa chân cho mình thì sợ quá , vì thời bấy giờ chỉ có những kẻ nô lệ mới rửa chân cho các ông chủ mà thôi ,còn Thầy mình , vừa là Thầy vừa là Chúa của Trời Đất mà lại đi làm việc hèn hạ như vậy với mình ,Ai dám ?

     Ông không chịu để Chúa Jesu rửa chân cho mình , nhưng Chúa Jesu nói với ông : Phê Rô , nếu con không để ta rửa chân cho con , thì con không phải là môn đệ của Ta nữa . Nghe vậy Phê Rô sợ quá đành phải để Chúa Jesu rửa chân cho mình ......


      Rửa chân cho các môn đệ xong , Chúa Jesu hỏi các ông : Các con có hiểu việc của Thầy làm cho các con vừa xong không ? Các ông nhìn nhau không ai trả lời được , bấy giờ Chúa Jesu mới nói với các

ông : Thầy là Thầy , là Chúa Trời Đất mà Thầy còn rửa chân cho các con , vậy các con hãy rửa chân cho nhau , hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương các con.......Cử chỉ ấy , Chúa Jesu muốn dậy các ông hãy YÊU THƯƠNG NHAU..

         Thứ sáu Tuần Thánh , đây là ngày quan trọng nhất , diễn biến ghi lại những cực hình những đau khổ nhục nhã mà Chúa Jesu phải gánh chịu .Chính dân của Chúa . Bọn đạo đức giả ,chúng không nghe và tin lời của Chúa Jesu rao giảng  đã quy kết tội cho người là lộng ngôn , dám tự xưng mình là con Thiên Chúa xuống trần  gian để chuộc tội cho loài người , mặc dù chúng thấy và nghe những lời của Chúa Jesu giảng dậy trong nhà thờ là đúng như Kinh Thánh ghi chép.


      Tân Giáo Hoàng(Đức Thánh Cha)cử hành Lễ Phục Sinh tại quảng trường St Peter Vatican .Rome
     Chúng sợ sự giảng dậy khôn ngoan và đúng như Kinh Thánh của người , dân chúng sẽ không nghe lời của chúng nữa mà tin theo lời giảng dậy của Chúa Jesu và từ đó chúng mất đi những bổng lộc , những quyền lợi vật chất của chúng .
          Vì thế chúng tìm cách giết Người đi ....Trên đường hành hình , Chúng bắt Người đội mão bằng gai nhọn để giả làm vua , bắt Người vác cây Thập Giá nặng từ nơi xử án người đến núi Golgota hay còn gọi là (núi sọ ) nơi chuyên hành hình những phạm nhân.....
        Ở đó , Người bị đóng đinh vào Thập Giá và dựng lên giữa hai tên trộm cướp cũng bị hành hình như Người . Một hành động bêu xấu , hạ nhục Người , ý của chúng cho rằng Chúa Jesu cũng chẳng hơn gì bọn trộm cướp .......
        Ngày hành hình Chúa Jesu , đúng vào giữa trưa Thứ sáu, lúc Người trút hơi thở cuối cùng trời đất  bỗng trở nên tối tăm và dông gió,kèm theo những hiện tượng khác thường , khiến viên Sĩ Quan có nhiệm vụ xử Người và nhiều người hiếu kỳ đi xem xử Người  phải thốt lên rằng :Quả thật Người này là con Thiên Chúa .........


   Một phụ nữ hôn tượng Chúa Jesu tại nhà thờ Minsk .Belarus.

     Các môn đệ của Người xin viên Sĩ Quan xử án  mang xác của Người đi an táng , họ đem xác Người vào một hang đá và  lăn tảng đá to đậy cửa hang lại (thời đó họ chôn người chết như vậy ).Bọn đạo đức giả cho lăn tảng đá to lấp cửa hang lại là vì chúng sợ môn đệ của Chúa Jesu ăn cắp xác mang đi và phao lên rằng :Chúa Jesu đã sống lại đúng như Kinh Thánh ghi chép , như vậy sẽ bất lợi cho chúng .....

        Sáng  sớm Chúa nhật , 3 ngày sau khi Chúa Jesu chết , mấy người thân của Chúa Jesu ra thăm mồ , thấy tảng đá to lấp cửa  hang lăn qua một bên ,  tất cả những vải liệm xác Người còn  lại trong hang đá ấy , còn Người thì không thấy đâu , họ chạy về báo cho các môn đệ của Chúa Jesu hay sự việc này ......

       Lúc này , các môn đệ của Chúa Jesu đang lo lắng , hoang mang ,các ông sợ rằng Thầy mình đã bị đem đi giết rồi , bao giờ tới lần mình đây? Khi nghe báo tin xác Thầy bị mất , các ông tức tốc chạy đi xem thực hư thế nào , và đúng như tin báo : xác Thầy không còn nữa , với tảng đá lớn nặng như vậy , người chết nằm bên trong không thể tự  mình ra được,bấy giờ mấy ông mới nhớ lại lời Chúa Jesu nói với các ông rằng :Thầy chết đi nhưng 3 ngày sau Thầy sẽ sống lại như lời Kinh Thánh đã nói .........


       Từ đấy , các ông vui vẻ và tin rằng những điều Thầy mình nói là đúng , là sự thật . Các ông không lo sợ bắt bớ tù đầy, mạnh mẽ đi rao giảng Tin Mừng việc Chúa sống lại và không ít người đã Tử Vì Đạo cho việc rao giảng truyền đạo của Chúa Jesu.......Và sự việc cử hành Thánh Lễ CHÚA JESU PHỤC SINH ĐƯỢC TÁI DIỄN cho đến ngày nay......


   

                     GIANG.HOA KHÔNG GIAN "yellow "

P/S . Bài viết tóm tắt quá trình diễn biến của Lễ Phục Sinh . Sự hiểu biết của tôi có giới hạn , do đó rất có thể tôi viết sai sót ít nhiều , rất mong nhận được sự chỉ giáo của anh em , bạn bè gblog .
   Xin chân thành cảm ơn .